Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3363 lượt.

"Không đúng, sao ta lại quên chứ? Sao lại chỉ còn có một người? Chu di cửu tộc Quý phủ ta năm đó, Tạ gia ngươi cũng là kẻ đồng lõa! Tạ Thiên Liêm muốn Quý phủ giao ra hung thủ, dựa vào cái gì mà nhận định Khúc ca ca là hung thủ? Nếu nói không có lòng muốn giết cửu tộc ta, vậy sao quân đội Tây Nam dưới tay cha ta lại không có chút phản ứng nào? Nè, đừng nói với ta, những thứ này ngươi hoàn toàn không hề hay biết!"
"Ta...."
"Đủ rồi!" Lê Tử Hà lạnh giọng cắt ngang: "Vì lẽ gì mà ta còn sống đến tận bây giờ? Bởi vì hận mà sống lại, ngươi có biết mối hận này sâu đậm bao nhiêu không? À, cảm ơn đã có lòng giúp ta trừ khử hai kẻ thù lớn, nhưng đó là nhà họ Tạ các ngươi đã nợ ta! Hiện tại vở kịch này, ta không muốn diễn nữa, nếu ngươi không để cho ta đi, vậy ngươi biến đi, càng xa càng tốt!"
Ánh sáng trong mắt Thẩm Mặc trong nháy mắt phụt tắt, tinh thần bỗng chốc suy sụp ảm đạm, nhưng vẫn cười nói: "Ta chỉ hỏi nàng, theo như lời nói của nàng, là thật?"
"Là thật."
"Không hối hận?"
Lê Tử Hà xoay mặt sang chỗ khác, nhắm mắt rồi lại mở ra, quay đầu lại đối diện với tầm mắt của Thẩm Mặc: "Không hối hận!"
Thẩm Mặc vẫn cười khẽ, ánh mắt dần dần tối lại, khoác lên lớp sương mù mông lung, tụ rồi lại tán, thản nhiên nói: "Được, ta thành toàn cho nàng."
Dứt lời, không nhìn nàng nữa đi lướt qua nàng, sải bước nhanh đến cạnh cửa, thêm một bước sẽ ra khỏi ngưỡng cửa, bỗng quay trở về. Toàn thân Lê Tử Hà run lên, tròng mắt hằn lên tia máu, nhìn Thẩm Mặc lấy một gói giấy từ trong tay áo ra, đặt lên bàn, ngay sau đó xoay người kiên quyết rời đi, tóc đen như mực tung bay trong gió tuyết, từ từ biến mất khỏi tầm mắt.
Bao nhiêu kiêu ngạo lẫn quật cường trên gương mặt Lê Tử Hà bỗng chốc hóa thành nét cô đơn đau đớn, nhấc chân đi tới cầm lấy gói giấy, vừa nắm được thì lảo đảo ngã nhào xuống đất, như không hề có cảm thấy đau đớn, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm vào gói giấy, mở nó ra, hương sen thoang thoảng bay tới, bột phấn bị gió lớn ngoài của lùa vào thổi bay lên, nhắm mắt lại cẩn thận hít lấy mùi thơm đó, là bánh hạt sen.
Tuyết vẫn cứ lặng lẽ rơt suốt đêm, lệ đã cạn, máu đã khô, người nằm trên đất cả người hết nóng rực rồi lại lạnh như băng, như đang giãy giụa trong đêm tối vô tận. Nắm chặt gói giấy trong tay không chịu buông, dường như muốn giữ lại chút gì có liên quan với người đó. Trên người rốt cuộc cũng có sự ấm áp, dùng sức bắt lấy nó, cố gắng nhích đến gần nhưng không ngửi được mùi thuốc quen thuộc nữa, cố sức mở mắt thì trông thấy một vầng vàng óng, theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng một nửa hơi sức cũng không có, đột nhiên trước mắt thoáng hiện lên cảnh buổi đêm hôm đó bị trường kiếm bao vây, trong đó có lọ thuốc của nàng cho Nhất Nhất, còn có quyển sách nhỏ lớn hơn lòng bàn tay…
Còn có một tờ giấy mỏng, giấy trắng mực đen rất rõ ràng, là chữ viết của Vân Tấn Ngôn: "Lê nhi, hai ngày sau, giờ Thìn, Thẩm Mặc đến đây, chết. Nàng không đến, Nhất Nhất chết."
Cả người Lê Tử Hà bốc lên khí lạnh, nghe được âm thanh tí tách, giống như nơi nào đó đang chảy máu? Tim sao?
Một luồng hơi ấm, mang theo mùi Long Tiên Hương phả tới trước mặt, nghe người ở bên tai dịu dàng nói: "Lê nhi, ta tới đón nàng."
Tại thôn nhỏ hẻo lánh cách phía Đông Vân Đô không xa, trong một đêm tụ tập nhóm binh mã lớn, trong đó thậm chí có cả Ngự Lâm quân, đi đầu là xe ngựa sang trọng đắt tiền được bốn con bạch mã điều khiển, dấu vết nhỏ kéo dài trong tuyết, chở hai người vội vã rời đi, đại đội binh mã đi theo sau.
Người người đều bị cảnh tượng này làm hoa mắt, kinh ngạc suy đoán, không ai chú ý tới một bóng dáng đẫm máu trong nhóm binh mã cuối cùng, toàn thân là vết đao hay trúng tên đã không phân rõ, giống như được tắm qua máu tươi, đỏ thẫm từ trên xuống dưới, duy chỉ có đôi mắt là vẻ trấn định trong suốt, nhìn chằm chằm xe ngựa phía trước, thở hổn hển tập tễnh đi theo được mấy bước, cuối cùng không chịu nổi nữa ngã nhào trên đống tuyết, tuyết trắng nhuộm thành mảng đỏ.
Chỉ một thoáng vạn vật đều chìm vào yên tĩnh, áo choàng của nam tử kia lại động đậy, cử động một hồi, một thân thể nhỏ bé chui ra từ bên trong, trên người dính nhìu vệt máu máu, luống cuống quỳ ở một bên, lắc lắc tay cánh tay của người kia nhưng không thấy phản ứng, má trái mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ, tiếp tục lắc lắc cánh tay của người nọ, vẫn không thấy phản ứng, trong nháy mắt hai con ngươi ngập nước, đôi môi run lên, muốn nói chuyện nhưng một chữ cũng không nói ra được, chỉ dựa theo khẩu hình gọi, "Thúc thúc.... Thẩm thúc thúc...."






Từng khóm hoa Túc Dung đỏ thắm tựa như biển hoa, phất phơ lay động trong gió như đang gật đầu mỉm cười với Lê Tử Hà. Chóp mũi ngửi thấy hương hoa thơm ngát, thoang thoảng đâu đó còn có mùi thảo dược ấm áp, quen thuộc, hơi thở an bình quanh quẩn xung quanh. Nàng nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy thanh tịnh, đầu ngón tay lạnh lẽo thô ráp bị quấn lấy khiến đáy lòng nàng bất chợt gợn sóng rồi dần dần lan rộng ra. Nàng nghiêng người muốn dựa vào chút ấm