Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3372 lượt.
nhìn Thẩm Mặc, nói: "Bệnh của nó thế nào rồi? Hơn nữa độc của nó... Ta không tìm ra đan dược mà chàng nói..."
"Chứng hàn gần khỏi rồi, chỉ cần điều dưỡng thêm một thời gian nữa thôi. Độc này, trở về Tây Nam là có thể giải." Thẩm Mặc cúi đầu nhìn Lê Tử Hà, khẽ cười, đôi mắt lấp lánh như ánh sao.
Thấy nụ cười của hắn, Lê Tử Hà cũng yên lòng. Dựa vào ngực hắn Thẩm Mặc, hai tay vẫn ôm chặt, khẽ nói: "Thẩm Mặc, chàng dẫn ta đi đi... Ta sợ lắm..."
Mở to đôi mắt khô khốc. Ánh sáng trong mắt Phùng gia gia tắt dần, nụ cười an tâm khi Diêu nhi nằm trong lòng nàng dần dần hiện về trước mắt, nhưng lại mờ dần ròi biến mất.
Nàng sợ, sợ Nhất Nhất cũng bị liên lụy. Bây giờ nó chưa được bảy tuổi, sống trong quan tài gần bảy năm, cuộc đời không được trọn vẹn. Nếu chỉ có một mình nàng thì nàng không phải sợ hãi. Nhưng kể từ khi thấy nó từ từ leo ra khỏi quan tài, mở to đôi mắt trong suốt nhìn mình, lòng báo thù vững như bàn thạch ấy bắt đầu dao động.
Phùng gia gia đã qua đời, Diêu nhi cũng mất. Nàng bỗng thấy sợ hãi, chẳng may có ngày nào đó, Nhất Nhất cũng bỏ nàng mà đi...
"Ừ, chúng ta đi." Thẩm Mặc chậm rãi nở một nụ cười tươi tắn, ẩn chứa nét dịu dàng vô tận.
Lê Tử Hà nhẹ nhàng thở ra một hơi, chưa kịp đáp lời, xe ngựa đột nhiên lắc mạnh, ngựa hí lên như thể mất kiểm soát. Phu xe vội hô lên: "Công tử, những kẻ đó đuổi tới rồi!"
Ngồi ở trong xe ngựa có thể nghe rõ tiếng tên cắm lên vách xe. Lê Tử Hà tập trung, tiếng vó ngựa vang dội sau lưng hỗn độn lại dồn dập, e rằng có không ít người đuổi theo!
Xe ngựa đã tới ngoại thành Vân Đô, hai bên đường bằng phẳng là cánh rừng. Tuy lá cây mùa đông đã rụng hết nhưng chạc cây vẫn chi chít. Địch nhiều ta ít, Lê Tử Hà lại không biết võ, nếu phải liều mạng, dù không bị bắt vẫn rơi vào cảnh hai bên cùng tổn hại.
Thẩm Mặc không vội, Lê Tử Hà cũng không sợ. Hai người liếc nhìn nhau, khẽ cười một tiếng, gật đầu với nhau, thấu hiểu ý nghĩ của đối phương. Thẩm Mặc vươn tay bàn hơi vàng giống như Lê Tử Hà, trong mắt Lê Tử Hà, bàn tay đó ấm áp và mạnh mẽ chưa từng có.
Lê Tử Hà cũng vươn tay nắm lấy tay hắn, mười ngón tay đan xen, vô cùng hài hòa.
Thẩm Mặc giữ vững thân hình, vén màn xe lên, cơn gió lạnh ùa vào. Hắn nắm tay Lê Tử Hà thật chặt, hai người đồng thời rời khỏi xe ngựa, phu xe không hiểu nhưng cũng không dám phân tâm nhìn hai người, vừa giục ngựa vừa sốt ruột hỏi: "Công tử, đây là..."
