Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.

anh ấy vốn là người đàn ông khó chịu như vậy; con vịt sắp chết vẫn còn cứng mỏ, rõ ràng đố kị muốn chết, nhưng một chữ cũng không nói ra ."
"Cuối cùng cũng không che giấu nổi lương tâm nên liền lên tiếng rồi hả?"
Cuối cùng cũng đã có người hiểu sự bất đắc dĩ của A Hoa cô.
"Nhưng mà mình thương anh ấy."
Hạ Sơn Chi tuyệt đối không nghĩ tới, vật đổi sao dời, quanh co khúc khuỷu, Tống Thần sẽ dùng giọng nói đau thương vô hạn rỉ tai mình.
Sống lưng chợt thấy tê rần, thần kinh hay nhịp tim bất chợt liền lỡ một nhịp.
"Có lẽ không cần phải ở vào vị trí đó, thì mình cũng hiểu rõ sự tuyệt vọng đó, cùng với phần trăm mong đợi thấp vô cùng tận kia nữa."
Bầu không khí lại lâm vào trầm mặc.
Trận chiến đấu đó trước đó đã khiến thần kinh cô suy yếu đi nhiều, cơn buồn ngủ cứ thế liền ập tới.
Ngáp một cái, mơ hồ nói: "A, hai người, ai cũng cực khổ. Mình mệt rồi, ngủ trước đây."
Tống Thần ở bên cạnh cắn răng nghiến răng đáp: "Người ta thật vất vả mới bộc bạch nỗi lòng một lần, cái người này thật là không có đạo đức mà!"
Kỳ quái là, cơn buồn ngủ nháy mắt liền biến mất, cô cong cong khóe môi.
Không nên hỏi vì sao cô lại biết, giác quan thứ sáu của phụ nữ tương đối quỷ dị.
Mà sau nháy mắt kia, không biết trong lúc ngủ mơ, hay là chân thực, giọng của Tống Thần còn mang theo vài phần khẩn thiết: "Cho nên bé con à, cậu đừng trách anh ấy. Tất cả, chỉ bởi vì anh ấy quá yêu cậu mà thôi."
Ngày hôm sau, tinh thần bỗng thấy thật sảng khoái.
Kéo rèm cửa sổ ra, mặt trời đã nhô lên cao, ánh nắng sớm mai cũng không chói mắt, ấm áp chiếu vào, cô vươn vai duỗi lưng cho giãn gân cốt.
Vặn vặn cánh tay đá đá chân, sau khi vận động xong, cô liền quát to: "Tống Thần, anh họ hung thần ác sát của nhà cậu tới rồi!"
Trên chiếc giường đôi có một vật thể không rõ co lại thành một đống, bất chợt liền nhảy dựng lên.
Sáng sớm cũng không biết điện từ đâu phóng tới, từ trường bắn ra chung quanh.
Tống Thần nhanh chóng nhìn chung quanh phòng, sau khi nhận ra mình đã bị lừa, liền nhấc chân vọt về phía cô: "Đồ chết tiệt, dám dọa người ta. Tim của mình, lá gan của mình rất nhỏ đấy."
Mặc dù cổ bị kìm chặt, cô vẫn thản nhiên cười vui vẻ, không hề thấy áy náy chút nào.
"Thì ra là cậu lại sợ anh ấy như vậy, không nhìn ra ác bá đứng đầu phố Xuân Phân, cũng biết sợ người!"
Tống Thần lóe lên hung dữ, bỗng nhiên lại trút giận: "Mẹ nó, không phải mình sợ anh ấy! Chỉ sợ anh ấy và Thái hậu nhà mình ngồi chung một thuyền, từ đó bạn thân của cậu sẽ bị chết ở trên bờ cát xem mắt mất!"
"Đứa bé đáng thương" cô dịu dàng vuốt đầu của cô ấy, vểnh môi nói: "Nếu không, cậu đi theo Cố Tích đi, cậu ta vừa có nhà, có xe , lại có bộ dáng hồ ly đẹp trai nữa."
"Cút!"
Ở trong tiếng rống giận của Tống Thần, cô ngoan ngoãn cút ra khỏi gian phòng.
Bước lên chiếc Mi¬Ni nhỏ(Một hãng xe ô tô ở Trung Quốc).
Tối qua đã thương lượng rồi nên sáng nay cô ấy đành phải đưa cô trở về nhà.
Nhà, đương nhiên là nhà của Hạ Sơn Chi cô, không phải là ngôi nhà mà Hoắc Sở Kiệt vẫn hi vọng cô trở về.
Sau hai ba giờ lái xe, kiến trúc quen thuộc, đường phố thân quen, còn có các dì, các cô, các bác thân thiết đạp vào trong mắt.
Cô liền vung cánh tay hô lên: "Phố Xuân Phân, A Hoa chị đây đã trở về rồi!"
Tống Thần ở trên ghế lái liền run lên, than thở: "Hỗn thế Ma Vương lại trở về gieo họa cho nhân gian rồi."
Xe dừng ở trước khu vườn nhỏ, cô lập tức dẫn đầu nhảy xuống.
Cha già đang ở sân trong ra uy với mấy con gà con vừa nhìn thấy cô, liền há hốc mồm, đủ để nhét quả vịt lớn vào đó.
Cô liền lấy mấy hạt ngô trong tay ông rắc rắc lên sân gọi: "Cục cục cục ~~"
Một lát sau Tống Thần đỗ xe xong đi vào, dáng vẻ cười ngây ngô vô cùng bỉ ổi rốt cuộc đã làm cho cha già tỉnh lại.
Cha cô liền vỗ đùi nói: "Con gái à, sao lại về nhà vào giờ này ?"
Cô liền liến thoắng trả lời: "Con gái nhớ cha chứ sao."
Cha già lại há miệng ra, lần này hoàn toàn là không khép lại được.
"Hai cha con cậu cứ từ từ ở đấy thân thiết, mình chết khát rồi."
Tống Thần bỏ lại lời nói, liền đi vào trong nhà.
Cô cùng với cha già thân thiết xong rồi, lập tức bị ông kéo vào nhà.
Cha cô thiết tha nhìn vào cái bụng nhỏ bằng phẳng, nhìn rồi lại nhìn, nửa ngày mới nhăn nhó thốt ra một câu: "Con gái à, hình như con mập lên, đúng không?"
Cô liền cười ngất, cha à, ngài có thể không cần ánh mắt sáng ngời như thế nhìn con được không.
Cô kiên quyết lắc đầu đáp: "Từ chức rồi, ở nhà ăn không ngồi rồi nên mới tăng thêm tí thịt."
Cha già lưu luyến không rời thu hồi mắt, kéo Tống Thần qua nói: "Cha đi mua thức ăn về nấu đồ ăn ngon cho các con."
Tống Thần kéo tay cha cô, điềm đạm đáng yêu mà nói: "Con chỉ len lén trở về, sợ. . . . . ."
Cha già liền hiểu ra cười lên đáp: "Mẹ con sẽ không tới đâu, chỉ có ba người chúng ta thôi."
Tống Thần này vốn nhỏ mọn cô còn không biết sao, không phải là sợ mẹ cô nhìn thấy tiếp theo sẽ để cho Lão thái gia nhà cô ấy biết, tiến hành một vòng tẩy não mới.
Canh cá thơm nồng, khoai tây thái sợi xào chua


Pair of Vintage Old School Fru