Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3477 lượt.

trẫm lừa mình dối người sáu năm là đủ lắm rồi! Các ngươi dùng thanh kiếm Lê nhi này đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi! Hôm nay, trẫm không sợ nói cho ngươi biết, dù Lê nhi đứng trước mặt trẫm, cũng không mảy may đả động được trẫm đâu!"
Vân Tấn Ngôn liếc mắt nhìn Diêu nhi rồi phất tay áo rời đi, gần tới cửa điện, đột nhiên dừng bước, cười nói: "Đúng rồi, trẫm sẽ giữ lại chức phi cho ngươi, nhưng nếu ngươi không an phận thì đừng trách trẫm hạ thủ không lưu tình!"
Diêu nhi ngồi dưới đất, tinh thần đã tỉnh táo, đột nhiên cười rộ lên. Cái gì gọi là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, Vân Tấn Ngôn thông minh cả đời mà hồ đồ nhất thời, cho rằng ai ai cũng tâm tư thâm trầm như hắn, chế ra chuyện tiểu thư chưa chết có gì tốt cho họ chứ? Loại người vô tình vô nghĩa như hắn, để cho hắn thỉnh thoảng nhớ đến tiểu thư là có thể thương tổn được sao? Nực cười! Hay là hắn cho rằng ai ai cũng như hắn, vì quyền vì thế không chừa bất cứ thủ đoạn nào, mượn danh nghĩa của tiểu thư triệu tập bộ hạ cũ?
Ha ha, tất cả mưu đồ đều chỉ để Nhất Nhất có thể tồn tại.
Phùng gia gia thực sự không đành lòng giấu giếm, mới nhắc tới lãnh cung. Ông không đành lòng là vì còn ôm một tia hi vọng, nhưng nàng hiểu rõ tất cả sự tình, biết thừa lòng hắn đã như tro tàn. Người này hoàn toàn không có trái tim!
Trận tuyết rơi ba ngày, cuối cùng cũng thấy trời xanh.
Lê Tử Hà rúc trong chăn của Thẩm Mặc, lộ nửa cái đầu ra, miễn cưỡng hỏi: "Giờ nào rồi?"
"Giờ Thân." Thẩm Mặc đặt sáchxuống, mỉm cười với nàng.
Lê Tử Hà giật mình, bật dậy: "Nên đi chẩn mạch cho Vân Tấn Ngôn rồi."
"Đừng vội, hôm nay hắn triệu kiến Vân Hoán, không rảnh rỗi sớm như vậy đâu." Thẩm Mặc vuốt tóc Lê Tử Hà, phủ thêm áo ngoài cho nàng.
Lê Tử Hà gật đầu, mấy hôm nay Vân Tấn Ngôn lại bắt đầu lên cơn quái gở, một ngày gọi nàng chẩn mạch hai lần, một lần sớm một lần muộn, chẩn mạch xong cũng không cho nàng lui, để nàng đứng một bên, còn dặn dò không cần đến Đào Yểu điện, thế nên mấy ngày nay cũng không tìm được cơ hội gặp Diêu nhi.
"Thẩm Mặc, người... bằng lòng giúp Tử Hà thật sao?" Lê Tử Hà ngập ngừng lên tiếng, muốn đưa Nhất Nhất xuất cung, bằng sức lực của một mình nàng thì đúng là không thể.
Thẩm Mặc mỉm cười, gật đầu nói: "Hôm đó không phải ta đã đồng ý với ngươi, dù có chuyện gì cũng sẽ giúp ngươi sao?"
"Nhưng... sẽ gặp nguy hiểm..." Lê Tử Hà rũ mắt khẽ nói, nàng không hề kiêng kị nói cho hắn biết sự tồn tại của Nhất Nhất. Thẩm Mặc hoảng hốt trong chốc lát, nhưng không chần chừ mà đồng ý ngay lập tức, có thể đưa Nhất Nhất xuất cung.
Nhưng, mặc dù Vân Tấn Ngôn không biết, Nhất Nhất vẫn là hoàng tử duy nhất của hắn, nếu hành động này bị người phát hiện...
"Đừng lo ngại, nhiều lắm là nửa tháng, ta sẽ sắp xếp." Thẩm Mặc cốc đầu Lê Tử Hà đang ngơ ngẩn, hàng mày đuôi mắt đều ẩn chứa ý cười ấm áp.
Lê Tử Hà rũ mắt, việc đã đến nước này, cho dù Phượng ấn ở trong tay, nàng cũng không thể có được sự tín nhiệm của bộ hạ cũ Quý gia trong thời gian ngắn, vậy chỉ có thể dựa vào lực lượng trong tay Thẩm Mặc. Thẩm Mặc nói mấy ngày sau Bình Tây vương sẽ đến Vân Đô, đến lúc đó trong cung sẽ rát náo nhiệt, càng náo nhiệt sẽ càng hỗn độn, dễ dàng đục nước béo cò.
Nhất Nhất đã ở lãnh cung quá lâu rồi, nàng không muốn đợi thêm nữa.
Lê Tử Hà gật đầu, sửa sang lại y phục, vội vã ra ngoài, loáng thoáng nghe thấy Thẩm Mặc hỏi một câu, giọng nói khẽ khàng, mơn trớn bên tai: "Quý Nhất đi rồi, còn ngươi?"
Trái tim dập rộn lên, nhưng bị tiếng mở cửa che giấu, gió lạnh ập tới, nàng cất bước rời đi. Nhất Nhất đi rồi, còn nàng thì sao?
Chưa từng nghĩ tới, bây giờ nàng chỉ muốn Nhất Nhất cách xa nơi này, để Thẩm Mặc điều trị thân thể cho nó, chữa họng cho nó...
Cần Chính điện rất ấm áp, chẩn mạch xong, Lê Tử Hà nghiêm chỉnh đứng sang bên như mấy ngày trước. Hôm nay đối mặt với Vân Tấn Ngôn, không còn nỗi thù hận khó có thể khống chế như trước kia nữa, nàng không còn nghĩ tới những gì mình và Vân Tấn Ngôn đã trả qua, chỉ lẳng lặng tính ngày. Thẩm Mặc nói, khi Bình Tây vương đến, lam nhan thảo cũng đến.
"Lê ngự y và Thẩm y sư quen biết từ ba năm trước à?" Vân Tấn Ngôn đột nhiên lên tiếng.
Lê Tử Hà nhanh chóng hoàn hồn, cung kính đáp: "Bẩm Hoàng thượng, đúng là như vậy."
"Thầy trò hai người tình nghĩa không thể so sánh với người thường." Dường như Vân Tấn Ngôn đang chế nhạo, mỉm cười ngẩng đầu nhìn Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà rũ mắt, cúi đầu nói: "Cũng nhờ sư phụ ưu ái."
"Vậy ngươi có biết, Thẩm y sư còn một nữ đệ tử, là con gái của quận trưởng Tây Nam không?" Vân Tấn Ngôn nhắc đến Thẩm Mặc, có vẻ như rất hứng thú, cất cao giọng hỏi tiép.
Lê Tử Hà trả lời thành thật: "Biết ạ."
"Trẫm nghe nói, rất nhiều thảo dược trên núi Vân Liễm có nguồn gốc từ quận Tây Nam, không biết có chuyện này hay không?"
"Thần chưa từng tới Tây Nam, không thể biết được." Lê Tử Hà che giấu sự thật, nếu nói thảo dược của núi Vân Liễm đến từ Tây Nam, lúc này hắn sẽ biến sắc mặt, nói độc của hoa túc dung đến từ núi Vân Liễm cũng không phải không có khả năng.
Vân Tấn Ng