Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3470 lượt.

ôn liếc nhìn Lê Tử Hà từ trên xuống dưới, thần sắc trong mắt khó dò, rồi lại để lộ niềm vui thích, nói tiếp: "Vậy ngươi có biết, năm đó Bình Tây vương phi là thánh nữ của Thánh Độc giáo, thứ am hiểu nhất chính là hạ độc giải độc không?"
Lê Tử Hà ngẩn ra, nhưng ngay sau đó sắc mặt lại trắng bệch, nàng hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác, y thuật của Thẩm Mặc, ngoại trừ các loại thảo dược đủ hình đủ sắc, thật ra còn am hiểu độc dược...
"Nhìn phản ứng của Lê ngự y, chắc là không biết phải không?" Vân Tấn Ngôn ra vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó cười nói: "Đừng lo, trẫm vẫn chưa điều tra được thân phận của Thẩm y sư."
"Chuyện riêng của sư phụ, đồ nhi không có quyền hỏi." Trong đầu đột nhiên hỗn loạn, cỏ dại trào dâng từ đáy lòng, chiếm trọn lòng nàng, rồi lại bị câu nói kia của Vân Tấn Ngôn nhổ hết, sạch sẽ đến mức khiến lòng người trống rỗng. Chút hơi ấm còn sót lại trên tay đã bị mồ hôi quét sạch, nhưng vẫn phải buộc mình nói câu này.
"Trẫm cũng chỉ tò mò, khanh lui xuống trước đi." Vân Tấn Ngôn tỉ mỉ quan sát Lê Tử Hà, không buông tha bất kỳ biểu hiện gì trên mặt nàng, cười tươi rói, khoát tay ra lệnh cho hắn rời đi.
Lê Tử Hà lặng lẽ lui ra, đột nhiên cảm thấy bầu trời xanh lam trong vắt chợt tối sầm lại.
Vân Tấn Ngôn ở trong Cần Chính điện đột nhiên lạnh mặt, không biết có một gã mặc đồ đen từ đâuchui ra, quỳ dưới đất, Vân Tấn Ngôn chỉ hờ hững cất lời: "Thấy rõ rồi chứ? Đi đi."
"Nô tài cả gan! Muốn sống hay muốn chết?" Nam tử mặc đò đen cất giọng khàn khàn trầm thấp, vẫn không hề ngẩng đầu lên.
"Chết!" Ánh mắ Vân Tấn Ngôn rét lạnh, như thể hóa thành thanh kiếm sắc, rồi lại nhu hòa. Con ngươi như nước mùa xuân lưu chuyển, cười như Tu La: "Tốt nhất là ở trước mặt hắn."
Phải làm ngay trước mặt Thẩm Mặc.






Lê Tử Hà thất hồn lạc phách ra khỏi Cần Chính điện, trở về Thái y viện theo thói quen, trong đầu vẫn quẩn quanh những lời Vân Tấn Ngôn nói với nàng. Độc thuật của Bình Tây vương phi, y thuật của Thẩm Mặc, thảo dược trên núi Vân Liễm, thân phận của Thẩm Ngân Ngân... Như vậy, thân phận của Thẩm Mặc...
Nghĩ đến đây, Lê Tử Hà chỉ cảm thấy mắt mình tối sầm, lòng như có tảng đá lớn chặn lại, không khỏi bước nhanh hơn, có mấy lời phải hỏi rõ mới được. Nhưng hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng, đi một lúc chợt phát hiện ra có điều đó bất thường. Sau lưng nàng chợt lạnh đi, trong lòng chợt dội lên nỗi sợ không biết từ đâu tới, vội vàng lấy thuốc hoàn trong tay áo nhét vào miệng.
Đến chỗ hẻo lánh, Lê Tử Hà dứt khoát dừng bước, quay đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy càng tĩnh lặng, nhưng ngay sau đó trước mặt bỗng tối sầm, chóp mũi xộc mùi thuốc, nhưng nỗi kinh hoàng được áp chế trong nháy mắt. Cũng may đã có chuẩn bị từ trước, giữa ban ngày ban mặt lại có lại có người lén la lén lút, tất nhiên phải dùng thuốc. Uống thuốc rồi có thể chống đỡ được một chút. Nhưng ai muốn đối phó với nàng chứ?
Lê Tử Hà muốn hét lên, nhưng bốn chữ "Giết người diệt khẩu" hiện lên trong đầu khiến nàng nuốt hết mọi suy nghĩ. Hai mắt nhắm lại, thân thể mềm nhũn, nàng thấy ngoan ngoãn làm bộ như trúng chiêu còn an toàn hơn phản kháng.
Bị người khiếng xóc nảy lên xuống, thuốc dần dần có tác dụng, mơ hồ có ý thức trở lại. Lê Tử Hà siết chặt bàn tay, để móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, nhắc nhở mình không được ngủ.
Cất bước khó khăn, cây đào như có thể di chuyển, đi một lúc vẫn chỉ ở trong khu vực đó, thân thể càng lúc càng yếu đi, sương mù trước mắt càng lúc càng dày đặc. Mồ hôi lạnh nhỏ giọt, Lê Tử Hà chống tay lên một cây đào, lòng thầm hiểu, không phải phải vì thuốc mê mà hai người kia yên tâm để nàng ở đây, mà bởi vì nơi này có bày trận.
Không đi ra rồi, Lê Tử Hà ôm lấy cánh tay, dựa vào cây đào ngồi xuống, vùi đầu vào cánh tay. Hơi lạnh, ngẩng đầu nhìn bầu trời, sương mù hơi âm u, nếu buổi tối có tuyết... Đột nhiên nhớ lạ buổi đêm ở ngoài Vân Đô, bị thương vùi mình trong tuyết như vậy mà nàng còn không chết, hôm nay nàng cũng sẽ không...
Không ra được thì nàng chờ...
Nàng tin, sẽ có người đến cứu nàng...
Bầu trời quang đãng chưa được một ngày, đến nửa đêm lại nổi bão tuyết. Đến khi trời sáng, hoàng cung lại bao trùm trong tuyết, tuyết vẫn không ngừng rơi, bay lả tả, phất phơ giáng trần như lông ngỗng.
Ngụy công công cởi áo choàng cho Vân Tấn Ngôn, phủi bông tuyết còn chưa tan, cung kính đứng hầu ở một bên.
Vân Tấn Ngôn cất bước vào Cần Chính điện, tâm trạng rất tốt, vừa mới ngồi xuống liền vỗ tay hai phát, trong điện lập tức có nam tử mặc hắc y xuất hiện rồi quỳ xuống đất. Vân Tấn Ngôn nhướng mày hỏi: "Chuyện thế nào rồi?"
"Bị nhốt trong trận!" Nam tử trầm giọng đáp: "Thẩm Mặc tìm một đêm."
"Tìm được những kẻ ẩn mình trong Ngự lâm quân chưa?" Khóe miệng Vân Tấn Ngôn khẽ nhếch, ánh mắt tràn ngập vẻ chắc thắng, tiện tay mở một tấu chương.
"Vâng, phàm là những kẻ có động tĩnh khác thường đêm qua, sáng nay đều bị bắt hết rồi."
"Lê Tử Hà... Vẫn chưa ra tay sao?" Cái tên này, hắn nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại giãn ra,