Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.

biết bốc lên ở nơi nào: "Ai khiến anh ở đây hi hi ha ha, mau cút đi!"
Khí nóng chuyển qua lưng, nhịp tim lại gia tốc: tại sao anh có thể cười như không có chuyện gì, tại sao chứ!
Anh biết cô sẽ không thật tức giận?
Anh cứ như vậy mà bán đứng cô?
Tối qua vốn đã không còn tức nữa nhưng không biết vì sao, thấy anh bình tĩnh như thường, không muốn tức giận cũng không được.
Cô vẫn thở phì phò ngồi đó, một bàn tay bắt đầu lần mò lên eo của cô, vì thế cô liền dùng sức, vỗ mạnh lên đó.
Lòng bàn tay liền bỏng rát, mẹ ơi, vì sao không tránh?
Tay của anh có phải được đúc bằng sắt không, sao lại cứng như vậy.
Cô đang muốn rút về cái tay bị thương về, thì lại bị cầm lấy một lần nữa, tiếp đến là giọng nói mị hoặc lại ấm áp của anh: "Đau sao?"
"Em đúng là ngốc, không biết dùng chân đá sao, ông xã xoa xoa cho vợ nhé."
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa cho cô, cảm giác bỏng rát hình như theo từng cái vuốt ve của anh liền đỡ hơn rất nhiều.
Mà Hạ Sơn Chi cô khi nghe đến câu —"Về sau trước khi động thủ, phải hoạt động đầu óc. Có nhiều chỗ, không thể để bị thương được."
Lửa nóng lại theo kinh nguyệt, oanh oanh liệt liệt nghịch lưu.
Cô mãnh liệt xoay người, mắt sắc như dao liếc anh: "Người cục cằn, cũng học được một câu hai nghĩa rồi hả ?"
Theo lời này của cô anh đột nhiên dừng động tác, cưng chiều trong mắt còn chưa kịp thu lại, mà cô lại thấy có một tầng kinh ngạc và tối tăm, tâm tình bỗng nhiên thật tốt.
Cô lại lấn đến gần thêm một chút, phả hơi nóng lên trên mặt anh, làm hàng mi rung động, chân mày vẫn không nhúc nhích, kinh ngạc nhìn thẳng vào cô.
Một ngón tay đặt lên môi anh, khiến hô hấp của anh hơi chậm lại, ánh mắt lóe lên, cô nhíu mày hỏi: "Nơi này, có phải không còn sạch sẽ rồi đúng không?"
Trong giọng nói trần trụi đầy vẻ chán ghét, cô nghĩ Hoắc Sở Kiệt nhất định hiểu được ý của mình, bởi vì cô nhìn thấy lông mày của anh đang nhíu lại, còn kém vặn vào nhau mà thôi.
Hô hấp của anh trên ngón tay cô chợt nặng hơn rất nhiều, con ngươi bình tĩnh âm u, tràn ra vài tia ánh sáng uy hiếp.
Nhưng Hạ Sơn Chi tuyệt không sợ uy hiếp, vui mừng nhất chính là chọc giận được anh!
Ngón tay của cô chậm rãi vuốt ve dọc theo cánh môi của anh, hơi thở dán sát vào nhau.
Một cái tay khác theo bộ đồng phục màu xanh, vuốt ve, trượt vào.
Từ bên khe đưa tay vào, áo sơ mi chất liệu cotton, nóng bỏng truyền tới lòng ngón tay.
Năm ngón tay ấn một cái, "Ưmh, " tiếng rên rỉ tiêu hồn như vậy dĩ nhiên không phải xuất phát từ miệng của A Hoa rồi.
Như vậy, liền hiểu rõ, âm thanh đó được phát ra từ đồng chí phái nam duy nhất trong phòng này.
Hầu kết của anh chuyển động lên xuống, mặt hồng lên, hô hấp cũng trằn trọc hơn, ánh mắt càng thêm dữ dội.
Cô kéo áo sơ mi, thuận lợi tiến tới chỗ kia.
Bộ lông cứng rắn quen thuộc ram ráp dưới lòng bàn tay.
Đầu ngón tay vẫn đặt trên môi hắn, sâu xa nói: "Em đã từng, yêu thích nhất nơi này, không biết hiện tại đã thấy chán hay chưa."
Một khắc trước mặt còn đỏ hồng ngượng ngùng, chỉ một cái chớp mắt liền chuyển sang âm u, anh há mồm, cắn. . . . . . ngón trỏ của cô.
Hàm răng gặm cắn đầu ngón tay, đầu lưỡi liếm láp xung quanh, tim cô chưa kịp nhảy lên, lật người sang áp đảo: "Em đừng mơ tưởng ghét bỏ nó!"
Hơi thở nóng bỏng phun lên mặt cô, lông mày hung thần ác sát liền nhíu lại.
Thật may là hai tay của anh vẫn chống đỡ bên cạnh cô, nếu không với khí thế cường đại kia của anh thật sự liền đè chết cô rồi.
Đổi tư thế, nên cô chỉ có thể ngước mắt lên nhìn.
Anh cố ý hấp dẫn cô, phát ra tiếng chậc chậc đầy dâm mị, khiêu khích nhìn lại.
Phản công sao?
Cô liền học anh, nhếch môi, mị hoặc cười thành tiếng.
Loạt xoạt, kéo khóa quần xuống, đưa tay cầm lấy lão Nhị, dùng sức bóp một cái.
Hơi lạnh ở đầu ngón tay cách một lớp vải đàn hồi, thật chặt chạm vào lão Nhị nóng bỏng.
Trong lòng cô tự lẩm nhẩm, người anh em à cực khổ rồi.
Toàn thân của anh chợt căng cứng lại, hô hấp cũng tạm ngừng, mở to mắt, con ngươi sợ hãi co rút lại.
Vẻ mặt khổ sở rối rắm lại khó tả, cô cố gắng nhẫn nhịn không ngừng ngửa mặt lên trời mà cười to, Hoắc Sở Kiệt, anh cũng có lúc hoảng sợ sao!
Tối qua cô còn không kịp quan sát, đã chạy mất dạng.
Hiện tại, dưới ánh trời chiều, gương mặt đen như bao công của Hoắc Sở Kiệt lấm tấm mồ hôi, đoán chừng đã sợ tè ra quần.
Thời cơ ngàn năm một thuở, A Hoa cô làm sao sẽ bỏ qua chứ.
Anh cả kinh rớt cằm, cô thuận thế rút tay ra, chỉ chỉ vào mặt của anh: "Tư vị mất hồn, khắc vào xương tủy?"
"Thì ra là Hoắc Sở Kiệt anh, cũng có lúc thấy sợ" cô vỗ vào gương mặt đang căng ra như dây đàn một chút co dãn cũng không có, tiếp tục đó: "Cho nên lão Hoắc à, về sau không nên chọc vào phụ nữ, lòng của bọn họ, đều ngoan độc cả, lại hết sức dọa người!"
Toàn thân Lão Hoắc liền chấn động, trừng mắt lên, hình như cũng từ kinh sợ hồi hồn về thực tại.
Anh cúi mặt xuống, cắn lên mặt cô một cái, nghiến răng nói: "Thiếu chút nữa, người anh em của anh sẽ phải tử trận rồi, thật nhẫn tâm!"
Răng anh sắc nhọn, nế