Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3366 lượt.
ất thình lình vọng ra, âm thanh không lớn nhưng rất rõ ràng. Tạ Thiên Liêm như bị mũi băng nhọn nện cho một nhát, sững người bất động, nói không nên lời.
Lò sưởi trong phòng được đốt lên, nhưng cũng chẳng ăn nhằm gì, gió rét thỉnh thoảng lùa vào từ khe hở cửa sổ. Sau lưng Lê Tử Hà bị đại đao của Tạ Thiên Liêm bổ thẳng từ bả vai xuống tới sống lưng, miệng vết thương một đường nghiêng dài ghê rợn như há miệng cười, cười đến máu thịt mơ hồ. Lê Tử Hà cảm thấy ý thức có chút mê ly, cái lạnh đến thấu xương trên người sớm đã lấn át cả đau đớn, túm chặt lấy ống tay áo của Thẩm Mặc như thể sợ mất đi hơi ấm áp cuối cùng.
Lê Tử Hà nằm sấp trên giường, Thẩm Mặc một tay xé toạt chiếc áo trên lưng nàng, bất chợt nhớ tới cái đêm trước khi vào cung, hắn nghĩ rằng sẽ không bao giờ để cho nàng chịu khổ hay uất ức nữa, nhưng chuyện cho tới bây giờ, nàng lại vì bản thân mà đã hai lần đều suýt mất mạng. Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Mặc chùng xuống, đè nén sát khí dường như muốn bùng phát, cuối cùng nhắm mắt lại rồi mở ra, có vậy mới khôi phục lại bình tĩnh xử lý miệng vết thương bôi thuốc cho Lê Tử Hà.
Không biết Lê Tử Hà bị lạnh hay là đau, thân thể không ngừng run rẩy, hai hàm răng liên tục đánh bò cạp. Thẩm Mặc cầm tay của nàng, vận chút nội lực mới có thể làm cho nàng yên ổn lại, cẩn thận đắp chăn cho nàng, đang muốn rời đi thì tay bị nàng giữ lại rất chặt không thể dứt ra, đành mở miệng nói: "Ta ra ngoài tìm thêm chút dược, ban nãy chỉ tạm thời cầm máu giảm đau...."
"Thẩm Mặc, đừng....Đừng đi...." Lê Tử Hà hơi hơi hé mắt, mí mắt như nặng tựa ngàn cân, toàn thân mới tức thì còn lạnh run giờ lại dần dần nóng lên, như muốn thiêu đốt não bộ dẫn đến hôn mê, chỉ biết túm chặt lấy Thẩm Mặc, dốc hết sức thở ra một hơi nói: "Thẩm Mặc, xin.... Xin lỗi, ta....Ta xin lỗi...."
Vì lựa chọn sai lầm của chín năm trước đã hại chết song thân chàng, khiến chàng bơ vơ khổ sở, ta....Ta thật lòng xin lỗi....
Thẩm Mặc cau mày ngồi xuống giường, cầm ngược lại bàn tay của Lê Tử Hà, nhỏ nhẹ nói: "Đừng nghe thúc phụ nói bậy, giữa ta và nàng, không ai có lỗi với ai cả, không cần phải lúc nào cũng gánh hết trách nhiệm lên người mình như vậy."
"Thẩm Mặc, ta....Quý Lê....Ta là...." Lê Tử Hà cố nhẫn nhịn đau đớn trên lưng lại thì thào nói, nhưng nói đến một nửa rồi lại nghẹn ngào đứt quãng.
Tròng mắt đen của Thẩm Mặc như phủ lớp sương mù dầy đặc, tuy mơ hồ nhưng sạch sẽ, chỉ là có chút ảm đạm sâu lắng. Đỡ lấy Lê Tử Hà đang muốn ngồi dậy, để nàng nằm tựa vào đầu gối mình, đắp chăn ổn thỏa rồi dùng một tay vuốt nhè nhẹ lên mái tóc dài của nàng, chải vuốt nhịp nhàng đều đặn, tiếp lời Lê Tử Hà thản nhiên nói: "Có phải nàng muốn hỏi, ta có hận Quý gia hay không? Có hận Quý Lê hay không?"
Khóe mắt Lê Tử Hà chẳng biết đã ươn ướt từ lúc nào, nhắm mắt gật gật đầu.
"Hận!" Thẩm Mặc mấp máy môi thốt ra một chữ, trong phòng thoáng chốc đến cả hô hấp cũng không còn nghe thấy.
Lòng Lê Tử Hà như bị từng sợi tơ cứa vào, từ từ lướt qua mọi ngóc ngách, liên hồi dày xéo, cuối cùng bị chữ "Hận" đó chạm đến góc khuất mềm mại nhất, như trường kiếm dốc sức đâm thẳng vào tim, ngay sau đó trước mắt chỉ còn một mảng màu đỏ, đầm đìa máu tươi.
Thẩm Mặc khẽ thở dài, một tay xoa nhẹ gò má của Lê Tử Hà, rồi lần lên khóe mắt, Lê Tử Hà hơi nghiêng đầu qua né tránh.
"Ta không phải là Thánh Nhân." Thẩm Mặc rũ xuống hàng lông mi thật dầy che đi thần sắt trong mắt, rồi nói tiếp: "Có người nói ta trời sanh tính tình đạm bạc, đối với người bình thường ta chỉ dùng tình cảm ở mức cho phép mà thôi, phần tình cảm còn lại chỉ dành cho những người thân mà ta quan tâm. Bởi vì hôn sự của ta và Quý Lê đã hại chết song thân, xác thực ta đã từng hận."
Lê Tử Hà nằm trên gối Thẩm Mặc, bàn tay chàng như dòng nước ấm dần dần lan tỏa toàn thân, xoa dịu run rẩy, an ủi đau đớn. Giọng nói dễ nghe tựa như chương nhạc len lỏi truyền tới bên tai, bình thản không gợn sóng nhưng lại có thể thôi thúc nước mắt của nàng không ngừng chảy ra, trong mắt lẫn trong lòng của Thẩm Mặc đều lộ rõ vẻ tiêu điều như đốt giấy để tang.
"Khi đó ta triệu tập Ám Bộ, bổ nhiệm họ vào quân đội, cha xưa nay rất được lòng quân, mọi người thấy ta đã lên kế hoạch nên cũng âm thầm chờ đợi tấn công." Một tay Thẩm Mặc vẫn luồn trong mái tóc dài của Lê Tử Hà, từ tốn kể lại câu chuyện chín năm về trước đã ảnh hưởng đến cuộc đời hắn, nhưng lại thản nhiên đến mức như không có chút tình cảm nào: "Biên giới Tây Nam vốn là không được đóng quân, khi đó Tiên Đế phát hiện ra được việc làm của ta nhưng không muốn vạch mặt, bởi vì sợ ta tạo phản thật, bèn cử đi đóng quân nói là phòng thủ biên giới. Tây Nam ta đủ loại độc thảo tà thuật, muốn áp chế bọn họ quả thực không phải là chuyện khó gì, thời điểm ngàn quân nguy kịch thì nương ngã bệnh."
"Trước đó, người luôn khuyên ta đừng nên kích động, ta không nghe, người vừa ngã bệnh, ta liền hoảng loạn. Dù ta có tinh thông y thuật độc thuật, nhưng đối với tâm bệnh thì ta cũng đành bó tay hết cách, trơ mắt nhìn thân thể người ngày một yếu đi. Trước khi lâm chung, người g