pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3473 lượt.

m áp.
Lê Tử Hà mới hơi mở mắt lại nhắm mắt lại, dường có thứ gì đó lướt qua khóe mắt, nhập vào băng tuyết rồi không tìm thấy tung tích. Vươn tay ôm lấy hơi ấm duy nhất, Lê Tử Hà cười khẽ, nở nụ cười không rõ ý tứ hàm xúc: "Thẩm Mặc... Tử Hà... vừa nằm mơ..."
Một giấc mơ vừa ngắn lại vừa dài.
Trong mơ Quý phủ vẫn còn đó, trong mơ là cảnh xuân mơn mở, trong mơ nàng cười như hoa mùa hạ.
Phụ thân trong mơ cầm thánh chỉ màu minh hoàng, mặt đỏ ửng, vừa vào nhà đã đã hớn hở nói: "Lê nhi, hôm nay hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn! Lê nhi thật có phúc!"
Sắc mặt Quý Lê ửng đỏ, oán hận nói: "Cha, cha nói gì vậy?"
"Gần mười lăm rồi còn chưa xuất giá, con có biết bao nhiêu người chê cười không? Khà khà, lần này là thế tử của Bình Tây vương đích thân gặp vua cầu thân, có một không hai, đúng là có một không hai!" Quý Ninh mặt mày hớn hở, vô cùng vui vẻ, không chú ý đến tiếng ly trà rơi xuống đất giòn vang: "Thế tử này năm đó được Hoàng thượng vô cùng sủng ái, ngay cả tên của thế tử..."
"Không lấy chồng!" Quý Lê đứng phắt dậy, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần tràn đầy vẻ kiên quyết.
Quý Ninh cau mày: "Lê nhi không được làm loạn! Cha và Tạ Thiên Thương cũng được coi là chiến hữu nhiều năm, con trai của ông ta rất tuấn tú, tác phong nhanh nhẹn, không kém Tam hoàng tử! Tây Nam không biết có bao nhiêu nữ tử say lòng, tiếc rằng cậu ta tính tình hờ hững..."
"Cha nói hắn là người hờ hững, người hờ hững sao biết yêu?" Quý Lê ngắt lời Quý Ninh, nũng nịu: "Cha... Cha nỡ để nữ nhi gả xa như vậy sao?"
Quý Ninh né tránh Quý Lê, nói: "Người hờ hững một khi có lòng, chắc chắn sẽ toàn tâm toàn ý với con. Hôm nay cậu ta đích thân xin ý chỉ của Hoàng thượng, chắc chắn đã có lòng với con từ trước..."
"Không lấy chồng không lấy chồng! Dù thế nào đi nữa, con cũng không lấy chồng!"
"Hoàng thượng đã hạ thánh chỉ, sao có thể làm loạn được?"
"Không lấy chồng!"
"Đi theo Tam hoàng tử, về sau chỉ có chịu khổ thôi..."
"Không lấy chồng!"
...
Giấc mơ hoàn chỉnh không sứt mẻ bị gió lạnh thổi bay, câu "Không lấy chồng" âm vang, ba chữ cố chấp mà tràn đầy kiêu ngạo. Lê Tử Hà cảm thấy nhức đầu, dường như có ai đang dùng vũ khí sắc bén khuấy đảo trong đầu nàng. Trầm lặng, rúc vào ngực Thẩm Mặc, mùi thuốc quẩn quanh chóp mũi, yên lòng hơn. Giấc mơ... còn chưa kết thúc...
Quý Lê đau lòng khóc lóc, Khúc ca ca không biết phải làm sao, cất giọng tinh khôi: "Lê nhi, muội không muốn lấy chồng thì không lấy! Ca ca giúp muội!"
"Huynh giúp muội thế nào?" Quý Lê đã khóc đến mức sưng đỏ cả mắt, kỳ vọng nhìn Quý Khúc Văn.
