Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3362 lượt.

tro bụi.
Cũng đúng lúc này cửa đột nhiên bị đẩy tung ra, người trước mắt không có một tia huyết sắc, cả người Thẩm Mặc tỏa đầy sát khí tức giận, sải bước dài xông đến giữ chặt cổ tay Lê Tử Hà, đè nén tức giận gầm nhẹ nói: "Nàng làm cái gì đây? Nàng muốn làm cái gì?"
Con ngươi của Lê Tử Hà phân trắng đen rõ rệt nhìn Thẩm Mặc, đôi môi run run không nói nên lời, chỉ thấy hắn rút kiếm bên hông, trở tay vung lên, đường kiếm múa như hoa, đám cổ khô vừa nhóm dấy lên văng ra thật xa, chỉ trong một lúc đã dọn dẹp sạch sẽ.
Lê Tử Hà tính toán thời gian, quay lại Vân Đô ít nhất cần hai canh giờ, nhưng bây giờ, một canh giờ cũng chưa tới.... Thừa dịp lấy tay ra, lúc này thần trí mới trở lại, chống đỡ thẳng người đi tới cạnh cửa, Thẩm Mặc thấy máu chảy trên lưng nàng liền kéo nàng lại, lòng dạ cũng mềm theo, tức giận cũng hoàn toàn biến mất, bất đắc dĩ nói: "Tử Hà, hay là về lại giường nằm đi, được không? Nàng...."
"Ta muốn đi, không cần chàng quan tâm!" Lê Tử Hà khẽ quát, lần nữa giũ tay ra, tự mình đi ra hướng cửa.
Thẩm Mặc ngăn lại: "Nàng định đi đâu?"
"Hoàng cung."
"Hôm qua đã nói hết lời với nàng, nàng còn chưa hiểu rõ sao? Nàng hồi cung, còn muốn báo thù hay sao?" Giọng Thẩm Mặc không khống chế được vang lên, giữ chặt cổ tay Lê Tử Hà không buông.
Lê Tử Hà quay đầu lại, vành mắt ửng đỏ cười khẩy nói: "Cái gì là nhân quả, cái gì là yêu hận, ta không hiểu! Cả nhà chàng không có bị giết, tất nhiên chàng không hận!"
"Cố gia đã sụp đổ, Trịnh Dĩnh bị xử tử, nếu như nàng trách Tạ gia thì cứ việc nhằm vào ta, vì sao còn phải hồi cung? Vân Tấn Ngôn đã mất đi nửa cái mạng, xem như đã trả nợ, muốn giết hắn không dễ, nàng trở về chính là chịu chết!" Thẩm Mặc nhìn Lê Tử Hà, sự bất đắc dĩ trong giọng nói đã vơi đi, chỉ còn lại lạnh lùng theo thói quen.
"Ha ha, ai bảo với chàng ta muốn giết hắn?" Lê Tử Hà cười khẽ, ánh mắt dao động.
Thẩm Mặc cau mày hỏi: "Vậy nàng muốn gì?"
"Ha ha, giết hắn ư, quá tiện nghi cho hắn rồi!" Lê Tử Hà đột nhiên cười lớn, không biết hơi sức từ đâu, bất ngờ tránh thoát bàn tay của Thẩm Mặc, ngay sau đó khôi phục lại bình tĩnh. Vẻ mặt như chết lặng, tròng mắt đỏ tươi như muốn xuất huyết, oán hận ngút trời nói: "Ta muốn những thứ hắn quan tâm sẽ tan thành mây khói, muốn hắn không có được những thứ mình yêu thích, muốn giang sơn hắn hao tổn tâm cơ mới có được bị mất sạch từ tay hắn, muốn hắn chịu sự khiển trách của lương tâm ăn không ngon ngủ không yên, muốn hắn nếm hết nước mắt đau khổ chảy trong lòng ta, muốn hắn nhớ, Quý Lê ta, không phải đồ chơi tùy tiện cho người khác lừa gạt vứt bỏ!"
