Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
nói nó có mẹ là đủ rồi, làm thế nào đây, thật ra thì tôi rất. . . . . ."
Lối đi nhỏ có chút hẹp, cô cùng với Cố Đại sát lại gần nhau, cô ấy lại gần bên tai cô nhỏ giọng nói: "Trống rỗng ."
"Ha ha ha. . . . . ."
Cô rất không có lễ phép cười một tràng.
Tiếng cười phóng khoáng kia của cô làm cho các khách uống trà bàn luận xôn xao, quăng tới ánh mắt hỏi thăm.
Cô rủ mày xuống, con mắt ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, ngón tay lại hung ác bấm lên người của cô gái đang cười khiêm tốn bên cạnh.
Cô ấy cố ý!
Cố ý phá hỏng hình tượng vốn đã không được thục nữ lắm của cô!
Cố Đại vô vị nhún vai, trong mắt hiện lên một mảnh chấn động.
Người phụ nữ này đúng là họa thủy!
Cô lôi Cố Đại đi về phía trước, mới ngẩng đầu, thật vừa đúng lúc, chạm phải một đôi mắt đầy mai mắt.
"Hừ!"
Chủ nhân của đôi mắt này đang hướng về phía cô hừ mũi tức giận, một giây kế tiếp lại nhìn người ở phía sau lưng cô với vẻ mặt đầy nhu thuận:
"Chú à, đã tới rồi sao, nhanh ngồi xuống đi."
Cố Đại lôi kéo lui sang bên cạnh, đồng thời đối với nói với ông chú đang đi tới cạnh bọn họ: "Chú tới rồi à."
Ông chú trung niên đang nhìn Vương Hiểu cùng Cố Đại cười cười, cũng không nói câu nào.
Đầu cũng cụp xuống, khiêm tốn mà chất phác.
"Chú à, cháu đã gọi trà Phổ Nhị mà chú thích nhất rồi đấy."
Vương Hiểu đứng lên, nghênh đón.
Không sai, người mới vừa hừ mũi túc giận đối với cô chính là Vương Hiểu.
Quên Vương Hiểu là ai sao?
Là đồng nghiệp của lão Hoắc, lần trước đã trách mắng A Hoa đấy.
"A Hiểu nửa tiếng trước gọi điện thoại cho cháu bảo ngâm trà Phổ Nhị, chú à ngài có lộc ăn rồi."
Cố Đại đúng lúc chen vào nói, ông chú trung niên liền ngượng ngùng nói: "Quấy rầy rồi."
"Chú mỗi lần tới cũng quá khách khí rồi, được rồi, cháu cũng không quấy rầy nữa."
Cố Đại kéo cô đang muốn xoay người, thì ánh mắt của ông chú kia đột nhiên rơi vào trên người cô, một giây kế tiếp liền không rời ra.
Ánh mắt kia đầu tiên mang theo vài tia nghi ngờ, tiếp theo kinh ngạc, cuối cùng cũng là tiếc nuối.
Cô âm thầm rũ rèm mắt xuống, đảo mắt lần nữa ngẩng đầu lên vẫn thấy đó là một khuôn mặt xa lạ.
Cô có thể xác định, cô không quen ông ta.
Chỉ là nhìn kỹ, giống như trên mặt ông ta có chút cảm giác quen thuộc.
Nhưng ông chú này vì sao lại nhìn cô với vẻ mặt như bị táo bón hoặc là như cô thiếu nợ ông ta rất nhiều tiền như vậy?
Cô mờ mịt nhìn lại ông ta, cánh tay trái thấy căng thẳng, thì ra là Cố Đại đang kéo cô đi.
Cô liền phục hồi lại tinh thần, lễ phép gật đầu chào rồi đuổi theo bước chân của Cố Đại.
"Sao dì không tới đây?"
"Bà ấy đi mua thức ăn, để buổi tối mời cháu đến ăn cơm."
. . . . . .
Đối thoại của Vương Hiểu và ông chú kia xa dần, mà sau lưng cô, như có một ánh mắt nhìn rất chăm chú.
"Trà hoa cúc và cookie đây."
Cố Đại đem đồ để trước mặt của cô, ngồi xuống ghế đối diện, dựa vào ghế sofa nhắm mắt lại.
Cô tự mình rót trà, nâng lên khẽ hít hà: "Thật là thơm."
Uống một hớp lớn lại ăn một miếng cookie, thoải mái than thở một tiếng.
Cố Đại đột nhiên mở mắt ra, nhìn chòng chọc vào cô hồi lâu mới nói: "Cô rất dễ dàng thỏa mãn."
Cô cắn thêm một miếng cookie socola, tận hưởng lạc thú trước mắt, có gì không tốt chứ?
Cô lại rót trà vào một cốc khác, đưa đến cho Cố Đại: "Vương Hiểu và cô quan hệ rất tốt nhỉ."
"Chúng tôi ở trong cùng một đại viện, từ khi đi nhà trẻ đã bắt đầu học cùng một lớp, cô nói có quen hay không?"
"Tôi với cô rất quen đúng không?"
"Cô chính là vợ của đại ca của em trai tôi, gọi tắt một tiếng là chị dâu, tôi mặc dù không đi theo gọi một tiếng chị dâu, nhưng mà vẫn nên kính trọng cô."
Bả vai không chịu được liền run lên, "Kính trọng" thật đúng là không dám nhận.
Chỉ là cô nàng này rất hợp với khẩu vị của cô.
Cô lại nhấp một ngụm trà nói: "Nhưng Vương Hiểu lại coi tôi là tình địch của cô ta, như vậy thì cô sẽ đứng trên lập trường như thế nào?"
"Tôi không có lập trường, quan hệ tình cảm rối rắm của các người cùng tôi có quan hệ gì đâu chứ?"
Được lắm, câu trả lời quả là rất tốt.
Cô rất hài lòng.
Tiếp tục uống trà hoa cúc và ăn bánh bích quy.
Ba bốn giờ chiều, ánh mặt trời bên ngoài bị bồn hoa um tùm chặn lại một phần.
Chỉ còn sót lại vài tia xuyên qua lá cây chiếu lên trên mặt bàn.
Không khí đang tốt như vậy, lại bị giọng nói phá tan: "Hạ Sơn Chi, cô có biết ông ấy là ai không?"
Câu hỏi vừa điên cuồng vừa không giải thích được, ý của chị ta là gì chứ?
Thật ra thì đối với Vương Hiểu, nói ghét thì cũng không phải, chỉ là cũng không có cảm tình mà thôi.
Dù sao đối tình yêu của chị ta dành cho lão Hoắc, lần nào cũng đều biểu hiện trắng trợn ở trước mặt cô.
Cô cũng không phải là tiên nữ, không thể không nhìn thấy sự tồn tại của chị ta.
Tựa như giờ phút này, cô cũng không thể lựa chọn không để ý đến chị ta được.
Bởi vì chị ta lại tiếp tục nói: "Ông ấy là cha của Quý Quân."
Phần 2:
Gì chứ?
Cô rớt cằm.
Trong mắt cô hiện lên kinh ngạc rất làm thỏa mãn dụng ý của chị ta, trông mặt chị ta bây giờ