Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3504 lượt.
nhưng giữa đêm thâu không thể tìm thấy phu xe, đành phải mua một con ngựa nhanh chóng trở về Vân Đô. Trên đường đi, nàng không nhớ mình đã ngã xuống ngựa biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần nghĩ đến vẻ giả vờ giận dữ lầm bầm mấy câu của Phùng Tông Anh, lòng nàng chợt ấm lại. Nàng hi vọng ông rời khỏi hoàng cung, nhưng không phải dùng phương thức này.....
Ngày hôm sau, mây đen đã tản đi, ánh mặt trời xuyên tầng mây chiếu sáng vạn vật. Khi Lê Tử Hà chạy tới phủ của Phùng Tông Anh thì mặt đã đầy sương bụi. Phủ của ông vô cùng tiêu điều, thậm chí không hề thấy bóng dáng của người canh cửa. Lê Tử Hà sải bước tiến vào phủ, vựa nhìn đã thấy chữ "tế" màu đen trên nền trắng, gần như khiến nàng quên cả hô hấp. Nàng cố gắng nháy mắt mấy cái, ổn định bước chân, trước nơi đặt linh cữu, chỉ có một lão già vừa gạt lệ vừa hoá vàng mã.
Lê Tử Hà nhớ ra, đó là quản gia của Phùng phủ.
Bước nhanh về phía trước, vươn tay chạm lên bờ vai của ông ta, dằn lại nỗi nghẹn ngào, vội hỏi: "Phùng đại nhân đâu?"
Dường như quản gia sợ hết hồn, đứng vụt dậy, sắc mặt tái nhợt, thấy Lê Tử Hà thì không biết là mừng hay là sợ, ngây người đứng sững ở đó.
Lê Tử Hà sốt ruột hỏi: "Phùng đại nhân đâu?"
Chữ "tế" này nhất định là bởi vì Phùng nãi nãi. Thẩm Mặc nói nếu cho uống thuốc trước giữa trưa có lẽ còn có thể cứu. Phùng gia gia chưa thể tắt thở được, nàng tin hắn, bằng lòng tin hắn và cũng chỉ có thể tin hắn!
Bây giờ quản gia mới phục hồi lại tinh thần, nước mắt giàn giụa, môi run lên, nói: "Đại..... đại nhân ..... Ngươi..... Ngươi đi theo ta."
"Không cần." Lê Tử Hà kéo quản gia, bình tĩnh nói: "Ta sẽ tự đi xem Phùng đại nhân, lão đi cắt thuốc theo đơn này! Nhanh! Nội trong một nén nhang nhất định phải trở lại!"
Quản gia nhìn đôi tay đầy máu khô của Lê Tử Hà, lại nhìn tờ đơn thuốc dính đầy máu kia, giật mình run lên. Nghĩ rằng, nếu có thể cứu mạng lão gia thì không thể quan tâm tới nhiều chuyện như vậy, nhận lấy phương thuốc rồi vội vã rời đi.
Lê Tử Hà đỏ vành mắt liếc nhìn chữ "tế" kia, không có thời gian phúng viếng, vội vàng đi tới phòng của Phùng Tông Anh.
Nàng nhớ rõ với từng ngọn cây lùm cỏ trong phủ này. Chúng vẫn không thay đổi, không có bất cứ thứ gì thay đổi cả, chỉ có lão nhân đang hấp hối nằm trên giường bên trong phòng là đã khác xưa. Lê Tử Hà vừa thấy khuôn mặt ông xám ngoét thì biết rõ ông dùng "Hắc Minh tán". Sau khoảng thời gian uống hết một ly trà, toàn thân sẽ biến thành màu đen, trúng độc mà chết. Thảo nào Phùng nãi nãi lại hạ táng nhanh như vậy, thảo nào Thẩm Mặc chỉ nói "có thể" còn cứu được.....
"Phùng gia gia....." Lê Tử Hà vắt khăn, lau khuôn mặt xám ngoét cho ông, lông mày và chòm râu bạc phơ vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của ông. Ông nói ông muốn sống đến lúc ôm hài tử của Quý Lê, chắt trai của ông.....
"Phùng gia gia, nha đầu đã về rồi....."
Lê Tử Hà nâng tay ông lên, nhè nhàng lau sạch. Bàn tay đầy nếp nhăn, màu đen do chất độc đã phủ kín màu vàng thô ráp. Ông từng cọ vết chai trên tay lên làn da mịn màng của Quý Lê, cười nói nha đầu thối, có gương mặt mịn màng như vậy làm gì.
"Phùng gia gia, nha đầu sai rồi, trở về cũng không chịu nhận người."
Lê Tử Hà đắp kín chăn cho ông, để khăn xuống, nhìn cành cây như muốn ngó vào cửa sổ, buồn bã nói: "Người xem, hoa mai sắp nở rồi, gia gia đã hứa với nha đầu, hàng năm sẽ cho nha đầu một cành hoa mai mà."
Quay đầu lại, Lê Tử Hà thấy mí mắt Phùng Tông Anh lay động, vội lau lệ trên khóe mắt, cười nói: "Phùng gia gia, người xem nha đầu cũng đã về rồi này, người không để nha đầu lại một mình chứ?"
"Gia gia mở mắt ra xem dáng vẻ bây giờ của con. Chờ người khỏe lên, nha đầu sẽ làm kẹo cho người ăn. Thật đấy, lần này sẽ không lừa người đâu." Lê Tử Hà dằn lại nỗi nghẹn ngào. Phùng gia gia rất thích ăn đồ ngọt, thích nhất là điểm tâm ngọt mà Quý Lê làm.....
"Công tử, công tử!"
Trời rất lạnh, mà quản gia chạy đến mức mướt mồ hôi, cầm một đống thuốc trong tay. Ông sợ thuốc không đủ, mỗi loại đều lấy thêm mấy phần. Thấy Lê Tử Hà ngồi trong phòng mang đôi mắt đỏ bừng, hốc mắt ông cũng đỏ lên, nhưng cũng không dám chậm trễ, vội hỏi: "Công tử, tiếp theo làm thế nào?"
"Sắc thuốc." Lê Tử Hà giả bộ cười thoải mái, chỉ sợ quản gia cũng hoảng loạn đến mức lú lẫn rồi, đứng lên nói: "Thôi, để ta đi."
Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời mới đến lưng chừng trời, còn kịp. Vẫn còn nửa canh giờ, còn kịp.
Đang định rời đi, tay áo đội nhiên bị người kéo. Trái tim của Lê Tử Hà đập rộn lên, nàng vui mừng quay đầu lại, quả nhiên thấy Phùng Tông Anh từ từ mở mắt ra, vội cầm tay ông, cười nói: "Con đi sắc thuốc, uống thuốc là tốt rồi."
Phùng Tông Anh không hề buông lỏng tay, bình tĩnh nhìn Lê Tử Hà, mấp máy đôi môi, muốn nói gì đó nhưng không thể cất thành lời, chỉ có thể chậm rãi lắc đầu.
Quản gia thấy tình thế thì mừng rỡ, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: "Lão gia nhất định có lời ..... Có lời muốn nói với công tử, ta..... Ta đi sắc thuốc."
Nói xong đã rời khỏi phòng.
"Nha..... Nha đầu..... ?" Dường như Phùng Tông Anh phải dùng hết hơi