Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
ây đều là viện cớ, cậu chính là người khuất phục trước cường quyền và lợi ích!"
"Chị à, cô của em đã ra đòn sát thủ, chị có biết là gì không? Em rất bất hạnh không thể chống cự được!"
"Mình lười phải nghe!"
Mặc dù oán giận cự tuyệt, nhưng lỗ tai lại vẫn giương lên.
"Bà nói, nếu mình không hợp tác, bà liền buộc mình lập gia đình. Cậu cũng biết, nếu anh Nghênh Xuân còn chưa có kết hôn thì mình cũng sẽ không chết tâm mà."
"Chỉ vì tình cảm đơn phương của mình mà cậu bán mình đi sao! Thì ra bạn thân đều là như vậy nhỉ Tống Thần!"
Cô liền cúp điện thoại, rồi tắt máy.
Thật ra thì khi Tống Thần nhắc tới anh trai cô thì lửa giận đang bùng lên trong lòng cô đã bị dập tắt rồi.
Vốn là cô cũng không thật tức giận, chỉ cảm thấy có chút phiền muộn.
Dù sao ai cũng không thích người khác can thiệp quá sâu vào cuộc sống của mình, cho dù là những người mà mình thân cận nhất.
Nhưng mà cô lại thật không thích, cái loại soi mói của mọi người khi nhìn vào mình.
Mặc dù cô biết rõ mọi người làm vậy là là vì lão Hoắc, vì cô cùng với anh.
Cô buồn buồn đi ra cửa, phía bên phải vang lên tiếng của lão Hoắc: "Cuối cùng em cũng xuống."
Anh dựa vách tường cúi đầu nhắm mắt, tóc rơi trên trán đã thật dài rồi, tùy ý phủ lên.
Ánh mặt trời bắn thẳng tới đây, chiếu vào trên người anh, tôn lên dáng vẻ hưu nhàn làm anh trẻ ra vài tuổi.
Gần đây cứ ru rú ở trong nhà, sắc mặt của anh cũng hơi trắng một chút, vì vậy đáy mắt xanh đen lại càng rõ ràng hơn.
Tối hôm qua anh ngủ lúc nào?
Khi anh muốn dây dưa lần thứ ba thì cô đã ngủ mê mệt rồi, cho nên cô cũng không biết sau đó anh có trắng đêm chiến đấu hăng hái hay không.
Cô đi về phía trước kéo cánh tay lão Hoắc nói: "Để cho anh chờ lâu rồi, đi thôi, tản bộ đi."
Cô cười rúc vào bên cạnh anh, hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy gương mặt của anh.
Anh nhíu mày rung động, từ từ mở mắt ra.
Chỉ là ánh mắt của anh lại che phủ một tầng mầy, làm cô không nhìn thấu được.
Thật ra thì cô rất vui khi thấy anh tức giận, lúc anh tức giận mới thể hiện rõ tính tình của mình.
Một khi anh bày vẻ mặt vô cùng bình tĩnh cùng lạnh lùng thì cô liền không thấy lo lắng.
Chỉ là cũng may anh nhìn thấy cô lấy lòng cười, cuối cùng cũng giật giật khóe miệng, sau đó rút tay ra ôm cô đi về phía đường mòn rải đá cuội.
Ánh mặt trời chiếu lên trên người bọn họ, lẳng lặng tựa sát vào nhau... Cảm giác, rất tốt.
Sau này cô mới biết, một đêm kia, đã để lại trong lòng anh một cái hố.
Vừa hỉ lại vừa bi.
Anh đến được với cô, là do sử dụng thủ đoạn không mấy vinh quang.
Anh lợi dụng lúc cô đau lòng, lợi dụng Tống Thần, để cho cô không có đường lui.
Cô nghĩ nếu như mà khi đó cô cũng biết là anh nói cho Tống Thần, thì cô cũng sẽ không trách anh như vậy.
Bởi vì một khi đã quyết định thương anh, cô cũng sẽ không hối hận.
Có lúc cảm tình của con người được sinh ra từ việc lên men, chỉ cần một giây đồng hồ là đủ rồi.
Việc hồi tưởng lại quá khứ đến lúc phải kết thúc rồi, nên trở về với thực tại thôi.
Kể từ hôm cô ở trên xe thổ lộ với lão Hoắc, thì khuôn mặt thối bày ra mỗi ngày khi đưa rước cô trước đây cuối cùng đã thu lại.
Thật ra thì vốn đã đứng trong hàng ngũ già dặn, còn kèm theo cái mặt đen xì thì không phải càng lộ ra vẻ già dặn chứ sao.
Ở nơi này khắp nơi là những người trẻ tuổi, đại thúc như anh muốn hòa đồng cũng thật là khó khăn!
Hôm nay biểu hiện của anh rất tốt, không chỉ có đưa cô đến tận cửa, còn nói sẽ tới đón cô tan việc.
Tống Thần muốn đi nhờ xe, bị lão Hoắc khẩn cấp đuổi ra ngoài.
Cô sờ lên cằm suy tư, lão đầu này muốn làm gì chuyện gì thần bí đây?
Bình thường không phải anh cũng rất hay thuận đường chở cô em họ này đi chung sao?
Có biến, có biến.
Lão Hoắc mua món cay Tứ Xuyên, đều là những thứ mà cô thích ăn.
Cô vén tay áo lên, mãnh liệt ăn một mạch, cay đến nỗi nước mắt nước mũi chảy giàn dụa.
Đúng lúc đo anh liền đưa cho cô cốc trà nóng, cô liền ừng ực tu một hớp.
Nóng trộn lẫn với cay, cảm giác đó cũng thật đủ mất hồn rồi.
Khi nước trà nóng trôi xuống bụng, miệng tạm thời đã có một chút tri giác.
Cô gắp món duy nhất không cay là rau cải xanh xào cho đại thúc rồi nói: "Anh không ăn được cay thì tới quán món cay Tứ Xuyên làm gì."
Mỗi lần đều gọi một nồi lẩu uyên ương, thế nhưng chỉ có một mình chiến đấu.
Đại thúc, anh không cần phải cường thế thể hiện sự cưng chiều của mình đối với em như thế đâu?
Lau đôi môi đỏ mọng đang dẩu lên, dáng vẻ như vậy chính bản thân cô còn thấy ghê tởm.
"Không phải em thích ăn sao, thích thì ăn nhiều một chút, bình thường anh cũng không có nhiều thời gian ở cùng với em."
Lão Hoắc lại gắp đồ ăn vào trong bát của cô, đắp lên thật cao.
Lời nói kia trái lại rất thành thực, đám phỉ nhân bọn họ ăn tiệc còn nhiều hơn ăn cơm nhà, thường đem nàng dâu nhỏ là cô lạnh nhạt bỏ ở nhà.
Vì vậy trong ánh mắt cười ấm áp của anh cô nhanh chóng vung đũa.
Hôm nay cô ăn rất thỏa thuê, xỉa răng vuốt bụng liền trở về phủ.
Xem xong bản tin thời sự, lại xem đến kịch