Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3472 lượt.
cười khẽ.
"Thẩm Mặc chưa tới, tạm thời không ra tay."
Vân Tấn Ngôn nhìn lướt qua tấu chương, để sang một bên, nụ cười trên mặt vô cùng khó lường: "Vậy cho hắn một con đường sống." Thế lực của Thẩm Mặc không lợi hại như trong tưởng tượng, hơn nữa hình như có biện pháp thú vị hơn để... đối phó với hắn...
"Tuân chỉ!"
"Bây giờ Thẩm Mặc ở đâu?" Lúc này Vân Tấn Ngôn mới ngẩng đầu, nhìn lướt qua người áo đen trước mặt. Cho tới nay hắn tỉ mỉ bồi dưỡng tâm phúc, nằm vùng ở các nơi hẻo lánh trong hoàng cung, nói đúng hơn là những nơi hẻo lánh trong triều đình.
Nam tử đang định mở miệng, đột nhiên ánh mắt rét lạnh, nhìn về phía cửa điện. Vừa quay lại nhìn, cửa đã bị mở tung, sau đó là tiếng kêu sợ hãi của Ngụy công công: "Thẩm ngự y!"
Thẩm Mặc người đầy băng tuyết, mái tóc dài đã đã đóng đầy băng, lông mày và lông mi đều đọng sương trắng. Trường bào màu xanh đậm như được nhuộm thành màu đen, sát khí toát ra, đôi mắt lạnh như băng đến mức huyết sắc trong mắt cũng ngưng tụ lại, động tác không hề chần chừ, lao thẳng về phía Vân Tấn Ngôn.
Người áo đen khi nãy còn quỳ dưới đất kinh hãi, tung mình đến trước Thẩm Mặc định ngăn cản, bị Thẩm Mặc không chút do dự ra một chưởng, khiến hắn hộc máu tươi, ôm ngực trơ mắt nhìn Thẩm Mặc như quỷ sát, trong nháy đã ghìm lấy cổ Vân Tấn Ngôn, áp lên vách tường. Lời thốt khỏi miệng Thẩm Mặc như được ngâm trong băng tuyết, lạnh đến mức khiến người ta không khỏi rùng mình, "Nói! Tử Hà ở đâu?"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn hơi trắng nhưng không có vẻ sợ hãi, cười khẽ: "Ngươi muốn làm gì trẫm?"
"Tử Hà ở đâu?" Giọng điệu của Thẩm Mặc vẫn lạnh tanh, không hề nhượng bộ.
"Tạ công tử! Ngươi dám cả gan giết trẫm sao?" Rõ ràng Vân Tấn Ngôn không thể thở được, nhưng không chịu yếu thế, từng chữ đều như nghiến răng thốt ra.
"Ha, ta sợ ngươi lúc nào chứ?" Thẩm Mặc siết chặt tay, nụ cười quỷ dị chưa từng thấy, cứ như rưới mùi máu tanh: "Cho tới bây giờ chỉ có ta muốn hay không, không có ta dám hay không! Làm tổn thương người ta yêu, ngươi cho rằng còn được may mắn như lần trước ư?"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn đỏ lên, nội công của Thẩm Mặc rất cao, khiến hắn không thể phản kháng dù chỉ một chút.
Người áo đen vừa gục dưới đất tung một chưởng, tàn nhẫn lao tới. Còn chưa tới gần, Thẩm Mặc đã vung trường tiêu, ám khí trong tay áo bay ra, nơi ám khi bay qua ám đen. Người áo đen kinh hoàng, gắng sức lắm mới tránh khỏi độc khí. Thẩm Mặc lại ép hỏi: "Một lần cuối cùng, Tử Hà ở đâu?"
Như thể cảm xúc bị đè nén bấy lâu đều phun trào, giọng nói khàn khàn mà trầm thấp.
Vân Tấn Ngôn không cam lòng yếu thế, sắc mặt hết trắng lại đỏ, nhưng không chịu nói một chữ.
Người áo đen thấy tình thế không ổn, vội mở lời: "Rừng đào sau Thái y viện! Nếu không đi e rằng..."
Nói chưa xong, bóng dáng màu xanh đậm đã xẹt qua trước mắt như thể cơn gió. Vân Tấn Ngôn ngã nhào xuống đất, ngoài điện huyên náo, Ngự Lâm quân đã chạy tới.
Nhưng người tới còn chưa rõ tướng mạo thích khách, chỉ thấy cửa Cần Chính điện mở ra, dường như có bóng người vụt qua trước mặt, sau đó là tiếng mắng mỏ giận dữ của Vân Tấn Ngôn: "Cút!"
Sắc mặt Ngụy công công trắng bệch, vào trong thấy thi thể người áo đen, tự đánh mà chết.
Bão tuyết không ngừng, trĩu nặng cành đào, càng lúc càng dày thêm, cứ như muốn khiến cành đào phải gãy nát mới chịu bỏ qua. Dưới gốc cây đào là thân thể nhỏ nhắn, co rúc lại, không còn run rẩy. Tuyết rơi từng bông từng bông, chôn vùi vật sống cuối cùng trong rừng đào này.
Phía sau Thẩm Mặc là những bông tuyết tung bay cuồn cuộn, nơi đi qua, chỉ có dấu vết mờ nhạt, tuyết trắng tinh khiết trở thành màu chói mắt nhất. Màu xanh, màu xanh, thứ hắn tâm niệm chỉ có màu xanh đậm kia thôi.
Gió thổi tới, phất qua cành đào, tuyết rơi, vang tiếng lộp bộp.
Ánh mắt Thẩm Mặc sáng ngời, người đã ở ngay trước mắt. Bàn tay run rẩy phủi tuyết đọng, màu xanh dần lộ ra. Tuyết trắng đen xem với mái tóc đen, lạnh cứng đến mức không hề có sinh khí.
Đôi mắt Thẩm Mặc như muốn nhỏ máu, một tay bắt mạch Lê Tử Hà, một tay đặt ở đại huyệt sau lưng, nín hơi vận khí.
Bông tuyết vẫn rơi xuống, chạm vào thân thể hai người, nhưng lại tiêu tán không còn dấu vết. Thân thể cứng ngắc của Lê Tử Hà dần dần đọng nước, ấm áp ướt át.
Tuyết tung bay, gió thổi tới, tuyết hóa, người tan.
Lê Tử Hà chợt thở ra một hơi, ngã vào lòng Thẩm Mặ. Thần kinh lạnh băng đến chết lặng tìm được cảm giác, ấm áp, ướt át, bao quanh lấy mình, mùi thuốc không màng danh lợi luôn khiến mình an tâm đến thế, không nhịn được muốn tới gần hơn, dùng hết sức đề kể sát mùi hương này hơn chút. Nàng hít một hơi, âm thanh như tới từ phương xa: "Thẩm Mặc..."
"Ừ, đừng ngủ nữa, ta... dẫn nàng về nhà..."
"Thẩm Mặc..." Lê Tử Hà lại rúc vào lòng Thẩm Mặc, gương mặt khôi phục tri giác mang theo nụ cười khổ sở. Khi ý thức bắt đầu dội về, đây là điều đầu tiên nàng muốn hỏi: "Người từng... là con của Bình Tây vương... Có phải không?"
"Ừ, phải." Giọng nói hờ hững, không mang theo tình cảm, nhưng lại như cơn gió ấm áp, vốn có thể làm con người chạm tới ấ