Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.
gày, cổ phiếu của tập đoàn Vĩnh Tân xuống dốc không phanh. Những đài truyền hình lớn đều ồ ạt đưa tin về câu chuyện bát nháo lần này, đã làm ra chuyên đề trước tin tức buổi chiều.
Nguỵ Tông Thao biến mất ở trước mặt mọi người, bậy giờ đang ngồi trong phòng bệnh ở bệnh viện. Ông lão Nguỵ ngồi ở trên giường, giận dữ trừng người trước mặt, ngực phập phồng bất định, bầu không khí giương cung bạt kiếm.
Sắc mặt của ông ta tái nhợt, nằm viện mấy ngày nay nếp nhăn trên mặt lại tăng nhiều. Hiện giờ ông ta chỉ vào Nguỵ Tông Thao, vừa căm giận vừa không dám tin: “Tại sao…Tại sao lại như vậy?”
Nguỵ Tông Thao mặt không chút thay đổi: “Trước khi lễ ký hợp đồng bắt đầu, tôi đã đưa Robin ký.”
Đầu ông lão Nguỵ ầm một tiếng, choáng váng hoa mắt một hồi: “Anh?”
Giờ phút này trong phòng bệnh chỉ có hai người bọn họ, tất cả ồn ào đều bị ngăn ở bên ngoài. Nguỵ Tông Thao giống như trở về tám năm trước, anh nhìn thấy thân thể cha gầy yếu, khi quỳ xuống còn lảo đảo một chút.
Anh lạnh lùng ngồi thưởng thức rượu ở một bên, coi như đối phương đang diễn trò. Tình cảm rốt cuộc sâu đậm bao nhiêu mới có thể kết hôn với người phụ nữ khác, hơn nữa còn sinh ra ba đứa con, bây giờ lại đến khóc lóc kể lể.
Cho đến khi anh nghe thấy…
“Cho đến khi tôi nghe thấy, cha nói năm đó cha khăng khăng muốn cưới mẹ tôi vào cửa mà ông đã thay cha đính hôn, ông lấy mẹ của cha tôi, người vợ chính thức của ông, để uy hiếp.”
Bà Nguỵ triền miên trên giường bệnh nhiều năm, dựa vào trị liệu mỗi tháng để sống sót. Ông lão Nguỵ nói, ông ta sẽ cắt tất cả các điều trị của bà ấy, không ai có thể cứu bà Nguỵ ra, càng không ai đấu qua ông ta. Nếu Nguỵ Khải Khai có nhân tính thì không thể nào bỏ mặc mẹ của mình.
Ông ấy đã nghe theo tất cả an bài của ông lão Nguỵ, cố gắng làm việc để đoạt lại tài sản thuộc về bên nhà mẹ đẻ của mình. Nhưng mà thân thể của ông không cho phép ông gánh vác công việc mỗi ngày. Ông cũng không có kiên quyết đấu tranh, ông hoàn toàn không giống với người cha của mình, ngược lại càng giống với người mẹ nhu nhược của ông hơn.
Vài năm sau đó, ông ấy bắt đầu dây dưa trên giường bệnh giống với mẹ của ông, nhìn thấy cảnh vợ nhỏ nở mày nở mặt, nhìn thấy người vợ qua đời bất ngờ, nhìn trước cửa tích đầy bụi đất (nghĩa là nhìn những người thân quanh mình lần lượt ra đi, chỉ còn những nắm mồ). Ông ấy ngoại trừ ngồi trên xe lăn xem mặt trời mọc ở hướng đông lặn ở ở hướng tây, rốt cuộc làm không được chuyện gì. Cho đến khi ông ấy dự cảm thấy mình chẳng bao lâu nữa sẽ lìa đời, mới trăm cay nghìn đắng chạy đến Singapore gặp mặt người ông ta yêu nhất lần cuối cùng. Ông hết lòng tuân thủ lời hứa của mình, không công bố Nguỵ Tông Thao, sau này không hưởng đến nửa nén nhan của đứa con.
Hai tay ông lão Nguỵ không ngừng run rẩy, hai mắt dại ra vô thần, linh hồn giống như rời khỏi thân thể, hồi lâu mới run giọng nói: “Không, làm sao tôi có thể… Làm sao có thể thật sự đi hại vợ của mình… Tôi chỉ là lừa nó.”
Ông ta càng nói, giọng nói càng ngày càng chậm, ngay cả chính ông ta cũng không khẳng định được.
Hiện tại ông ta đã hơn tám mưới tuổi, rất nhanh sẽ chết đi. Chuyện xưa xảy ra ba mươi năm trước, khi đó ông ta còn trẻ đắc ý, còn chưa có phát triển tập đoàn Vĩnh Tân trở thành quy mô khổng lồ như bây giờ. Ông ta không thể xác định khi đó bản thân mình đến tột cùng có phải thật sự muốn làm hại người vợ của mình hay không. Ông ta hiện giờ không thể tin, ông ta tuyệt đối không phải là người máu lạnh như vậy. Đó là người vợ cả của ông ta, cả đời hoạn nạn có nhau, làm sao ông có thể tàn nhẫn như vậy?
Khoé miệng Nguỵ Tông Thao mỉm cười, chậm rãi nói: “Tôi sống ở Singapore hơn hai mươi năm, mẹ của tôi là người Singapore, cho tới bây giờ ông cũng chưa được gặp bà ấy, thật sự là đáng tiếc.”
“Tám năm trước cha tôi mất, tôi trở về mở một công ty nhỏ. Nguỵ Khải Nguyên nói đúng, nguồn tài chính của công ty không rõ. Hoạt động của công ty tôi cũng không quan tâm, chỉ để ý bỏ tiền duy trì mà thôi.”
“Mấy năm nay tôi bề bộn nhiều việc, vẫn chưa có rút ra thời gian. Ai ngờ năm ngoái ông trúng gió, Nguỵ Tinh Lâm tìm tôi trở về. Tôi vốn là muốn cho các người vui sướng thêm vài năm.”
Ông lão Nguỵ rốt cuộc hoàn hồn: “Mục đích của cậu chính là muốn Vĩnh Tân… Hôm nay cậu làm như vậy, đối với cậu… Không có lợi…”
“Không.” Nguỵ Tông Thao từ sô pha đứng lên, chậm rãi đi đến giường bệnh, nói: “Tôi chỉ là muốn cho nhà họ Nguỵ gà chó không yên, muốn cho ông đến già không có người thân chăm sóc trước lúc lâm chung, tập đoàn Vĩnh Tân chỉ là phụ. Ông đã chuyển nhượng toàn bộ cổ quyền (người giữ cổ phiếu) cho tôi, từ hôm nay trở đi cổ giới (giá cổ phiếu) tập đoàn Vĩnh Tân không bao giờ… có thể xoay chuyển. Tôi đã tìm người đi thu mua cổ phần trong tay những người lâu năm của công ty. Con trai ông có lẽ cũng sẽ đem cổ phần của công ty bán cho tôi. Sau này tập đoàn Vĩnh Tân sẽ không đổi họ, nhưng mà thật sự đổi chủ nhân khác, tôi làm chủ!”
Ông lão Nguỵ đã không thể khống chế run rẩy của thân thể, môi run run. Ông ta hỏi một vấn đề cuối cùng: “Cậu…