Thẩm Mặc bị một câu nói này đóng đinh tại chỗ, giống như bị mất đi nửa linh hồn, trong mắt ẩn chứa vẻ tối tăm, dần dần trống rỗng, nhưng cũng ngay tức khắc khôi phục lại ánh sáng cười nhẹ hỏi "Nàng vừa nói gì? Nàng nói, nàng là ai?"
Trên mặt Lê Tử Hà không gợn sóng, nhìn thẳng Thẩm Mặc, không có khiếp đảm mà cười khẽ nói: "Ngươi nghe không rõ ư? Ta nói, ta là Quý Lê."
"Nàng cho là ta sẽ tin?" Thẩm Mặc nhìn Lê Tử Hà, tầm mắt dường như muốn nhìn xuyên thấy nàng, nhưng không tìm thấy tiêu cự chỉ có trống rỗng như nhấn chìm người ta vào trong đó.
Lê Tử Hà quay lại nhìn, lạnh lùng nói: "Có tin hay không tùy ngươi, hôm nay ngươi không còn bất kỳ giá trị lợi dụng nào nữa, ta không muốn làm bộ chàng chàng thiếp thiếp cả ngày dính chung một chỗ với ngươi. Vốn muốn phóng hỏa một trận xong hết mọi chuyện, nhưng nếu bị ngươi phát hiện, không đi được, ta nói thẳng với ngươi cũng không sao."
"Lợi dụng? Có thể nói rõ hơn không?" Lần này đổi lại là Thẩm Mặc cười khẽ, nở rộ trên gương mặt tái nhợt, hết sức chói mắt.
Lê Tử Hà cũng không yếu thế, trên mặt vẫn là nụ cười giễu cợt: "Ngươi nghĩ xem, ta chỉ có một thân một mình, thế đơn lực bạc, dựa vào cái gì mà báo thù? Ẩn nấp ở Thái Y viện thì có thể làm được gì? Nhiều lắm chỉ có thể làm con cờ tranh giành quyền lợi thôi! Nhưng đấy là trước khi ngươi chưa xuất hiện.”
Lê Tử Hà chống lại ánh mắt của Thẩm Mặc, nụ cười trở nên quỷ dị: "Nếu muốn báo thù thì phải không chừa thủ đoạn nào, lợi dụng tất cả ưu thế, liều mạng leo lên cao, không đạt mục đích thề không bỏ qua! Ngày đó ta vốn muốn lợi dụng Thẩm Ngân Ngân uy hiếp Trịnh Dĩnh ép hắn phải giúp ta, hắn không chịu, nhưng không ngờ ngươi lại chui đầu vào rọ."
"À, ngươi đừng quên, ban đầu là ngươi muồn kết làm đồng minh với ta, ngươi giúp ta, là ngươi tình nguyện, ngươi nói yêu ta, cũng là ngươi tình nguyện, ngươi nói những lời buông tha hận thù kia, cũng là ngươi tình nguyện! Ta mượn tay ngươi loại bỏ hai nhà Trịnh – Cố, hiện nay chỉ còn lại người kia thôi, ngươi có biết tại sao ta lại dùng tay trái bắn tên không?" Lê Tử Hà đi vòng qua trước người Thẩm Mặc, đi cà nhắc ghé vào lỗ tai hắn hỏi khẽ, ngay sau đó cười rạng rỡ nói: "Vì để cho hắn biết ta chính là Quý Lê."
Sắc mặt Thẩm Mặc trở nên trắng bệch, lui về sau một bước, cặp mắt hằn lên tia máu, môi mỏng mấp máy: "Tốt, tốt tốt! Khá khen cho một bên tình nguyện!"
"Hiểu là tốt!" Lê Tử Hà liếc xéo Thẩm Mặc, vẫn cười nói châm chọc: