Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3507 lượt.
ừa đi về phía trước, vừa khẽ giải thích: "Hôm nay Hoàng thượng uống rất nhiều rượu, ta... bổn cung không khuyên được. Thấy Hoàng thượng uống say đến bất tỉnh thì vô cùng lo lắng, Ngụy công công nói chưa bao giờ thấy Hoàng thượng say đến mức này cả, đành phải tới tìm Lê ngự y. Hoàng thượng không thể xảy ra bất trắc gì được."
Giọng nói kia cứ thao thao bất tuyệt bên tai, Lê Tử Hà khước từ lắng nghe theo bản năng, chỉ nhìn lướt qua Vân Tấn Ngôn nằm ở trên giường, không mặc long bào mà mặc áo báo trắng khảm vàng, mặt đỏ gay, hàng mày nhíu chặt lại. Tuy nhắm mắt nhưng mí mắt lại run rẩy không ngừng, hơi thở gấp gáp, thực sự uống rất nhiều.
Lê Tử Hà tiến lên, đặt hòm thuốc xuống, thành thạo mở túi châm ra. Bây giờ kê đơn sắc thuốc hơi muộn, châm cứu xua tan mùi rượu cũng được.
Đang định cởi áo cho Vân Tấn Ngôn, liếc mắt thấy Tô Bạch ngồi đối diện, nàng rụt tay lại rồi nói: "Phiền nương nương cởi áo cho Hoàng thượng, vi thần hành châm."
Mặt Tô Bạch đỏ lên, khẽ gật đầu, mười ngón tay búp măng khẽ run, vụng về cởi áo cho Vân Tấn Ngôn, thỉnh thoảng nghe thấy hắn khẽ rên, dường như hoảng sợ mà rụt tay lại, thấy hắn chưa tỉnh thì lại tiếp tục.
Lê Tử Hà khép mi buông mắt, một lúc sau mới nghe thấy Tô Bạch khẽ nói: "Xong rồi."
Huyệt vị ở gần chỗ gáy, đúng chỗ ánh đèn bị lấp mất. Lê Tử Hà hít sâu một hơi, nghiêng người nhích gần tới Vân Tấn Ngôn, đưa tay ra ấn để xác định huyệt vị. Bàn tay lạnh băng chạm tới làn da nóng hổi của Vân Tấn Ngôn, cảm thấy rõ ràng những nơi được chạm tới đều run lên.
Tô Bạch ở bên tò mò nhìn, thấy hàng ngân châm thi vẻ tò mò trong mắt còn pha lẫn hưng phấn.
Lê Tử Hà cẩn thận rút một cây châm ra, hơ qua lửa. Hành châm phải chú trọng nhanh, chuẩn, ổn. Xác định được huyệt vị phải châm thật nhanh, nhưng lực không đủ thì tay sẽ bị nóng, gây cản trở.
"Lê nhi..." Giọng nói khàn khàn, hai tiếng vỡ vụn vang lên. Vân Tấn Ngôn hé mắt ra nhìn, có vẻ mê ly không nhìn rõ, nhưng lại nhìn thẳng vào Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà thầm giật mình, bàn tay đột nhiên bị nắm lấy, muốn tránh thoát nhưng lại bị hắn nắm chặt hơn. Vân Tấn Ngôn như thể có ý thức, giật mạnh tay, Lê Tử Hà ngã về phía trước, tay trái phải chống lên giường mới không ngã vào lòng Vân Tấn Ngôn.
"Hoàng thượng..." Sắc mặt Tô Bạch tái nhợt, nói với vẻ hơi tủi thân.
Dường như Vân Tấn Ngôn không nghe thấy tiếng của nàng ta, vẫn nhìn Lê Tử Hà, đột nhiên ngồi thẳng người dậy, ánh mắt lấp lánh ánh cười, ôm lấy Lê Tử Hà, nghẹn ngào nói: "Lê nhi, nàng trở lại rồi..."