Vừa lúc xe ngựa đến khúc quanh của cánh rừng, phu xe chưa kịp nói xong đã thấy công tử nhà mình ôm nữ tử sau lưng, tung người nhảy lên, biến mất trong khu rừng. Chưa hết thời gian một cái nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
"Thẩm Mặc, họ có đuổi theo không?" Lê Tử Hà quay đầu lại nhìn con đường hai người vừa đi qua, tối đen như mực, dè dặt hỏi.
"Không đâu." Thẩm Mặc nói quả quyết, giọng nói lành lạnh như gió rét buổi đêm: "Chúng ta tìm chỗ ở mấy ngày đã. Chờ đến khi truy binh tản mát rồi lên đường về Tây Nam."
"Nhất Nhất thì sao? Ở Tây Nam chờ chúng ta sao?" Lê Tử Hà nghe Thẩm Mặc nói vậy, giọng hơi lớn chút ít. Ở sau lưng Thẩm Mặc, mái tóc dài của hắn tung bay trong gió, phất lên mặt khiến nàng ngưa ngứa, vươn tay gạt đi, nhưng cảm xúc như tơ ấy lại làm cho nàng muốn giữ lấy chơi đùa.
Thẩm Mặc quay đầu lại, vừa lúc thấy Lê Tử Hà kéo một lọn tóc của mình, khẽ cười một tiếng, nói: "Thân thể Nhất Nhất không nên bôn ba quá sức, vì vậy tốc độ di chuyển rất chậm, có lẽ sẽ tới cùng lúc với chúng ta. Có thúc phụ bảo vệ, Nhất Nhất không có chuyện gì đâu."
"Ừ." Lê Tử Hà gật đầu. Chẳng hiểu vì sao lời của Thẩm Mặc luôn khiến người ta tin tưởng. Hắn nói không có ai đuổi theo, trái tim đập thình thịch của nàng dần dần bình lặng, hắn nói Nhất Nhất không sao, trái tim vẫn lơ lửng của nàng liền yên ổn chạm đất.
"Nhất Nhất có ngoan không?"
"Ừ, hôm nào cũng ở trong phòng đọc sách, biết gần hết các chữ rồi."
"Nó thích đọc gì nhất?"
"Y thư trong phòng ta."
"Đọc hiểu không?" Lê Tử Hà cười, hỏi tiếp.
"Y lý dược lý đơn giản, chắc hiểu được thôi."
"Vậy nó thích ăn gì? Kẹo ư?"
"Ừ, trước kia thích."
"Bây giờ không thích nữa à?"
"Không biết nó đọc ở đâu, nói nam nhi không thể suốt ngày chìm trong hũ mật."
Lê Tử Hà bật cười, đôi mắt lại hơi nóng lên. Đây là con của nàng, không thể thấy nó chào đời, thấy nó trưởng thành, lại còn tìm hiểu thói quen của nó từ miệng người khác.
"Thẩm Mặc, ta nhớ nó." Muốn mau mau đến bên cạnh nó, bảo vệ nó, thấy nó cười với mình, khóc với mình, nhìn nó cao dần, nghe nó gọi mình mẫu thân. Nghĩ tới đây, trái tim như được ngâm trong suối nước nóng, tràn đầy ấm áp.
"Ừ, giải độc cho nó rồi, chúng ta mang theo nó rời khỏi Vân Quốc, có được không?" Thẩm Mặc quay đầu lại, nhìn Lê Tử Hà nở nụ cười hờ hững, đôi mắt cong lên, cứ như trăng non mới nhú, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
"Rời khỏi Vân Quốc?"
"Ừ, ngoài biên cảnh Tây Nam chính là Phong Quốc, nơi giao giới của hai nước có một hẻm núi. Nơi đó bốn mùa như mùa xuân, suối chảy mãi, hoa nở không tàn, bươm buớm bay lượn. Nàng và Nhất Nhất nhất định sẽ thích." M