XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3484 lượt.

mộ đã lâu!"
Lê Tử Hà còn chưa vào lều, đã nghe thấy giọng của Cố Vệ Quyền. Nàng dừng bước, nghe xem Cố Vệ Quyền tới tìm hắn làm gì.
"Nghe nói Thẩm y sư xuất thân từ quận Tây Nam?" Ở trong lều, Cố Vệ Quyền vừa nói, vừa cẩn thận quan sát Thẩm Mặc đang viết phương thuốc, nhìn mãi cũng không hiểu, nên cũng không nhìn nữa.
Thẩm Mặc gật đầu, lạnh nhạt nói: "Đúng vậy."
"Ahhh, hình như ta chưa từng nghe nói quận Tây Nam có người họ Thẩm." Cố Vệ Quyền ra vẻ khó hiểu, lại quan sát Thẩm Mặc.
Thấy Thẩm Mặc ngẩng đầu, vội vàng thu hồi ánh mắt, mân mê ly trà trên bàn.
"Tại hạ xuất thân từ gia đình nhỏ, dĩ nhiên đại tướng quân chưa từng nghe thấy."
"Nghe nói Thẩm Ngân Ngân....."
"Tử Hà, vào đi." Thẩm Mặc có vẻ hơi khó chịu, ngắt lời Cố Vệ Quyền, quay ra ngoài gọi một câu.
Lê Tử Hà vén mành, cất bước đi vào, thi lễ với Cố Vệ Quyền: "Bái kiến Cố đại tướng quân!"
"Cố tướng quân, đây là phương thuốc chữa bệnh, cần phải làm phiền thuộc hạ Cố tướng quân rồi. Theo phương thuốc này đi những nơi cách xa thành trấn để gom góp chút dược thảo cho dân chúng." Thẩm Mặc đưa phương thuốc đã viết xong cho Cố Vệ Quyền.
Mắt Cố Vệ Quyền sáng lên, đây chính là cơ hội tích lũy danh vọng giữa chốn dân gian, nhận lấy không chút do dự. "Ha ha, đa tạ Thẩm y sư, việc này không nên chậm trễ, lão phu đi sai bảo người làm."
Dứt lời, không thèm liếc nhìn Lê Tử Hà mà đi ra.
Lê Tử Hà không hiểu, nói: "Sao lại làm vậy?"
"Ngày mai chúng ta sẽ trở về Vân Đô." Thẩm Mặc cười, bỏ qua câu hỏi của Lê Tử Hà, dắt tay của nàng nói: "Tối nay ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, ta nằm bên ngoài một đêm cũng được."
Nói xong nhận lấy quần áo Lê Tử Hà đặt bên giường. Lê Tử Hà vốn định từ chối, thấy trong lều chỉ có một tấm nệm thì im lặng không nói gì nữa.
Ban đêm, Lê Tử Hà co duỗi đôi chân mỗi khi gặp ngày mưa dầm liền đau đớn không chịu được, đột nhiên nhớ tới Mộ Phiên Ngô. Hôm nay đã là mùng một, lại không thể gặp hắn, không biết bây giờ thế nào rồi?
Còn có Thẩm Mặc, lần này Vân Tấn Ngôn để nàng tới đây, mặt ngoài thì nói là để cho nàng giúp Thẩm Mặc một tay, thực ra là muốn nàng kiềm chế Thẩm Mặc ư? Thẩm Mặc nói Vân Tấn Ngôn sợ bọn họ bỏ chạy, phải là "hắn" mới đúng. Đối với hắn mà nói, có lẽ mình chỉ là gánh nặng, nếu không, với bản lĩnh của hắn, muốn đi thì đúng là dễ như trở bàn tay.
Ngoài lều, tiếng gió gào thét từng cơn, khiến Lê Tử Hà suy nghĩ ngổn ngang. Nàng đột nhiên nôn nóng khó chịu, Thẩm Mặc ở bên ngoài một mình, trời lạnh như thế thì ngủ thế nào được?
Dứt khoát bò dậy, mặc quần áo vào định đi tìm hắn. Dù sao ở trong lều vẫn tốt hơn ở ngoài lều chứ.
Vừa mới bước ra khỏi nệm, một cơn gió lạnh đã thổi tới. Nàng vén mành lên, dưới ánh trăng, mặt của Thẩm Mặc càng thêm lạnh lẽo. Tin tức mang tới, lập tức ném Lê Tử Hà vào hầm băng.
"Nghiên phi chết bất đắc kỳ tử trong lãnh cung, nghi phạm là Phùng Tông Anh, đã sợ tội tự sát."






Phượng Ấn
Lê Tử Hà còn chưa kịp đi giày, lời nói của Thẩm Mặc làm cho động tác của nàng dừng lại, ngơ ngác nhìn môi hắn mấp máy, lời nói như bị gió đêm mang đi, không thể lọt vài tai dù chỉ một câu. Tai nàng chỉ có tiếng vi vút của gió, cố gắng lắc đầu, trừng mắt nhìn. "Hả?"
Thẩm Mặc vừa mới nói gì vậy? Nói gì vậy..... Không nghe rõ, không thể nghe rõ.....
Thẩm Mặc không thấy rõ vẻ mặt của Lê Tử Hà, chỉ thấy người nàng run lên rồi sững lại như bị đả kích. Những lời thốt ra lại càng dè dặt, thậm chí còn ngừng thở, khi đến gần mới phát hiện mặt nàng đã tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn, còn chưa mở miệng nói tiếp đã bị nàng túm chặt lấy, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: "Người vừa mới nói gì? Người nói lại lần nữa!"của nàng
Thẩm Mặc không ngờ Lê Tử Hà lại phản ứng mạnh như thế, ổn định thân thể của nàng, khẽ nói: "Vừa mới có tin, Nghiên phi chết trong lãnh cung, mũi nhọn đều chĩa về phía Phùng đại nhân. Đêm qua ông và phu nhân đã uống thuốc độc tự vẫn trong phủ."
"Thẩm Mặc..... Ông ấy là người thân cuối cùng của Tử Hà....."
"Thẩm Mặc..... Tử Hà còn có rất nhiều lời chưa kịp nói với ông ấy....."
"Thẩm Mặc..... Cho dù Tử Hà chết, ông ấy cũng không thể chết....."
... ......
Gió lớn cũng không thể thổi tan từng câu thì thầm khẽ khàng, toàn thân Thẩm Mặc trở nên lạnh lẽo, chỉ có lồng ngực vẫn nóng rực, bỏng rát không thể chạm tay vào. Thúc vào bụng ngựa, lao nhanh về phía trước ngược với cơn gió lạnh mưa băng. Nơi này còn cách Vân Đô một đoạn đường, nhanh nhất cũng phải sáng mai mới có thể đến nơi.
Huống chi.....
Tình cảnh này, không cho phép phân tâm dù chỉ trong chốc lát. Một luồng sát khí bén nhọn đột nhiên lao tới từ sau lưng, toàn thân Thẩm Mặc rét lạnh, ôm chặt Lê Tử Hà nằm úp xuống lưng ngựa, tránh thoát loạt mũi tên lao tới từ phía sau.
Lê Tử Hà bị động tác bất chợt này làm cho kinh hãi, sự hỗn loạn trong đầu mau chóng tản đi. Nàng vừa làm gì thế này? Vào thời khắc này mà lại có thể mặc cho bản thân đắm chìm trong nỗi bi thống vô dụng đó, thậm chí còn tham lam giây phút bình yên