Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3442 lượt.
ngập khắp mọi nơi, len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể. Lê Tử Hà đi khỏi Cần Chính điện thì rùng mình ớn lạnh. Mấy ngày nay bắt mạch cho Vân Tấn Ngôn vẫn cố ý hoặc vô tình dò xét tâm thái của Vân Tấn Ngôn. Nếu hắn có hành động dị thường, thăm dò mình hoặc hỏi về Thẩm Mặc thì nàng còn có thể yên lòng một chút, nhưng hắn vẫn tỏ vẻ bình thường như không phát hiện ra bất cứ chuyện gì, ngược lại càng khiến nàng lo lắng.
Có phải đây là "có tật giật mình"?
Lê Tử Hà cười lắc đầu, lén lút liếc mắt nhìn Ngự Lâm quân xung quanh, đi đường vòng tới lãnh cung.
Lãnh cung vẫn không có ai trông chừng, tuyết đọng cũng không dọn đi, dày hơn lần trước. Lê Tử Hà bước thấp bước cao đến Trú Hồn các, liếc nhìn bốn phía mới cất bước đi vào.
Vừa lên lầu, đập vào mắt là khung cảnh tối om như cũ, khẽ gọi một tiếng: "Nhất Nhất..."
Tiếng gọi vừa dứt, quan tài lập tức có động tĩnh, vang mấy tiếng khe khẽ. Lê Tử Hà bước lên phía trước đẩy nắp ra. Quý Nhất nằm sấp bên trong, toàn thân bị sợi bông cuốn chặt, đầu gối lên hai tay, thấy Lê Tử Hà thì đôi mắt to sáng ngời, khẽ cười, để lộ lúm đồng tiền nơi má trái.
Ánh sáng từ đôi mắt trong veo kia dường như chiếu đến Lê Tử Hà, nàng chớp chớp mắt, dằn nỗi chua xót, cười nói: "Nhất Nhất, ở bên trong không buồn sao?"
Quý Nhất lắc đầu, chỉ bình tro cốt trước mặt, lại cười một tiếng.
Lê Tử Hà cúi người xuống ôm lấy Quý Nhất, bị một tiếng quát khẽ làm cho ngừng lại: "Bên ngoài lạnh lắm! Bình thường luôn để mở quan tai, dưới lầu có động tĩnh mới đóng lại, Nhất Nhất không buồn đâu."
Lê Tử Hà quay đầu lại, Hách công công đang đứng sau lưng mình.
"Hách công công." Lê Tử Hà chắp tay thi lễ, Hách công công ngăn lại: "Lê ngự y đa lễ rồi, là ta nên tạ ơn Lê ngự y mới đúng!"
Lê Tử Hà ngượng ngùng cười một tiếng, liếc nhìn Quý Nhất rồi nhìn sắc trời bên ngoài, không do dự nữa mà hỏi thẳng: "Tử Hà đã bàn với nương nương, định đưa công tử xuất cung, không biết Hách công công có muốn đồng hành không?"
Sắc mặt Hách công công hơi thay đổi, đau lòng nhìn Quý Nhất, cuối cùng gật đầu nói: "Ta sẽ che chở cho mọi người ra ngoài!"
"Vậy..." Lê Tử Hà do dự nói: "Còn công công?"
"Ha ha, ta đã ở trong cung cả đời rồi..." Hách công công cười khẽ, vẻ mặt khó phân biệt, thở dài nói: "Ta có võ lực tự vệ, không cần lo lắng cho ta, nhất định sẽ phụng dưỡng tiểu công tử đến cùng!"
Lòng Lê Tử Hà nóng lên, lòng biết ơn nghẹn trong cổ họng, không biết nên mở miệng thế nào, cũng không định mở miệng nói tạ ơn, chỉ có thể cảm kích nhìn ông, gật đầu đầy trĩu nặng.
"Đây là kế hoạch, Hách công công phải xem kỹ. Tử Hà không thể ở lâu, xin cáo từ trước!" Lê Tử Hà lấy một trang giấy gấp thành mấy mảnh từ trong ngực ra, mơ hồ có thể nhìn thấy nét mực màu đen chi chít, hai tay đưa cho Hách công công.
Hách công công nhận lấy, bàn tay đầy nếp nhăn hơi run rẩy, nhẹ nhàng mở ra. Ông nhìn lướt qua rồi chắp tay nói với Lê Tử Hà: "Tất cả dựa theo sự sắp xếp của nương nương và Lê ngự y!"
Lê Tử Hà gật đầu, liếc nhìn Quý Nhất, thấy nó vẫn nằm bò bên trong thì lấy một thanh kẹo từ trong ngực ra đưa tới trước mặt nó, mỉm cười nói: "Cho con này, thích không?"
Quý Nhất mỉm cười, hai mắt như lóe lên ánh sao sáng, bàn tay trắng noãn nhưng gầy tong teo nắm lấy thanh kẹo, gật đầu với Lê Tử Hà.
Hốc mắt Lê Tử Hà đỏ lên, xoa đầu nó rồi đưa mắt đi, rời khỏi mà không hề quay đầu lại.
Thời gian cấp bách, rời khỏi lãnh cung, Lê Tử Hà chạy thẳng tới phủ thừa tướng.
Hôm nay không phải là mùng một, cũng chẳng phải mười lăm, tất nhiên Trịnh Dĩnh ở nhà. Thấy Lê Tử Hà đến thì khinh thường liếc mắt, không thèm chào hỏi mà xoay người rời đi.
Lê Tử Hà chẳng thèm hành lễ, bị xem thường cũng không tức giận, thẳng người bước vào phòng Mộ Phiên Ngô. Trịnh Dĩnh này mọc mắt trên đỉnh đầu, nàng không cần ra tay cũng có người nhúng tay vào!
Mới đẩy cửa ra đã nghe thấy tiếng ho khan nặng nề của Mộ Phiên Ngô, Lê Tử Hà trở tay đóng cửa lại, thấy Mộ Phiên Ngô nửa nằm trên giường, bước lên phía trước, cau mày nói: "Không uống thuốc sao?"
Mộ Phiên Ngô cười khẽ, gật đầu: "Uống rồi, có điều hôm nay lạnh quá thôi."
Lê Tử Hà phủ thêm áo ngoài cho hắn, lại nghe hắn nói: "Sao lại tới vào lúc này? Không phải hôm trước vừa đến sao?"
"Ừ, có một số việc muốn nói với huynh." Ánh mắt Lê Tử Hà lóe lên, ngồi xuống giường, lại có vẻ hơi sửng sốt.
"Làm sao vậy? Vật lúc trước ta đưa đọc không hiểu sao?" Mộ Phiên Ngô hạ giọng, mỉm cười hỏi, định dịch người lên phía trước. Lê Tử Hà vội đứng dậy đỡ lấy hắn, để cho hắn có điểm tựa.
"Không phải." Thứ lần trước hắn đưa là chứng cứ Trịnh Dĩnh ăn hối lộ trái pháp luật.
"Thế có chuyện gì?"
Lê Tử Hà rũ mắt, không nhìn rõ vẻ mặt, trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi như đã quyết định, nhìn vào mắt Mộ Phiên Ngô nói: "Hai ngày sau ta sẽ xuất cung, huynh có muốn rời đi cùng ta không?"
Nụ cười trên mặt Mộ Phiên Ngô cứng đờ: "Xuất cung? Không phải... muội muốn trả thù sao?"
"Ta muốn đưa một số thứ rất quan trọng ra ngoài." Lê Tử Hà không nhìn Mộ Phiên Ngô, mà n