"Muội không cần lo." Quý Khúc Văn cười, vươn tay nhéo mũi Quý Lê: "Hết trận này ca ca ra ngoài làm chút chuyện, trở lại sẽ đợi uống rượu mừng của muội và Tấn Ngôn."
"Thật ư?" Nữ tử xinh đẹp nín khóc mà cười.
"Ca ca lừa muội lúc nào chứ?" Quý Khúc Văn khoanh tay, liếc xéo Quý Lê.
"Lê nhi thích ca ca nhất!"
Tiếng cười như chuông bạc, hoa nở hoa tàn, ngày giao nhau giữa mùa hạ và mùa thu năm đó, chôn rất nhiều người, cất rất nhiều chuyện.
Lê Tử Hà hít mũi, vì sao mạch suy nghĩ của mình tỏ tường như vậy? Vì sao, rõ ràng là chuyện đã trải qua rất nhâu rồi, mà vẫn hằn sâu không tiêu tan? Giọng nói của Vân Tấn Ngôn năm đó vang vọng bên tai vô số lần. Hồi đó nàng cho là tin vui kinh thiên, hôm nay, đối với nàng mà nói, là tin dữ động địa.
"Lê nhi, hắn chủ động xin từ hôn, hôn ước bị hủy rồi..."
Hủy rồi, hủy mối tình, hay kết mối thù?
Năm đó khiến nàng vui khiến nàng mừng là nửa câu đầu, hôm nay, khiến nàng đau khiến nàng thương là nửa câu sau.
"Bình Tây vương bị ám sát, thế tử giữ đạo hiếu ba năm, vì vậy hắn chủ động xin chỉ..."
Gió lại thổi, khiến lòng người ẩm thấp lạnh mát, rõ ràng rúc trong lòng ngực ấm áp, rõ ràng chìm trong mùi thuốc khiến nàng an tâm, rõ ràng ôm chặt lấy người nàng sợ mất đi, vẫn cảm thấy... một khắc sau... hắn sẽ đi xa...
"Thẩm Mặc, người đã từng nói người có thứ muốn bảo vệ, đó là gì?" Thân thể Lê Tử Hà dần dần ấm áp trở lại, lời toát ra mềm mại âm vang trong lòng Thẩm Mặc.
"Người." Thẩm Mặc vén lại tóc cho Lê Tử Hà, nhìn hơi nước trên người nàng sắp bốc hơi hết, khống chế nội lực: "Ta từng... muốn bảo vệ... bốn người..."
"Bốn?"
"Ừ. Cha, mẹ, nàng, còn..." Thẩm Mặc chợt cười, trong gió tuyết mang vẻ vô cùng gượng gạo.
"Quý Lê." Lê Tử Hà tiếp lời, trong lòng khẽ đau, dằn tiếng nghẹn ngào, hỏi: "Người từng gặp nàng sao?"
"Ừ," Thẩm Mặc ôm nàng vào lòng, đứng dậy: "Cũng giống nàng, từng gặp... rất lâu về trước..."
Lê Tử Hà rũ mắt, lẳng lặng rúc trong lòng Thẩm Mặc, chậm rãi nhắm mắt lại, không tự chủ bắt đầu nhớ lại những ngày còn là Quý Lê. Nam tử, những nam tử mà nàng quen biết, chỉ có Vân Tấn Ngôn và Khúc ca ca.
Lê Tử Hà lại mở mắt ra, lần đầu tiên quan sát Thẩm Mặc kỹ lưỡng. Đôi mắt hẹp dài, con ngươi đen bóng, đôi môi mỏng, luôn mỉm cười với mình, chiếc cằm kiên nghị không mất vẻ nhu hòa, dáng vẻ hờ hững lạnh nhạt, lúc nhìn mình lại như trút toàn toàn bộ sực lực. Gương mặt như vậy, tuấn mỹ đến mức không ai có thể bỏ qua, nhưng hết lầ