Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

cái công gián điệp kia đi, về sau ngoan ngoãn mà phụng sự chị đây."
Tống Thần cười còn xán lạn hơn hoa trong nháy mắt, khuôn mặt liền trở nên vặn vẹo.
Hạ Sơn Chi nhìn thấy khuôn mặt trước mắt trở nên biến sắc, trái tim vọt một chút ánh sáng.
Dắt Tống Thần khóe môi, giày xéo thành cong độ cong: "Đi ra ngoài lăn lộn, luôn phải như vậy."
Ngũ quan Tống Thần liền vặn vẹo, chớp chớp đôi mắt sáng: "Em đã hoàn lương rồi, đi theo chị sẽ có thịt ăn."
Hạ Sơn Chi lại tựa như không nhìn thấy vẻ nịnh hót trong mắt cô, thả tay ra, tiếp tục xem Khang Hi: "Cô nàng này, không điệu bộ, tôi thích."
Tiểu S vừa làm mặt quỷ, Hạ Sơn Chi liền cười to lên vài tiếng, về sau lại sâu kín thốt ra một câu: "Làm việc trái với lương tâm, cũng đừng sợ quỷ gõ cửa."
Tống Thần bị gạt sang một bên không rõ là có cảm giác gì, mí mắt liền giật giật, rốt cuộc liền giận dỗi nói: "Hạ Sơn Chi, cậu có lời gì cứ việc nói thẳng, nói bóng nói gió làm cái khỉ gì, làm cho người ta thật khó chịu."
"Nói đến âm dương quái khí, nếu anh họ của cậu tự nhận hàng thứ hai, thì thật sự sẽ không có người dám đứng thứ nhất đâu."
Hạ Sơn Chi lại cho vào miệng một miếng báng, vừa vào trong liền tan ra rồi.
Vị bơ thơm nồng lẫn vào vị chocolate, lưu lại trên răng môi, lại có một tầng sáp dính lên đầu lưỡi.
"Cho nên, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"
Tống Thần kéo tay cô sang, trợn mắt nhìn.
Cô liền nhún vai, khẽ đẩy ngón tay của cô ấy ra đáp: "Mình muốn nói, muốn biết mọi chuyện, thì mọi người đều sẽ nghiêm túc lắng nghe, nghiêm túc trả lời sao?"
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô ấy, ánh mắt không những sắc bén còn mang theo vài phấn oán trách?
"Từng người một chỉ biết lừa gạt mình, quay đầu lại, liền có người qua đường Giáp chạy đến trước mặt mà vạch trần chuyện kinh thiên động địa. Hạ Sơn Chi mình cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngồi ở chỗ đó, để cho người khác nói cho biết, có một người đàn ông yêu mình như thế nào."
"Thật không biết là thấy mình đáng thương hay còn oán trách thay mình."
Cô nắm chặt cái điều khiển ti vi trong tay, không phải lo lắng, cô sẽ không sử dụng vũ lực dâu.
Vũ lực đến cuối cùng cũng không thể giải quyết vấn đề, chỉ có thể làm cho hả giận mà thôi.
Nhấn nút tắt ti vi, đá bay đôi dép lê, chân không đạp lên tấm thảm mềm mại đi vào trong phòng ngủ: "Chị muốn ngủ rồi, bản thân em gái tự sắp xếp nhé."
Kéo chăn trùm lên đầu, căng thẳng cả một đêm, tế bào não cũng thấy mệt mỏi, vì vậy liền nhắm mắt lại.
Bên cạnh giường liền lõm xuống, một bóng đen chui vào, quấn lấy tay của cô.
Cô đẩy ra nhưng không thành công, vậy cứ theo ý của cô ấy đi.
Tay của Tống Thần rất mềm, điển hình là cô gái phương Nam châu tròn ngọc sáng, bàn tay mượt mà vuốt ve tay cô.
Rồi đột nhiên lại bấu vào lòng bàn tay của cô một cái thở dài: "Mình rất nhớ anh Ngênh Xuân ."
Mùi nước hoa quen thuộc như độc dược liền bay tới, cô khịt khịt mũi, thầm rủa cô ấy sa đọa!
Xót xa, cũng có thể bị truyền nhiễm ?
Cô cầm lại tay cô ấy, cũng không đáp lời.
Những lời an ủi, thật ra thì cho tới bây giờ đều chỉ là phí công.
Kiên cường như Tống Thần, cũng không cần những lời đó.
Người ta cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình, từng bước bước đi qua bụi gai, thu quá khứ vào trong óc.
"Mình yêu anh ấy sao? Đêm khuya yên tĩnh, "
Cô bỗng nhiên bật cười, lại còn đêm khuya yên tĩnh nữa cơ đấy. . . . . .
Tống Thần véo cô nói: "Cười cái rắm, mình rất nghiêm chỉnh phát biểu cảm tưởng."
Cô hít vào một hơi, đá đá cô ấy: "Mời nàng tiếp tục cảm thán."
"Đã nhiều năm như vậy, lúc đầu là mong đợi, rồi biến thành ảo tưởng, cuối cùng chỉ còn lại tuyệt vọng."
Cảm tưởng cũng bắt đầu chua rồi.
"Sau này mình lại nghĩ, chỉ cần anh ấy hạnh phúc, thì mình cũng sẽ vui vẻ. Hạ Sơn Chi, cậu nói mình có đặc biệt vĩ đại hay không?"
Nỗi cay đắng chôn chặt ở chỗ sâu nhất đáy lòng, chợt biến thành một niềm tự hào.
Cô sững sờ, lập tức phản ứng kịp: "Đúng vậy, thầm mến vĩnh viễn luôn vĩ đại."
Tống Thần liền lồm cồm ngồi dậy, nhàn nhạt nhìn cô.
"Cho nên, mình mới muốn giúp Hoắc Sở Kiệt. Đầu tiên là vì anh ấy giống mình, tiếp theo mới là vì tình thân."
"Khụ khụ khụ. . . . . ."
Đột nhiên cô bị lời nói của Tống Thần làm cho bị sặc, cổ họng hình như vẫn còn sót lại chút bơ.
Thật vất vả đổ uống mấy ngụm nước lớn do Tống Thần mang tới, mới đỡ hơn.
" Đã không lên tiếng thì thôi, mỗi lần lên tiếng đều dọa chết người!"
Cô trợn mắt lườm lườm nói nhưng cô ấy lại cười đến vô tội: "Người ta nói toàn là những lời thật lòng."
Cô vỗ vỗ lên trên cánh tay cô ấy nói: "Ngủ đi, phạt cậu ngày mai phải đưa mình về phố Xuân Phân."
"Không được, ngày mai còn phải đi làm nữa."
"Bạn bè thì sẽ không đi làm vào lúc này!"
"Được rồi, tất cả tiền thưởng chuyên cần mình đều đi tong, gào khóc . . . . . ."
Tiếng oán thán vang lên khắp nơi, cô nhắm mắt, vô cùng điềm tĩnh.
Một lát sau Tống Thần cuối cùng cũng dừng lại, trong phòng, hô hấp càng trở nên rõ ràng.
"Cậu có giận, có trách, có oán anh ấy đều không sai,