Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3487 lượt.
sức mới có thể thốt ra được hai chữ này.
Lê Tử Hà mỉm cười, lau đi những giọt nước mắt đang tuôn trào, gật đầu liên tục. Chờ người khỏe lên, Phùng gia gia và nha đầu sẽ được trở lại như xưa rồi.
Cặp mắt Phùng Tông Anh sung huyết đỏ bừng, bàn tay đang níu chặt tay áo Lê Tử Hà đột nhiên buông ra, không ngừng run rẩy mò mẫm trên giường. Lê Tử Hà vội nắm chặt tay ông, khẽ nói: "Người muốn lấy cái gì? Muốn lấy cái gì để nha đầu lấy hộ người."
Môi Phùng Tông Anh lại run lên, vẫn không thể nói được gì. Ông tránh khỏi tay Lê Tử Hà, run rẩy vươn về phía gối. Lê Tử Hà đỡ lấy Phùng Tông Anh đang mò mẫm, dưới gối không có gì cả.
"Phùng gia gia, chờ uống thuốc đã, uống thuốc xong có lời gì chúng ta từ từ nói, người muốn làm gì nha đầu đều chiều theo ý người, có được không?" Lê Tử Hà cố gắng kiếm chế, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng.
Phùng Tông Anh không chịu buông tha, một tay vẫn đặt trên gối. Lúc này Lê Tử Hà mới thấy rõ, ông muốn rút gối ra. Nàng vội đứng dậy, một tay nhẹ nhàng nâng đầu ông lên, một tay rút gối, nói với Phùng Tông Anh: "Cái gối này làm sao vậy?"
Hơi thở của Phùng Tông Anh đột nhiên trở nên dồn dập, ông không còn sức giơ tay lên nữa, đôi môi run rẩy dữ dội nhưng không thể cất được tiếng nào, chỉ có thể nhìn chăm chú vào gối đầu.
Lê Tử Hà ngắm nhìn chiếc gối. Gối bằng tơ gấm xa hoa, bên trong lót lớp bông rất dầy, cũng không có gì khác thường. Nhưng ánh mắt Phùng Tông Anh vẫn không hề rời đi chút nào, gấp rút như muốn nói điều gì đó. Lê Tử Hà hiểu rõ tính tình cố chấp của ông, thuận theo ý ông mà xem kỹ chiếc gối. Hai tay ấn từ đầu đến cuối chiếc gối, phát hiện bên trong có một vật cứng, hình dáng này.....
Lê Tử Hà hoảng hốt, vội dùng hai tay xé vỏ gối ra, bông trắng như tuyết tung bay khắp phòng, thứ nằm trong gối khiến mắt Lê Tử Hà sáng ngời.
Vật đó mang màu đỏ, chạm trổ tinh tế, như dáng phượng bay cao, là Phượng ấn, Phượng ấn được tạo thành từ huyết ngọc.
"Phùng gia gia, chính là người đang âm thầm tập hợp lại bộ hạ cũ của Quý gia sao?" Nước mắt Lê Tử Hà càng thêm giàn giụa, nắm chặt Phượng ấn trong tay. Năm đó, thấy nó như thấy Quý Lê.
Cuối cùng Phùng Tông Anh cũng thở phào nhẹ nhõm, đôi tay buông thõng, chậm chạp mà cố hết sức gật đầu.
"Có phải Vân Tấn Ngôn biết chuyện này không? Cho nên hắn bắt người phải chết?" Giọng của Lê Tử Hà vỡ vụn, như muốn gầm nhẹ.
Hơi thở của Phùng Tông Anh lại trở nên dồn dập, đôi môi run rẩy như muốn nói gì đó. Lê Tử Hà vội cầm lấy tay ông, lau nước mắt, khẽ nói: "Đừng vội, Phùng gia gia không phải vội, nha đầu không ngoan, không nên hỏi người nhiều lời như thế, người nằm nghỉ trước đã, sau đó chúng ta nói tiếp có được không?"
"Công tử công tử! Thuốc đến rồi!" Quản gia bưng chén thuốc, bước chân khẽ khàng, cẩn thận nhưng không chậm chạp, vội đi tới bên cạnh Phùng Tông Anh, vui vẻ nói: "Lão gia, lão gia nhanh uống thuốc đi, uống xong là tốt rồi."
Phùng Tông Anh không thèm nhìn bát thuốc kia, nắm chặt lấy tay Lê Tử Hà, nhìn thẳng vào Lê Tử Hà. Cảm xúc trong mắt quá mức hỗn tạp, sáng ngời khiến người ta không dám nhìn thẳng, "Nhất..... Nhất....."
Lê Tử Hà vội đỡ Phùng Tông Anh dậy, để cho ông tựa lên vai mình, nhận lấy chén thuốc, đặt trước khóe miệng khẽ thổi, nhẹ giọng dỗ dành: "Uống thuốc đã, uống thuốc là tốt rồi. Người khỏe lên rồi chúng ta sẽ từ từ nói chuyện."
Phùng Tông Anh không thấy được Lê Tử Hà, ánh mắt tối sầm lại, không biết lấy sức lực từ đâu ra mà giơ một tay lên đẩy chén thuốc kia đi. Nước thuốc nóng bỏng vẩy lên tay Lê Tử Hà khiến nàng đau đớn, nhưng Lê Tử Hà không thể ném chén thuốc này xuống, vẫn bưng trên tay, vừa lau nước mắt, vừa cười dỗ dành: "Một hớp thôi, uống một hớp thôi có được không?"
"Vô..... Vô dụng....."
Hai chữ mà Phùng Tông Anh cố sức thốt ra lại là vô dụng.
Giọt lệ tràn đầy khéo mắt, chảy xuống chén thuốc tạo thành một đóa hoa nhỏ. Bàn tay cầm chén thuốc của Lê Tử Hà đã bắt đầu khẽ run, nhưng vẫn không chịu buông. Vô dụng, nàng nhìn sắc mặt của Phùng Tông Anh có thể biết được, nhưng Thẩm Mặc đã nói có thể cứu chữa, rõ ràng hắn đã nói là có thể cứu chữa, vậy vì sao không thể thử một lần?
Phùng Tông Anh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, thỉnh thoảng ho khan một tiếng, thân thể chợt run lên, nghiêng đầu về phía trước phun ra một ngụm máu đen.
Lê Tử Hà vội buông bát thuốc xuống, dùng tay áo lau cho ông, lỗ mũi đỏ bừng, không thể nói dù chỉ một câu, không ngừng rơi nước mắt, như muốn trút hết những nỗi khổ mà nàng dồn nén trong lòng suốt sáu năm qua.
"Nhất..... Nhất....." Phùng Tông Anh vẫn nói từ "Nhất" liên tục, Lê Tử Hà không ngắt lời nữa, lắng nghe xem ông muốn nói gì.
Phùng Tông Anh thốt ra từng chữ cực kỳ khó khăn, nhưng dù thế nào cũng không nói được cả câu hoàn chỉnh. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại có thể ngồi dậy, nắm chặt lấy tay Lê Tử Hà, đôi mắt đột nhiên phát sáng, nhìn thẳng về phía Lê Tử Hà: "Diêu..... Diêu....."
Lời còn chưa dứt, đôi mắt hệt như ngôi sao rơi xuống, ánh sáng chợt tắt ngóm, thân thể nghiêng về sau, nước mắt Lê Tử