Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3451 lượt.

hư sao?"
"Tiểu thư... Tiểu thư đứng trước mặt em, sao em không nhận ra được chứ..." Dường như Diêu nhi không nghe thấy câu hỏi của Lê Tử Hà, muốn gào khóc nhưng sợ tiếng quá lớn mà chỉ có thể nức nở: "Tiểu thư... Em đích thân giết tiểu thư, cho nên tiểu thư trở lại trách Diêu nhi có phải không? Nhưng... Nhưng..."
Diêu nhi ra sức lau nước mắt, khẽ cười nói: "Tiểu thư, người sẽ rất vui, người thấy Nhất Nhất nhất định sẽ rất vui! Lại đây, tiểu thư đi theo em! Em dẫn người đi gặp Nhất Nhất, công tử giống hệt người..."
"Diêu nhi!" Lê Tử Hà kéo Diêu nhi, cười với nàng: "Diêu nhi quên rồi sao? Ta nói rồi, không trách Diêu nhi."
Đôi mắt mê man của Diêu nhi chợt khôi phục chút thần thái, nỉ non: "Đó... đó không phải là mơ sao..."
"Không phải là mơ, Diêu nhi, không trách em." Lê Tử Hà lau nước mắt cho Diêu nhi, khẽ an ủi: "Em xem đi, ta không chết, sống rất khỏe. Nhất Nhất cũng rất khỏe. Thiệt thòi cho Diêu nhi rồi."
Bây giờ Diêu nhi mới yên tĩnh trở lại, hai mắt chợt sáng lên: "Đúng là tiểu thư rồi, chỉ có tiểu thư mới nói chuyện với em như vậy. Mọi người trong cung đều mắng em là tiện nhân, đều muốn hại em, đều ước em chết. Chỉ có tiểu thư mới đối xử với em dịu dàng như vậy..."
"Tiểu thư đi theo em, em có rất nhiều chuyện muốn nói với người..."
"Tiểu thư nhìn đi, cung điện như vậy đấy..."
"Tiểu thư, người phải nói với Diêu nhi những năm nay người sống thế nào..."
...
Diêu nhi kéo Lê Tử Hà vào phòng trong, khóe miệng nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng long lanh, miệng lải nhải. Thấy Lê Tử Hà cũng cười với mình, đột nhiên bình tĩnh trở lại, quay đầu ôm lấy Lê Tử Hà, nước mắt lại tuôn rơi: "Tiểu thư, Diêu nhi... rất nhớ người..."
"Là ta không đúng..." Lê Tử Hà vẫn vỗ lưng Diêu nhi an ủi, đỡ nàng dậy, lại lau nước mắt cho nàng rồi lau cho mình, trầm giọng nói: "Diêu nhi, hôm nay không có nhiều thời gian, ta có chút chuyện muốn hỏi em."
Diêu nhi trở nên căng thẳng, không còn vẻ kích động vừa nãy nữa. Nàng liếc nhìn cửa sổ rồi gật đầu với Duyệt nhi, kéo Lê Tử Hà vào trong, trải giường, đẩy Lê Tử Hà ngồi xuống rồi tựa lên vai nàng, khẽ nói: "Trước kia chúng ta thường như vậy. Tiểu thư, có chuyện gì người cứ hỏi đi."
Nếu đây là giấc mơ, hãy để giấc mờ này dài thêm chút.
Mặc dù có thể nói chuyện với tiểu thư trong mơ đã may mắn lắm rồi.
"Diêu nhi, năm đó, Khúc ca ca có ám sát Bình Tây vương thật không?"






Thân thể Diêu nhi run lên, sắc mặt vừa nhu hòa lại rét lạnh. Nàng ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào Lê Tử Hà: "Người! Người là tiểu thư thật sao?"
Lê Tử Hà đau lòng gật đầu lia lịa, cố gắng cười nói: "Vừa nãy không phải đã nói rồi sao? Ngoài ta ra, còn ai có thể biết được nhiều chuyện về em đến vậy?"
Mắt Diêu nhi lóe lên vẻ do dự, đột nhiên bò xuống giường, giày cũng chẳng thèm đi mà giẫm chân lên mặt đất lạnh băng, chạy đến trước tủ đồ bằng tốc độ nhanh nhất. Lê Tử Hà còn chưa kịp phản ứng xem nàng định làm gì đã thấy cánh tay trắng noãn của nàng xuất hiện vết thương chạy dài, máu tươi nhỏ giọt. Dưới ánh nến, chiếc kéo trên tay kia lóe lên ánh đỏ. "Diêu nhi... Diêu nhi, em làm gì vậy?" Đầu óc Lê Tử Hà trống rỗng, lao đến bên cạnh Diêu nhi, giơ tay túm lấy cái kéo trên tay nàng ném xuống đất. Nhìn tay nàng rỉ máu không ngừng, nước mắt vừa ngừng rơi dù thế nào cũng không thể nén được. Bỗng cảm thấy tay mình được kéo lại, Diêu nhi nhìn mình cười: "Không phải là mơ... Đúng là tiểu thư rồi..."
"Tiểu thư đừng khóc, từ nhỏ Diêu nhi đã không sợ đau rồi..." Lần này đổi lại Diêu nhi lau nước mắt cho Lê Tử Hà, khóe miệng cong lên mãi, "Tiểu thư vừa hỏi em điều gì vậy?"
Lê Tử Hà buộc mình tỉnh táo lại, trái tim như bị người nào đó châm từng cây kim vào, đau đớn âm ỉ. Nàng cất tiếng gọi Duyệt nhi đang đứng ngoài bình phong: "Duyệt nhi, trong điện có hòm thuốc không?"
"Thế nào?" Tâm tư Lê Tử Hà vừa mới lắng xuống, bây giờ lại bị khuấy động, ngóng trông câu trả lời của Diêu nhi.
"Lúc ấy thiếu gia căn dặn hết lời bảo em đừng cho người biết, cho nên em không nói chữ nào. Tiểu thư đừng trách em..." Diêu nhi ngước mắt lên, liếc nhìn Lê Tử Hà với vẻ hơi bất an. Thấy nàng hơi căng thẳng thì hỏi: "Tiểu thư hỏi chuyện này làm gì?"
"Năm đó Vân Tấn Ngôn lấy cái cớ này để diệt Quý phủ, ta nói có đúng không?" Lê Tử Hà hỏi với vẻ khinh miệt.
"Tiểu thư, nếu người trách Diêu nhi thì nói thẳng cũng được." Diêu nhi chợt đứng dậy khỏi sập, quỳ xuống đất, nước mắt lại tuôn rơi: "Em biết chuyện này, lão gia phu nhân đều bị giam vào đại lao chỉ đợi chém đầu. Lúc đó tiểu thư đang mang thai... cho nên mới giấu diếm, tiểu thư..."
"Diêu nhi, ta không trách em." Lê Tử Hà kéo Diêu nhi đứng dậy, để nàng ngồi cạnh mình, rũ mắt, nhưng ngay sau đó lại nhìn ánh nến cười lạnh, nói: "Năm đó Vân Tấn Ngôn dúng lý do gì cũng có mục đích cả, ta không muốn biết nữa. Dù quá trình thế nào, kết quả vẫn là hắn hạ chỉ giết cha giết mẹ giết Khúc ca ca giết cửu tộc của Quý gia, còn để Nhất Nhất sống trong quan tại ở lãnh cung gần bảy năm! Có kết


Snack's 1967