Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3370 lượt.
ắt Thẩm Mặc hiện một lớp sương mù mông lung, cứ như thế ngoại đào viên đó đã ở ngay trước mặt. Hắn cười khẽ giơ tay lên, vỗ nhẹ lên mặt Lê Tử Hà, bỗng dưng chuyển đề tài: "Nàng mặc nữ trang, ta còn chưa nhìn kỹ đâu đấy."
Nói rồi quay lại nhìn Lê Tử Hà chăm chú, mái tóc, hàng mày, miệng mũi, cái cổ...
Gò má Lê Tử Hà bỗng đỏ ửng lên, biết rõ bóng đêm sâu thẳm Thẩm Mặc không thấy gì nhưng vẫn cuống quít giơ một tay lên che mắt hắn, tay kia vẫn đan xen với năm ngón tay của Thẩm Mặc, sải bước kéo hắn đi về phía trước, bực mình nói: "Lên đường thôi."
Thẩm Mặc chưa từng thấy Lê Tử Hà ngượng ngùng xấu hổ như vậy, cúi đầu cười hai tiếng, không nói nhiều, chỉ đi theo nàng.
Lá vàng rơi rụng, bước chân qua tạo nên tiết tấu duy nhất trong đêm tối. Hai người một trước một sau chậm rãi tiến về phía trước. Dưới ánh trăng, bóng của hai người chồng lên nhau, lướt qua bóng của cành cây, càng lúc càng xa.
Thẩm Mặc tìm một thôn nhỏ vắng vẻ, hai người ra vẻ vợ chồng, tìm một nhà dân bỏ hoang ở lại. Ngày hôm sau có tin Hoàng thượng bị ám sát, cả nước truy bắt thích khách, về phần tình trang của Vân Tấn Ngôn, không ai dám bàn tán. Cũng may thôn nhỏ rất hẻo lánh, không ai lục soát, hai người đã ở đây được bảy ngày.
"Để ta."
Thẩm Mặc đang khoác áo choàng định ra ngoài, Lê Tử Hà đặt bát đũa xuống, tiến lên tỉ mỉ buộc chặt lại. Bàn tay lạnh băng thỉnh thoảng chạm tới làn da của Thẩm Mặc, Thẩm Mặc nhẹ nhàng kéo xuống, cau mày nói: "Ba ngày nữa chúng ta lên đường trở về Tây Nam. Sau khi trở về, phải điều dưỡng thân thể cho tốt."
Lê Tử Hà cười khẽ, không quan tâm đến lời của Thẩm Mặc, nhìn Thẩm Mặc từ đầu đến chân, chế nhạo: "Thật ra chàng giả trang nông phu cũng ra dáng lắm."
Thẩm Mặc chỉ cười nhạt. Mấy ngày nay tâm trạng của Lê Tử Hà khá hơn, vẻ âu lo trên mặt dần dần tản đi, khóe miệng cũng thường xuyên nở nụ cười. Dù nàng đã buông bỏ thù hận là thật hay giả, từ đầu đến cuối, thứ nàng muốn cũng chỉ là cuộc sống bình thường như vậy thôi.
"Nếu hôm nay truy binh hướng tới Tây Nam tản đi rồi, ngày mai chúng ta lên đường." Thẩm Mặc xoay người đeo đấu lạp. Mấy ngày nay hôm nào hắn cũng ra ngoài, thứ nhất để bảo đảm an toàn cho hai người, thứ hai để tra xét phương hướng của truy binh, chờ truy binh tản mát là có thể lên đường, không muốn dùng võ lực khiến mọi chuyện thêm phức tạp.
"Ừ." Lê Tử Hà xoay người cầm bát đũa lên, khẽ nói: "Ta nấu cơm tối chờ chàng."
Thẩm Mặc cười, đôi mắt cong cong chứa đầy ánh sao, tiến lên kéo Lê Tử Hà xoay người lại, để lại trên trán nàng một nụ hôn rồi mới rời đi.
