Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3441 lượt.
a không hề quay đầu lại. Nàng mở cửa sổ, nhảy ra ngoài.
Không hề bất ngờ, nàng lại ngã vào lồng ngực tràn đầy mùi thuốc. Bàn tay ấm áp, được một bàn tay khác dắt đi, chậm rãi đi theo hắn. Gió thối tới khiến hai mắt khô khốc đau rát. Dằn nỗi nghẹn ngào, nàng nói: "Thẩm Mặc... Người thật sự chưa từng hận sao?"
Bóng đêm yên lặng, bên tai chỉ có tiếng gió, không chờ mong giọng nói lạnh nhạt, cũng không mong câu trả lời khẳng định.
Hận là thứ gì?
Nếu không yêu, sao lại hận?
Nếu không vì mười lăm năm thanh mai trúc mã một lòng hứa hẹn, toàn tâm toàn ý tin tưởng phó thác cho Vân Tấn Ngôn, khi bị phản bội quay lưng sao có thể đau đến khắc cốt ghi tâm như vậy? Nếu không phải trơ mắt nhìn người nhà sủng ái yêu thương mình mười tám năm rơi đầu trước mặt mình, sao có thể căm thù đến tận xương tuỷ? Nếu không phải hận thấu đến tâm gan, sao có thể được ăn cả ngã về không dứt khoát hồi cung, ăn nói khép nép, lật lọng tráo trở chỉ để gây chút thương tổn cho kẻ phụ tình bội nghĩa này?
"Có người từng nói với ta..."
Giọng nói hờ hững cuối cùng cũng cất lên của Thẩm Mặc lại bị Lê Tử Hà cắt đứt: "Tử Hà không muốn nghe người khác đã nói với người những gì! Không muốn biết ý nghĩ của người khác! Tử Hà muốn biết ý nghĩ của người. Người có hận Quý Lê không? Có hận Quý gia không?"
Lê Tử Hà kéo tay Thẩm Mặc, ngăn bước đi của hắn, nhìn vào mắt hắn đầy quyết tiệt. Hắn suy nghĩ như vậy, chắc hẳn lúc Bình Tây vương bị ám sát đã hiểu là do Quý gia gây nên, hắn không ra tay với Quý gia không có nghĩa là hắn không hận. Có lẽ, thứ ngăn cản hắn trả thù là điều Bình Tây vương phi từng nói với hắn...
Thẩm Mặc quay đầu lại, tròng mắt đen đặc phản chiếu ánh trăng trở nên lung linh mờ ảo, nhưng lại sâu không thấy đáy, không thể nhận ra tình cảm. Vén lọn tóc rơi xuống cho Lê Tử Hà, khẽ cười nói: "Hận thì sao chứ? Không hận thì sao chứ? Nàng ta đã chết rồi."
"Nhưng ta..." Chính là Quý Lê...
Lời chưa kịp nói đã bị bờ môi ấm áp ngăn lại, lưu luyến trằn trọc. Bờ môi, chóp mũi, gò mó, khóe mắt, nhẹ nhàng chậm rãi mơn trớn đến vành tai, tựa như tiếng thở dài bùi ngùi, lại tựa như lời thề thầm kín, theo gió len lỏi vào tai, xuôi vào trong lòng: "Ta yêu nàng... không liên quan tới ai khác..."
Cơn gió thổi tan hơi ấm bên tai, hai tay nắm lại, tiếng bước chân vẳng trong bóng đêm nồng đậm, hòa vào tiếng nói chuyện rất khẽ của hai người.
"Thẩm Mặc, người đã nghĩ ra cách cứu Nhất Nhất chưa?"
"Rồi, ba ngày sau thúc phụ vào cung, nhân lúc hỗn loạn sẽ đưa nó ra ngoài, tất cả đã sắp xếp ổn thỏa."
"Mang theo Diêu phi..."
"Ừ, được."
"Mang theo Mộ Phiên Ngô..."
"Ừ, được."
"Thẩm Mặc, còn nữa, ta..."
"Hai ngày sau, thúc phụ đến Vân Đô, Vân Tấn Ngôn ắt phải thiết yến khoản đãi, bây giờ thân phận ta đã bị bại lộ, nếu thúc phụ tới ta cũng phải tháp tùng, không thể thoát thân được. Đến lúc đó ta sẽ chuốc rượu thúc phụ rồi đưa thúc phụ về phủ, mượn cơ hội rời khỏi yến tiệc. Vân Tấn Ngôn vốn đề phòng thúc phụ, sẽ bố trí Ngự Lâm quân ở xung quanh yến hội. Dạo này hắn cũng không quan tâm tới lãnh cung, chúng ta có thể vào lãnh cung vô cùng dễ dàng, nhưng xuất cung lại khó khăn..." Thẩm Mặc mở bản đồ ra, chỉ vào khu vực lãnh cung rồi chỉ xung quanh đại môn, mỗi nơi đều có người gác, muốn lẻn ra ngoài thực sự không dễ.
"Trước kia người vào cung thế nào?" Lê Tử Hà cau mày, nàng đã quá quen thuộc với hoàng cung, nếu không có lệnh bài, đi đi lại lại giữa Đông Cung và Tây Cung cũng đủ khiến người ta nghi ngờ rồi, chứ đừng nói đến chuyện mang một đứa bé ra khỏi hoàng cung...
Thẩm Mặc trầm giọng nói: "Hồi trước tai mắt trong Ngự lâm quân của ta cũng phải trên trăm người, đến phiên họ trực đêm, lộ tuyến và thời gian tuần thị của họ có quy luật nhất định. Chỉ cần biết trước, lúc đi ra và đi vào trốn khỏi Ngự Lâm quân là được."
"Hôm nay chỉ còn lại số ít..." Lê Tử Hà nghĩ vậy mà thấy áy náy. Nếu không phải vì nàng, tai mắt mà Thẩm Mặc vất vả gài vài sẽ không dễ dàng bị bại lộ như vậy.
Dường như Thẩm Mặc không nghe thấy lời Lê Tử Hà nói, vẫn nhìn chằm chằm địa đồ: "Lúc trước ta dự định nhân yến tiệc sẽ sai người đến lãnh cung đón Quý Nhất, chuốc thúc phụ say rượu rồi đưa đi, sau đó phóng hỏa Lê Bạch điện hoặc Đào Yểu điện, trong cung sẽ rối loạn. Thúc phụ có dáng người cao lớn, Quý Nhất lại nhỏ bé, nhờ thúc phụ giấu nó dưới áo choàng, chắc chắn không có ai dám tra xét. Nếu nàng muốn mang Diêu phi ra ngoài, vậy chỉ có thể chọn phóng hỏa Đào Yểu điện, ta sẽ lệnh cho những nội ứng còn lại đưa nàng ta đi. Ta và thúc phụ hướng về phía đông, người của ta đưa Diêu phi đi về hướng tây, rồi hợp lại ở thành Bắc, một khi ra khỏi cửa thành Vân Đô sẽ có người tiếp ứng."
"Nhưng..." Thẩm Mặc đỡ nàng dậy, nhìn vào mắt nàng, đôi mắt màu mực lắng đọng, nói từng chữ từng câu vô cùng rõ ràng: "Có mấy lời, ta muốn nói trước với nàng."
Ánh mắt Lê Tử Hà trầm xuống, gật đầu.
Sau ngày bão tuyết trời trong xanh, nhưng còn lạnh lẽo hơn những ngày tuyết rơi, khí lạnh tràn