Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
âm trạng của cô.
"Hạ sơn chi, anh hận em."
Đây là câu nói sau cùng anh nói với cô trước khi cô bước ra cửa, giọng nói của anh lại hết sức bình tĩnh như không có chuyện gì.
Ba ngày trước, tại Tây Cát.
Mọi người khi nhìn thấy hai chữ Tây Cát sẽ nghĩ tới cái gì?
Lần đầu tiên cô tới quán ở góc đường phía Tây của Nam Kinh này, ngẩng đầu nhìn cái biển liền thấy mông lung rồi.
Nói nó văn thơ, cũng không phải thật chuẩn xác; nói nó dung tục thì lại thấy có tư vị của người đọc sách.
Khi đó, cô nghĩ tới Tây Đơn của Bắc Kinh.
"Hạ Sơn Chi rất ít khi nịnh nọt, nhưng hôm nay cũng phải khích lệ một phen!"
Dấu ngoặc, thật ra thì cô cũng không hiểu nửa câu sau là có ý gì.
Cô hướng về phía mỹ nữ cổ điển trước mặt, mắt cũng không hề chớp một cái, những lời vừa nói kia, chính xác là để nói với cô ấy.
Môi hồng của mỹ nữ khẽ mở, lông mày khẽ cong, ánh mắt nhu hòa như sóng nước rơi vào trên mặt cô: "Sơn Chi đến đây, vẫn chỗ cũ nhé?"
Mẹ ơi, ngay cả giọng nói nghe cũng thấy cảm động, so với giọng nói âm u như tỳ bà kia càng sâu hơn mấy phần.
Cô rừng rực nhìn chằm chằm vào mỹ nữ.
Ai nói chỉ có phái nam mới có thể là thưởng thức mỹ nữ, ai mà chẳng thích thưởng thức cái đẹp, Hạ Sơn Chi cô cũng giống như vậy!
Cho nên giờ phút này, ánh mắt của cô nhất định nóng đến mức đủ để phun ra lửa.
Mỹ nữ tựa như không nhìn thấy tia nóng bỏng trong mắt cô, người thoáng nghiêng về phía trước, ngón trỏ phủ lên trên má: "Nơi này bị bẩn rồi?"
Chân mày có chút nhíu lại, gương mặt này thêm chút nghi ngờ, lại càng lộ vẻ chân thật.
Đúng là người đẹp, gio tay nhấc chân đều phong lưu.
Phong lưu ở đây chính là phong tình cùng quyến rũ.
Mọi người không nên nghĩ sai ý nhé.
Mỹ nữ tuy đã thấy nhiều, có khí chất cũng không ít, nhưng vị mỹ nữ trước mắt này cho đến tận lúc này chính là người Hạ A Hoa cô khâm phục và yêu thích..
Mọi người có phải đang nghi ngờ vì cái gì mà A Hoa lại nói ra lời ấy hay không?
Cô ấy tiến lên một bước, "Chát " một cái bàn tay mềm mại không xương chợt khoác lên đầu vai của cô.
Thật ra thì đây không phải là khoác mà rõ ràng chính là một cú vỗ nặng nề, nếu không phải cô sớm có dự mưu, không chừng phải lui về phía sau lảo đảo vài bước đấy.
"Tôi nói này, nhà của cô toàn là người xấu nên ghen tị sao?"
Ngón tay ngọc ở trên mặt cô bấu một cái rồi nói tiếp: "Tôi thật sự đẹp như vậy sao? Phản ứng của cô rất thú vị, tiếp tục giữ vững."
Giọng nói vẫn nhu hòa như cũ, nhưng lại lộ ra một chút cường tráng không thuộc về thục nữ đoan trang.
Thật ra thì cũng không thể sử dụng từ cường tráng để hình dung được, nhưng lại không biết nên nói như thế nào?
Mang một ít tư vị dịu dàng lẫn tức giận của đàn ông. . . . . .
Đúng, cô sờ lên cằm, đối với suy nghĩ của mình mới vừa nghĩ ra rất lấy làm hài lòng.
"Cố Đại mỹ nữ, tôi thật sự rất yêu cô."
Cô theo đà ôm chầm lấy eo nhỏ nhắn của mỹ nữ, hít vào hương thơm đặc biệt trên người của cô ấy.
"Tôi không phải là đồ chơi của cô đâu."
Thân thể từ trong ngực cô đi ra, mỹ nữ vừa lôi kéo cô đi vừa nói: "Còn đầu heo bạo lực của nhà cô nữa. . . . . . Ba người chơi trò chơi nhỏ, không có ý nghĩa."
Mỹ nữ liên tiếp đi qua các khách uống trà, cười ỏn ẻn vừa đúng điệu, ba phần khách khí, bảy phần chân thành.
Thật có phong cách chủ nhân.
Mà khi đó cô ấy lại cúi đầu nói với cô bằng giọng nói không hài hòa chút nào, cũng vừa vặn bị này nụ cười mông lung này che lại.
Nhưng người phụ nữ này tuyệt không có vẻ giả mù sa mưa.
Vô cùng tự nhiên.
Cái hay của cô ấy chính là ở chỗ này.
Cô nghĩ phụ nữ chân chính, nên như vậy.
Có khi hoạt bát, có khi lại an tĩnh ngoan hiền.
Đại tiểu thư Cố gia, chị của Cố Tích chính là như vậy.
Cô ấy tự xưng là Cố Đại, mặc dù tên gọi này có chút không thích hợp với một cô gái.
Chỉ là đặt ở trên người của cô ấy ngược lại vừa hợp lý vừa mâu thuẫn.
Cô biết Cố Đại từ lâu lắm rồi.
Cô ấy thích mặc quần vải thô màu đen, nhưng hôm nay bên ngoài áo sơ mi vàng nhạt viền tơ lụa là áo choàng đỏ thẫm, dưới chân đi giày vải thêu hoa.
Trông hơi khiêm tốn nhưng lại bắt mắt.
Cô cúi đầu nhìn lại mình, quần suông màu xanh lá cây, áo gió màu đen, so với cô gái ở trước mặt tất nhiên là kém hơn rất nhiều.
Chỉ là không có gì để tức giận cả, ai ở trước mặt thần tượng mà lại không tự ti chứ?
"Hôm nay thế nào lại rảnh rỗi như vậy? Trốn việc rồi hả ?"
Chiều cao của Cố Đại cùng cô không sai biệt lắm, nhưng người ta là châu tròn ngọc sáng, cánh tay của cô vô tình chạm đến khuôn ngực của cô ấy, rất lớn rất mềm.
"Muốn uống trà chiều đã nên mới tới đây, trà hoa cúc và cookie, vừa lòng không?."
Cô cố ý cọ cọ thật là mềm.
"Lại sờ ngực, tôi thật hoài nghi dục vọng của cô chưa được thỏa mãn."
Mắt phượng hơi chếch, quăng tới trách cứ, thoáng nhìn một cái cả người liền run lên.
"Cố Đại à, cái người này già trẻ nam nữ đều xơi rồi, tùy tiện chộp lấy một người có thể làm ba của Dương Dương đi."
"Dương Dương nhà tôi