Lê Tử Hà sờ cái trán ấm áp, nhìn bóng lưng Thẩm Mặc không khỏi mỉm cười, đóng cửa lại.
Ngoài cửa sổ, chẳng biết tuyết đã rơi từ lúc nào. Phía đông Vân Đô nơi hai người ở cũng không ấm áp hơn là bao, thậm chí còn lạnh hơn. Lê Tử Hà nhìn những món ăn đã nấu xong, bốc hơi nóng nghi ngút, đáy lòng cũng trở nên ấm áp. Hồi còn là Quý Lê, nàng biết làm rất nhiều bánh ngọt, nhưng đồ ăn làm tới làm lui cũng chỉ có mấy món này. Mấy ngày nay cũng chưa thấy Thẩm Mặc chán ăn, ngược lại càng ăn càng ngon miệng.
Bưng thức ăn lên bàn, sắc trời tối dần. Lê Tử Hà ngồi ôm gối bên cạnh bàn, nghĩ đến ba năm ở núi Vân Liễm, lúc ấy chẳng bao giờ cảm thấy chờ người ăn cơm cũng là chuyện thú vị.
Cánh cửa "uỳnh" một tiếng mở toang. Lê Tử Hà giật mình đứng dậy, gió tuyết ùa vào phòng khiến nàng giật mình. Áo choàng của người đứng ngoài cửa bị gió thổi hất lên, dính đầy tuyết. Người đó cất bước vào phòng, cởi đấu lạp, không phải Thẩm Mặc.
"Ông là?" Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Lê Tử Hà vang lên, quan sát người đang bước tới. Đôi mắt to giận dữ nhìn mình chằm chằm, râu quai nón dính tuyết đã hóa thành băng, thoạt nhìn vô cùng thô bạo, nhưng không giống người trong quân đội.
"Lão tử là Bình Tây vương!" Tạ Thiên Liêm trừng mắt nhìn Lê Tử Hà đầy hung dữ, ném đấu lạp xuống đất, ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.
Lê Tử Hà ngơ ngẩn, vội vàng đóng cửa lại, không biết vị Bình Tây vương gia này là thật hay giả, ngồi đối diện nhìn ông ta ăn hết thức ăn của hai người.
Tạ Thiên Liêm lau miệng, ngước mắt nhìn chằm chằm một lúc rồi nói: "Ngươi vẫn ở đây làm gì?"
"Tử Hà không rõ ý của vương gia." Lê Tử Hà rũ mắt thờ ơ trả lời.
"Hôm nay lão tử đã tới đây, hoặc là ngươi biến, hoặc là ngươi chết!" Tạ Thiên Liêm đứng phắt dậy, rút ra đại đao bên người kề lên cổ Lê Tử Hà, cả giận nói.
Lê Tử Hà cắn môi, trấn định liếc nhìn đại đao sáng choang, vẫn thản nhiên nói: "Tử Hà vẫn không hiểu ý của vương gia."
"Đừng đánh trống lảng!" Tạ Thiên Liêm cả giận nói: "Quý gia và Tạ gia ta thù không đợi trời chung, ta không tin ngươi không biết!"
Mặt Lê Tử Hà không còn sắc hồng, thoáng cái đã tái mét, chỉ có đôi mắt đen hằn tia máu, trầm mặc không nói gì.
"Lão tử cho ngươi cơ hội lựa chọn, hoặc là lập tức cút đi, đừng hòng liên lụy Tiểu Mặc nữa, hoặc là trở thành vong hồn dưới đao của ta!" Tạ Thiên Liêm tiến thêm vài bước, vẻ mặt dữ tợn, dường như muốn đe dọa Lê Tử Hà.
"Tử Hà không đi." Lê Tử Hà còn chưa kịp nghĩ đã buột miệng nói. Nhưng lập