Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3371 lượt.

tức bình tĩnh, hỏi ngược lại: "Vì sao Tử Hà phải đi?"
"Ngươi Quý gia hại chết đại ca đại tẩu, ngươi còn muốn yên ổn làm con dâu Tạ gia?" Tạ Thiên Liêm cười lạnh một tiếng, thấy Lê Tử Hà tay trói gà không chặt, dứt khoát thu hồi đại đao.
"Tử Hà sẽ..." Đền bù...
"Ngươi làm thế nào?" Tạ Thiên Liêm không để Lê Tử Hà phản bác, tiếp tục cười lạnh nói: "Ngươi hại Tiểu Mặc một mình vào cung, hại nó bị thương nặng, hại nó ngã bệnh liệt giường, hại nó mất nửa tính mạng, không cẩn thận có ngày nào đó nửa tính mạng còn lại cũng mất luôn đó!"
Lê Tử Hà dần siết chặt nắm tay, mắt đỏ như máu. Nghe lời Tạ Thiên Liêm nói, nàng không biết phải phản bác thế nào.
"Được, hôm nay không nói ngươi có liên lụy tới nó hay không, chỉ bằng thân phận người Quý gia của ngươi, có tư cách gì mà đứng bên nó?" Tạ Thiên Liêm cười lạnh hỏi.
Ánh mắt Lê Tử Hà trầm xuống, nói: "Có tư cách hay không, không đến lượt ông nói!"
"Nói vậy chắc ngươi không chịu đi?"
"Không đi."
"Ha ha, có muốn lão tử nói cho ngươi biết quan hệ giữa Tiểu Mặc nhà ta và Quý gia không?" Tạ Thiên Liêm ngồi ở một bên, nhướng mày nhìn sắc mặt tái nhợt của Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà không nói gì, Tạ Thiên Liêm liền nói: "Nói thật cho ngươi biết, Tiểu Mặc cũng thấy ngươi là người Quý gia mới có thể đối tốt với ngươi như vậy. Năm đó nó không cưới được đại tiểu thư Quý gia các ngươi, hôm nay cũng chỉ coi ngươi là vật thế thân mà thôi!"
"Không cần ông xen vào."
"Ha ha, được lắm, ta không xen vào!" Tạ Thiên Liêm cười to, đứng lên đẩy Lê Tử Hà: "Vậy ngươi xem lại lương tâm của mình đi, dựa vào cái gì mà bắt nó phải vào sinh ra tử vì ngươi?"
Vóc người Tạ Thiên Liêm vốn cao lớn, lại còn dùng gần hết sức lực. Lê Tử Hà bị ông đẩy như vậy, bước chân không vững liền ngã lăn ra đất.
Sắc mặt Tạ Thiên Liêm lạnh tanh, nhìn Lê Tử Hà từ trên cao xuống, cắn răng nói: "Ngươi xem lại lương tâm của mình đi! Năm đó lúc đại tiểu thư Quý gia các ngươi động phòng hoa chúc, Thế tử Tạ gia ta đốt vàng mã để tang ba ngày không ngủ. Ngày đại tiểu thư Quý gia các ngươi vợ chồng thắm thiết, Thế tử Tạ gia ta cả đêm cô độc huyết lệ thành sông. Lúc đại tiểu thư Quý gia các ngươi vinh quang leo lên ngôi vị Hoàng hậu, Thế tử Tạ gia ta bơ vơ một mình rời quê tha hương! Ngươi, Quý gia các người! Dựa vào cái gì mà vào cửa Tạ gia ta? Dựa vào cái gì mà có thể đứng bên cạnh nó? Dựa vào cái gì mà khiến nó buông bỏ tất cả vì ngươi?"






Tạ Thiên Liêm thốt xong câu đó, cả khuôn mặt đỏ bừng như sung huyết, tự thấy là người không đọc nhiều sách, nay có thể nói ra những lời đó quả thật là hiếm thấy. Sở dĩ nói được một hơi nhiều như thế là bởi vì suốt mấy tháng nay đã kìm nén đến phát điên. Đã vậy còn thấy thái độ kiên quyết không chịu đi của Lê Tử Hà, cho nên đã phát hỏa. Lê Tử Hà sững người, vành mắt đã đỏ càng thêm đỏ, sắc mặt trắng bệch, cũng chẳng nói lời nào. Chống người bò dậy, không để lại dấu vết chùi hai mắt, phủi phủi bụi trên người rồi đi trở về cạnh bàn, vừa dọn bát đũa vừa lạnh nhạt nói: "Ông giết ta đi, ta không đi."
"Lão tử chưa từng thấy đứa con gái nào không biết xấu hổ như ngươi, ngươi muốn đeo bám đến cùng hay sao?" Tạ Thiên Liêm thấy Lê Tử Hà không có chút gì e sợ, càng không có ý rời đi, hai mắt trợn to, rút ra đại đao bổ về phía bàn vuông.
Bàn gỗ trong nháy mắt bị chém làm hai, chén dĩa trên bàn theo đó rơi xuống đất vỡ nát. Lê Tử Hà ngây người ra, bàn tay cầm chiếc đũa bởi vì dùng quá sức mà gần như không còn chút máu, run lên bần bật, cuối cùng cầm chiếc đũa vứt mạnh lên mặt đất, cố dằn xuống gằn giọng nói: "Đây là chuyện giữa ta và huynh ấy, liên quan gì tới ông?"
"Nó là cháu của ta!"
"Nói vậy là huynh ấy bảo ông đến đuổi ta đi?"
"Tiểu Mặc, ngươi.... Ngươi...."
Đại đao trong tay Tạ Thiên Liêm “loảng xoảng” rơi xuống đất, lưỡi đao thấm máu đỏ tươi.
Thẩm Mặc bế Lê Tử Hà vào trong phòng, khi đi ngang qua Tạ Thiên Liêm thì chân trái chợt nhấc lên, thanh đao vừa rơi xuống đất lại bị hất tung lên lướt qua cửa văng ra phía ngoài.
Sắc mặt Tạ Thiên Liêm có chút khó coi, thấy sát khí trên người Thẩm Mặc đã giảm bớt nhưng lại không hề dòm ngó tới mình, nhìn tới thanh đao đã theo mình nhiều năm liền nhảy bổ ra khỏi cửa nhặt lấy nó.
Cánh cửa như cũng hiểu được tình thế, ông vừa bước ra nó liền đóng sầm lại.
Toàn thân Tạ Thiên Liêm cũng run lên theo, nhưng không dám xông vào. Nhặt đao vỗ cửa lớn tiếng nói: "Tiểu Mặc, Tiểu Mặc, ngươi làm vậy là có ý gì? Muốn để ta ở ngoài phòng suốt đêm sao?"
Bên trong im thinh thít, Tạ Thiên Liêm nhìn quanh bốn phía, khắp nơi đều tối đen như mực khiến ông sợ run cả người, tiếp tục đập cửa nói: "Tiểu Mặc, người đàn bà đó không thể giữ lại! Ả ta dù gì cũng là người của Quý gia? Ả biết rõ hại ả cửa nát nhà tan có phần của Tạ gia, còn làm bộ như không thèm để ý, cố ý lợi dụng ngươi thôi! Hôm nay ả vẫn còn là Lê phi, nói không chừng trong sạch...."
"Nếu như người không phải là thúc phụ của ta, thì đã không còn toàn thây đứng đó."
Lời nói lạnh lùng b