Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3343 lượt.
."
"Ngươi nói cái gì?" Phùng Tông Anh vốn còn muốn trổ tài thừa nước đục thả câu, nhưng khi nghe được lời Lê Tử Hà nói, lông mày đều dựng đứng lên, vỗ “Bùm” một cái thật mạnh lên mặt bàn, tiếng vang vô cùng lớn.
"Là sư muội không tốt, không biết quy củ trong cung, nếu lỡ mạo phạm thánh giận. . . . . ."
"Nè, nè, đợi một chút, ngươi nói sư muội gì đó, hiện là tú nữ chưa chính thức nhập vào danh sách?"
"Đúng vậy."
"Còn quỳ cái gì mà quỳ, đi theo ta." Phùng Tông Anh đanh mặt lại, hai tay chắp ở sau lưng, dẫn đầu đi ra khỏi phòng.
Lê Tử Hà kinh ngạc nhìn phản ứng của Phùng Tông Anh, nhưng cũng không nhiều lời, nhanh chân bước đi theo phía sau, đi về hướng tẩm cung của Vân Tấn Ngôn. Đối với việc có nên nghĩ cách cứu Thẩm Ngân Ngân hay không Lê Tử Hà đã rất do dự, thậm chí từng nghĩ bỏ mặc. Bản thân chỉ là một tên y đồng nhỏ nhoi, không có khả năng đến tìm Hoàng đế đòi người, cũng không muốn vì chuyên này mà rước họa vào thân, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Mặc nàng mới nhận ra, thì ra mình vẫn không thể ngoảnh mặt đứng nhìn, Thẩm Ngân Ngân chưa từng làm hại gì nàng, nàng cũng không muốn mắc nợ thêm bất kỳ ai nữa.
Tẩm cung Vân Tấn Ngôn ở phía bên phải Thái y viện, thường ngày nếu không có tới điện của phi tần, người được gọi đi sẽ trực tiếp bị đưa đến Long Tuyền cung. Phần lớn thị vệ trong cung đều biết Phùng Tông Anh, không hề làm khó dễ liền trực tiếp cho qua.
Càng đến gần Long Tuyền cung, lòng Lê Tử Hà vốn rối rắm không yên cũng dần dần bình tĩnh lại, có lẽ do lạnh đến không còn cảm giác gì nữa, cúi đầu đếm bước đi tới, dù cho nhắm mắt cũng có thể vẽ ra lại con đường này.
Phùng Tông Anh nổi giận đùng đùng vững bước đi ở phía trước, thái giám gác đêm bên ngoài cung vừa trông thấy ông mặt liền biến sắc, nhướng cao cổ hắng giọng nói: "Phùng viện sử cầu kiến."
Phùng Tông Anh trợn mắt nhìn tên thái gián nọ, cầu kiến? Một chữ cũng chưa thốt ra khỏi miệng, lại còn dám nói mình cầu kiến!
Mặc dù nghe âm thanh cũng có thể nhận ra, Lê Tử Hà nhanh chóng ngước mắt lên nhìn lướt qua tên thái giám ấy, không phải Hách công công?
Không lâu sau có cung nữ ra mở cửa, thấy là Phùng Tông Anh liền cung kính khom người hành lễ, thức thời lui xuống. Phùng Tông Anh tỏ ý bảo Lê Tử Hà đứng ở bên ngoài chờ rồi tự mình bước vào cửa.
Lê Tử Hà đứng ở ngoài cửa, gió lạnh luồn vào vạt áo, sương đêm ngấm vào da thịt, khiến cho nàng run rẩy từng cơn, nhưng cũng không có tâm tình nào để ý, dây thần kinh toàn thân như căng lên, nghe được rất rõ ràng mọi động tĩnh bên trong phòng.
Phùng Tông Anh vào phòng, thuận tay đóng cửa lại, liếc mắt tới chiếc giường phía bên trái phòng trong, thấy có một cô gái đang ngồi bó hai gối không nhúc nhích ở chỗ đó, thấy ông vào cửa liền ló lên nửa cái đầu ngay sau đó lập tức rụt trở về, đứa nhỏ này chính là sư muội của Lê Tử Hà? Vừa nãy cũng không hỏi rõ rõ rốt cuộc Lê Tử Hà nhờ ông đến làm cái gì, nhưng cái tên Vân Tấn Ngôn thấy sắc phụ nghĩa kia, tú nữ còn chưa vào cung liền nôn nóng kéo lên giường, dù là cô gái khác, hôm nay ông cũng phải đánh cho hắn một gậy!
"Phùng gia gia, muộn thế này rồi mà còn đến tìm trẫm, có chuyện gì sao?"
Vân Tấn Ngôn mặc Long bào minh hoàng, mái tóc dài đượn quấn gọn vào mũ, dạ minh châu trên mũ vô cùng bắt mắt, Phùng Tông Anh cứ thế xông vào, ngay cả hành lễ cũng không thèm làm, nhưng hắn lại không hề tỏ ra tức giận, dời tầm mắt khỏi quyển sách trên tay ngước lên ôn tồn hỏi.
"Ta muốn dẫn tú nữ kia đi." Phùng Tông Anh thổi bay bay hàng râu mép, không hề khách khí la ầm lên.
"Phùng gia gia!" Giọng của Vân Tấn Ngôn bỗng dưng chuyển sang lạnh lẽo, "Trẫm kính trọng gọi người một tiếng gia gia, miễn đi ngự tiền hành lễ, nhưng không có nghĩa là người có thể muốn làm gì thì làm, bất cần tới lễ phép."
"Há, ngươi mà cũng biết lễ phép? Tú nữ còn chưa nhập vào danh sách, hết lần này tới lần khác bao nhiêu là hoàng hoa đại khuê nữ, ngươi ra lệnh một tiếng liền đưa tới cung mình, không sợ người ta nói ngươi cướp đoạt dân nữ?" Phùng Tông Anh mỉa mai nói, biết rõ cách nói chuyện của mình sai đến không tuân theo chuẩn mực, nhưng vẫn không giảm đi khí thế, bởi vì ông căm thù cái con người này, con người vô cùng đáng ghét, cho dù là Ngọc Hoàng Đại Đế có xuống đây cũng đừng hòng bảo ông có sắc mặt tốt với hắn!
"Phùng gia gia phải chăng nên chú ý lại cách dùng từ hay không?" Vân Tấn Ngôn hơi mỉm cười nhưng trên mặt lại không hề có chút ôn nhu nào.
"6 năm trước ta đã bảo ngươi cứ trực tiếp giết chết ta là xong rồi, ngươi kiên quyết muốn giữ lại, ta còn sống thì ta sẽ không quản được cái miệng của mình, hoặc là ngươi hạ độc ta câm đi, hoặc là ngươi cứ giống như 6 năm trước. . . . . ."
"Phùng gia gia!" Vẻ tươi cười trên mặt của Vân Tấn Ngôn đã cứng lại, cắt ngang lời nói của Phùng Tông Anh, "Hôm nay, là vì tú nữ này?"
"Không sai, ngươi. . . . . ."
"Phùng gia gia có biết tú nữ này là người phương nào không?"
Phùng Tông Anh cứng họng, bản thân quá nóng lòng, chưa hỏi rõ đầu đuôi ngọn ngành liền xông tới đây. Vân Tấn Ngôn trước mắt, không còn