Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
mới bỏ qua. Đợi thẳng cho đến khi trời sáng tỏ, anh mới rời giường mặc quần áo.
Dư Y đeo cà-vạt cho anh, áo ngủ trên người còn lộn xộn, cô vẫn muốn ngủ bù thêm một giấc nữa.
Nguỵ Tông Thao nhìn cô, ánh nắng ban mai chiếu rực rỡ, cô gái ở trước mặt vô cùng xinh đẹp. “Tám năm trước, khi cha tôi đến Singapore, thân thể đã rất yếu, ông ấy biết trước được mình sắp chết, hai tháng sau thì ông qua đời.” Anh không nhanh không chậm nói chuyện, giống như đang nói đến chuyện không liên quan đến mình. Sau khi Dư Y nghe được thì đã sửng sốt, ngay cả động tác đeo cà-vạt cũng quên mất.
Nguỵ Tông Thao cuối cùng nói: “Lãng phí mười lăm tháng trời, thật sự hơi thiệt thòi. Bất quá mang em về Singapore, bố già nhìn thấy nhất định vui vẻ, tôi cũng coi như là có lời, có phải hay không?”
Dư Y không lên tiếng, sau khi đeo cà-vạt cho anh, đột nhiên kiễng chân hôn anh. Không bao lâu thì cô đã bị đè lên tủ quần áo, phía sau lưng lạnh lẽo, áo ngủ cũng bị trượt xuống. Nguỵ Tông Thao ôm chặt mông cô đè xuống chính mình, đội vài cái thật mạnh, sau đó ép mình buông ra, trầm giọng nói: “Trở về sẽ trừng phạt em!”
Để ý đến âu phục một lần nữa, đi không quay đầu lại. Dư Y nhìn cửa phòng ngủ chậm rãi đóng lại, dựa vào tủ quần áo, thất thần một chút, chậm chạp cột áo ngủ lại.
Nguỵ Tông Thao đi một chuyến tới tập đoàn trước. Khi vào cửa tất cả mọi người cúi đầu cung kính, văn phòng của Nguỵ Khải Nguyên và Nguỵ Tinh Lâm đều đã không còn ai.
Chú Tuyền đi theo bên cạnh anh, báo cáo: “Công ty riêng của Nguỵ Khải Nguyên một tuần nay liên tục gặp nhiều công kích, dây xích tài chính đã xuất hiện vấn đề. Hôm nay Nguỵ Tinh Lâm cũng sẽ tham dự lễ ký hợp đồng. Gần đây cô ta luôn mượn sức những thành viên lâu năm của tập đoàn, muốn mua riêng lẻ cổ phiếu của nhân viên.”
Nguỵ Tông Thao cười nhạo, xử lý xong những công việc trong tay. Chiều đến một chút, anh rốt cuộc đi vào khách sạn.
Nơi ký hợp đồng đã sớm bố trí xong, quang cảnh lộng lẫy sang trọng, thể hiện tập đoàn rất coi trọng hợp tác đầu tư lần này.
Bên ngoài khách sạn đã bị vây quanh bởi một ít phóng viên không đủ tư cách để vào. Nhìn thấy xe của tập đoàn Vĩnh Tân đến, bọn họ tụ tập kín lại, được hỏi nhiều nhất chính là vấn đề bệnh tình của ông lão Nguỵ, có lời đồn là ngày hôm trước bệnh viện đã truyền xuống giấy thông báo bệnh tình nguy kịch.
Nguỵ Tin Lâm trách cứ miệng truyền thông không có đức, nói thân thể ông lão Nguỵ khoẻ mạnh, sau khi nói xong thì liếc Nguỵ Tông Thao một cái, tươi cười hớn hở, không thấy khúc mắc.
Hội trường của buổi lễ, các phóng viên đều đã vào ngồi, các ban ngành đều đã đến, vài người cấp cao của nội bộ tập đoàn đang đợi vào bàn bất cứ lúc nào.
Lẽ ra về phía nhân viên của ông Robin hẳn là đã đến, nhưng mà trễ rồi cũng không thấy bóng dáng của bọn họ. Nhân viên thử gọi điện thoại cho đối phương, nhưng không có người tiếp điện thoại.
Các phóng viên không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là thời gian ký hợp đồng đã đến, nhưng vẫn không thấy người ngồi ở ghế đã sắp xếp đâu, không khỏi rỉ tai thì thầm với nhau.
Các cấp cao của tập đoàn Vĩnh Tân cuối cùng sốt ruột, liên tục lật xem giờ, hỏi Nguỵ Tông Thao rốt cuộc thì bao giờ đối phương sẽ đến. Nguỵ Tông Thao ngồi trên sô pha, chậm rãi nói: “Không rõ lắm.”
Thời gian không ngừng trôi qua, mọi người đã sốt ruột. Bọn họ phái người đến khách sạn của ông Robin đang ở hỏi tình hình. Sau khi bàn bạc thì quyết định phái ra đại diện đi trấn an phóng viên ở hội trường.
Một người cấp cao đi lên đài, giơ microphone lên ý bảo các phóng viên yên tâm một chút đừng xao động, nói: “Các vị truyền thông, các bạn bè, hiện giờ xảy ra một chút ngoài ý muốn, xe của ông Robin có một chút trục trặc, bây giờ ông ấy đang tranh thủ thời gian tới đây.”
Ông ta vừa mới nói xong, ngoài cửa lớn đột nhiên có một người phóng viên chạy vào, tiếng hét át tất cả tiếng bàn luận trong hội trường: “Tin tức nhận được, ông Robin đã ký một giờ trước, vốn là không có tính ký hợp đồng ở nơi này!”
Mọi người ngạc nhiên chấn động, xôn xao một trận, các cấp cao không dám tin. Trong nháy mắt, tất cả màn ảnh đều nhắm ngay bọn họ, phóng viên nhanh chóng phản ứng đưa ra hàng loạt câu hỏi, vây bọn họ kín không kẽ hở. Ngay cả phóng viên bên ngoài khách sạn cũng đã biết được tin tức, nhìn thấy có người đi ra liền ầm ầm đi tới. Trật tự hiện trường thật lộn xộn, bảo an đều bị bức lui tới góc tường.
Bọn họ tìm không thấy Nguỵ Tông Thao, chỉ có thể chặn Nguỵ Tinh Lâm lại. Nguỵ Tinh Lâm bị một đám người vây quanh, cố gắng bình tĩnh trả lời, nhưng mà câu trả lời lại rất qua loa, ai cũng không để cô ta đi.
Tập đoàn Vĩnh Tân nháo ra một trò cười lớn. Không ai biết rõ câu chuyện bát nháo này là sao, chỉ biết đây là một vở kịch của năm. Ai cũng không bỏ qua tin tức quan trọng này, rất nhiều người đều quy kết cục của việc này lên người của Nguỵ Tinh Lâm – nói cô ta không biết kiểm điểm khiến cho đối phương phản cảm, vào giây phút cuối cùng đối phương quyết định từ chối hợp tác.
Cho đến bốn giờ, thị trường chứng khoán báo cáo cuối n