Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3456 lượt.
n này tới lần khác, nàng lại không để mắt đến... Không nhớ rõ... Không nhớ rõ đã từng gặp hắn...
"Thẩm Mặc, người thích Quý Lê ư?"
"Đã từng."
"Tại sao người lại thích nàng?"
"Không biết."
"Thế còn Tử Hà?"
"Ừ, ta yêu nàng..."
Vội vàng không kịp chuẩn bị, Lê Tử Hà không ngờ Thẩm Mặc lại thẳng thắn như vậy, trái tim run lên, cảm giác chua cay toát ra từ đáy lòng, chậm rãi lấp đầy từng ngóc ngách trong cơ thể, hóa thành câu hỏi yếu ớt nơi đầu môi.
"Vậy... Vì sao người lại yêu Tử Hà?"
Gió thổi qua, tóc của Thẩm Mặc mơn trớn trên mặt Lê Tử Hà, ngưa ngứa. Thẩm Mặc nhìn phương xa, không nói gì, một hồi lâu sau, giống như trải qua một lúc tự hỏi, lời thốt ra vẫn là hai chữ đó: "Không biết..."
Lê Tử Hà giương mắt, ngửa mặt nhìn Thẩm Mặc: "Nhưng Tử Hà là người Quý gia."
"Không sao cả."
Chóp mũi Lê Tử Hà cay cay, rúc đầu vào sâu trong lòng Thẩm Mặc, lên lên xuống xuống theo bước chân của hắn. Nàng cất giọng rầu rĩ: "Trước kia, những gì người nói, có phải mẫu thân người đã dạy người buông bỏ nỗi hận không?"
"Ừ, đúng."
"Mẫu thân người... Sau khi phụ thân người qua đời, uất ức mà chết, có phải không?"
"Ừ, đúng."
"Vậy người... có hận Quý Lê không? Vì sao không báo thù?"
Bước chân Thẩm Mặc chậm dần rồi dừng lại, cúi đầu hôn lên mắt Lê Tử Hà, lát sau ngẩng đầu lên, nhìn màu tuyết mênh mông, cười khẽ: "Hận ư? Báo thù ư? Không, ta chưa từng nghĩ tới, lúc ấy ta chỉ nghĩ, cả đời này đừng để ta gặp lại Quý Lê nữa."
Thẩm Mặc nói, đời này không bao giờ muốn gặp Quý Lê nữa. Thẩm Mặc nói, hắn yêu Lê Tử Hà.
Nhưng Lê Tử Hà lại là Quý Lê.
Lê Tử Hà từ từ mở mắt ra, bông tuyết phất phơ, tầm mắt mơ hồ, hốc mắt nóng rực. Thậm chí màn tuyết mênh mang cũng thấm đẫm sương mù. Hít sâu một hơi, nàng chìa tay ra, bông tuyết rơi vào đầu ngón tay lập tức tan chảy, quanh co một hồi rơi xuống. Cuộc đời của tuyết chỉ có vậy thôi sao?
Ngắn ngủi như vậy.
Thế còn đời người?
Thương tổn người trong lòng kẻ khác để đạt được mục đích của mình đúng là tác phong của Vân Tấn Ngôn.
"Vậy bây giờ người định mang Tử Hà đi đâu?" Vừa nãy Thẩm Mặc nói sẽ đưa nàng về nhà...
Ngay cả Phùng gia gia cũng mất rồi, nhà ở đâu đây?
"Xuất cung."
"Không!" Lời phản đối vuột khỏi đầu môi mà không cần suy nghĩ. Sao có thể xuất cung được? Nhất Nhất vẫn còn ở đây, Diêu nhi vẫn còn ở đây, thù còn chưa...
Lê Tử Hà nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc, ánh mắt vốn kiên định đột nhiên yếu thế. Cách nói của Thẩm Mặc rất có lý, e rằng thế lực của Bình Tây vương là điều khiến Vân Tấn Ngôn lo lắng nhất. Nếu hắn đã muốn nhằm vào Thẩm Mặc, dù không ra tay chính diện thì sẽ ra tay với mình. Hoàng cung này không nên ở lâu, có điều...
"Vân Tấn Ngôn vẫn chưa đánh giá được thực lực của Bình Tây vương có phải không?" Mạch suy nghĩ của Lê Tử Hà đã linh hoạt hơn nhiều, lời nói ra cũng có hơi sức hơn.
Thẩm Mặc gật đầu: "Hắn phái quân tới Tây Nam, ngoài mặt công bố đóng ở biên cương, thật ra muốn xem chừng thúc phụ, e sợ binh lực của thúc phục quá mạnh, sẽ tạo thành uy hiếp cho hắn. Tính tình của thúc phụ... Vân Tấn Ngôn muốn biết, thúc phụ lại càng muốn giấu, cho tới bây giờ, Vân Tấn Ngôn vẫn chưa thể tìm hiểu được thực hư, lại càng kiêng kỵ."
"A..." Lê Tử Hà khẽ mỉm cười, ngẩng mặt nói: "Vậy thì không cần phải lo lắng, chúng ta cứ xuống núi trở về Thái y viện đi, không có việc gì đâu."
"Nói vậy là sao?"
"Vân Tấn Ngôn này, nếu vẫn chưa hoàn toàn nắm chắc mọi chuyện thì sẽ không ra tay. Hắn lại kiêng kỵ Bình Tây vương, nên không dám tùy ý động vào người. Cố gia vừa mới bị tiêu diệt, lòng quân không yên. Hắn đả thương người, nếu như bây giờ Bình Tây vương làm phản, sẽ vô cùng loạn lạc, hắn không thể khống chế chiến cuộc. Trái lại, nếu hắn giữngười ở trong cung, còn có thể khiến Bình Tây vương dè chừng, chỉ có lợi cho hắn..." Lê Tử Hà nhìn tuyết trên chạc cây, khẽ khàng nói suy nghĩ trong lòng.
Thẩm Mặc cúi đầu cười một tiếng, muốn lừa Lê Tử Hà xuất cung quả không dễ dàng...
"Thôi, vậy chúng ta trở về Thái y viện." Thẩm Mặc ôm Lê Tử Hà chuyển hướng, cười nói: "Lời của nàng cũng làm cho ta nghĩ đến, không bằng chúng ta làm phản luôn đi, thế nào?"
Nụ cười nhẹ tênh, len lỏi vào lòng nàng như nước chảy, lời nói cực kỳ ngẫu hứng lại khiến lòng Lê Tử Hà chùng xuống. Tạo phản, lời như vậy mà Thẩm Mặc có thể nói thản nhiên như bảo nàng uống nước ăn cơm vậy.
"Vì sao người phải làm phản chứ?" Lê Tử Hà khẽ hỏi, giọng nói hơi run rẩy: "Kẻ có lỗi với người là Quý gia mà."
Thẩm Mặc không nói gì, bước chân hơi chậm lại, một lúc sau mới nói: "Chẳng ai có lỗi với ta cả, nếu nàng muốn phản, ta sẽ phản. Nếu hắn ép ta phản, ta ắt phải phản!"
Lê Tử Hà ngẩng đầu lên, thấy tròng mắt đen của Thẩm Mặc mông lung nhìn về phía trước, phảng phất ánh sáng. Lê Tử Hà bỗng nhận ra, sau vẻ dịu dàng của Thẩm Mặc là sự lạnh lùng kiên quyết mà nàng chưa bao giờ phát hiện ra. Có phải chỉ cần không chạm đến ranh giới của hắn, hắn sẽ mãi mãi mang dáng vẻ ôn hòa như ngọc.