Chóp mũi Lê Tử Hà nồng nặc mùi rượu, đột nhiên cảm thấy mắt mình đau nhói, cùi chỏ thúc mạnh, Vân Tấn Ngôn bị đau, chỉ khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn ôm lấy Lê Tử Hà không buông, lẩm bẩm: "Lê nhi... Lê nhi, nàng trở lại rồi..."
Lê Tử Hà bị hắn ôm ghì lấy, đột nhiên trong đầu vang tiếng ồn ã. Lê nhi, Lê nhi, tiếng chơi đùa hồi nhỏ, tiếng nũng nịu hồi mới lớn, tiếng trách cứ sủng nịnh, ai đã từng kêu khẽ bên tai, một lần gọi đã mười mấy năm...
Ánh đèn leo lắt phủ kín một lớp dày, đột nhiên có tiếng gọi khẽ, khiến hết thảy trở về bình lặng.
"Hoàng thượng..."
Tô Bạch lại lên tiếng, đứng gần Vân Tấn Ngôn hơn: "Hoàng thượng..."
Khuôn mặt vừa nãy còn trắng bệch đã nở nụ cười tươi tắn, lúm đồng tiền xinh xắn như dòng nước xoáy bên má trái, "Hoàng thượng..."
Vân Tấn Ngôn ngước mắt nhìn nàng mỉm cười tươi rói, vẻ mơ màng trong mắt bớt đi, thêm vào vẻ mừng rỡ, cánh tay ôm lấy Lê Tử Hà dần dần buông ra.
Lê Tử Hà có cơ hội thở dốc, nhanh chóng rút bàn tay bị hắn nắm lấy ra. Tay kia của Vân Tấn Ngôn đã hoàn toàn buông nàng ra, lảo đảo đi về phía nữ tử đối diện, nở nụ cười như có như không, vẫn luôn miệng gọi "Lê nhi"...
Thân thể nỏng bóng rời đi rồi, giờ khắc này như có gió lạnh thổi qua. Hốc mắt của Lê Tử Hà không hiểu vì sao lại đỏ lên, sững sờ nhìn Vân Tấn Ngôn gọi "Lê nhi" liên tiếp, ôm lấy bả vai Tô Bạch, ôm chặt nàng ta vòng lòng: "Ta biết mà... Nàng không chết, không chết... Họ giấu nàng... trong lãnh cung thôi..."
"Ta đã chờ nàng nhiều ngày như vậy, sao hôm nay nàng mới ra?"
Vân Tấn Ngôn đột nhiên buông Tô Bạch ra, hai tay vuốt ve mặt nàng, đau lòng nói: "Lãnh cung... lạnh lắm phải không? Sao mặt nàng lại lạnh như vậy? Tay cũng lạnh..."
Nói rồi cầm hai tay Tô Bạch lên, nhẹ nhàng vuốt ve. Tô Bạch chỉ cười, vẫn mỉm cười nhìn Vân Tấn Ngôn.
Lê Tử Hà nhìn nụ cười kia không hề chớp mắt, nụ cười cứng ngắc nhưng vẫn miễn cưỡng duy trì, đột nhiên cảm thấy kỳ lạ. Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười này sao mình lại cảm thấy rất giống Quý Lê, rõ ràng khác nhau một trời một vực.
Nhưng Vân Tấn Ngôn dường như vẫn bị nụ cười kia mê hoặc, động tác trên tay dần chậm lại, nhìn chằm chằm vào mặt Tô Bạch, cúi người xuống hôn nàng ta.
Phản ứng đầu tiên của Lê Tử Hà chính là nhắm mắt, lòng nàng như là ai đó nhéo đau. Nhắm mắt, không nhìn thấy, không nhìn thấy gì là tốt nhất... Nhưng nàng không làm vậy, cố gắng mở mắt ra nhìn, nhìn hắn ôm hông nàng ta, nhìn hắn hôn môi nàng ta, nhìn hắn dường như đã dùng hết sức bình sinh mà ôm Tô Bạch không buông...
Gắng