Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3342 lượt.

là tên tiểu tử cẩu thả của năm đó nữa, tuy rằng nể mặt phần tình cảm ngày xưa mà đối xử với mình vẫn vô cùng kính trọng, có đôi khi còn mặc cho mình vô lý chống đối, nhưng nếu như nghiêm túc nghĩ lại, không phải mình cậy già lên mặt là được lấn lướt qua mặt.
Vân Tấn Ngôn để quyển sách trong tay xuống, khẽ cười nói: "Phùng gia gia không cần lúc nào cũng đối nghịch với trẫm, chuyện tuyển tú này, không phải do trẫm tự mình ra quyết định xằng bậy, trẫm biết người không vui, nhưng quấy rối ở chỗ này cũng chỉ vô ích."
"Ta nhất định phải đưa tú nữ này đi, những tú nữ khác, ngươi thích chọn ai thì cứ tự nhiên, ta không có nhiều thời gian rỗi rãnh để ý." Phùng Tông Anh nhìn thấy hậu cung của Vân Tấn Ngôn sắp tới giai lệ như mây, quả thật mất hứng. Trong lòng cái tên này hoàn toàn không còn hình bóng của nha đầu nhà mình nữa rồi, nhưng cũng không có ngốc đến nỗi muốn đi ngăn cản Hoàng đế bổ sung hậu cung, người cũng chết rồi, có tranh giành nữa thì có ích lợi gì? Hôm nay nếu đã tới đây, cứ coi như giúp Lê Tử Hà một lần vậy.
"Phùng gia gia ngay cả tú nữ này là người ở phương nào cũng không biết, vậy sao yêu cầu trẫm thả người?" Vân Tấn Ngôn đang vuốt ve vật gì đó ở trong tay, vừa cười nhẹ vừa nói.
Phùng Tông Anh cứng họng cả buổi, nhìn lướt qua cô gái đang ngồi ở trong phòng, thấy cô bé ấy đã bước xuống giường, rụt rè cẩn thận trốn ở phía sau tấm bình phong sợ sệt nhìn mình. Thật là già nên hồ đồ rồi, ngay cả tên tuổi của tú nữ này cũng không hỏi đã vọt tới đây!
Ngay sau đó vỗ đầu lớn tiếng gọi: "Lê Tử Hà, ngươi vào đây!"






Nét Chữ
Lời đối thoại bên trong rơi vào trong tai Lê Tử Hà không sót một chữ, thái giám canh giữ ngoài cửa nghe thấy Phùng Tông Anh gọi Lê Tử Hà vội bước lên giúp nàng mở cửa ra. Một luồng hơi ấm xen lẫn mùi Long tiên hương phả vào mặt, mạch suy nghĩ của Lê Tử Hà theo đó chợt bừng tỉnh, trong đầu cũng trấn tĩnh lại. Hôm nay đến chỉ cần đưa Thẩm Ngân Ngân đi là được, tuyệt đối không thể tạo ra những rắc rối nào khác, “Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!” Chân trước Lê Tử Hà vừa bước vào cửa liền lập tức cúi đầu quỳ xuống đất hành lễ.
“Bình thân.”
“Tạ ơn Hoàng thượng!” Lê Tử Hà bình tĩnh đứng dậy, cúi đầu lặng lẽ nhìn thoáng qua phía bên trái, thấy Thẩm Ngân Ngân y phục chỉnh tề mà nấp ở phía sau tấm bình phong, nhìn thấy nàng đang vui mừng muốn lên tiếng gọi liền vội vàng hướng nàng nháy mắt mấy cái, trước mặt Vua không thể vô lễ.
Vân Tấn Ngôn vẫn ngồi ở trước bàn đọc sách chưa có động tĩnh gì, ngước mắt nhìn tới Lê Tử Hà, lại đem ánh mắt chuyển tới trên người Phùng Tông Anh. “Đây chính là y đồng người thu nhận? Đồ đệ của Thẩm Mặc?”
“Càn rỡ!” Vân Tấn Ngôn sắc mặt lạnh lẽo, mang theo tờ giấy trên tay nặng nề vỗ vào trên bàn sách, quát lên: “Trẫm kính người tuổi đã cao, không có nghĩa là người có thể được một tấc lại tiến một thước, trong mắt không có quy tắc, đừng tưởng rằng trẫm không dám làm gì người.”
Phùng Tông Anh cũng chẳng tỏ ra sợ hãi, trái lại càng bộc phát kích động hơn, mặt đỏ bừng phản bác nói. “Dù sao ta đây cũng có một thân một mình, ở nhà mỗi lần nghĩ đến nha đầu kia liền gạt lệ, ngươi cứ dứt khoát giết chết ta đi, cho ta tiếp tục sống làm gì mà không cho ta nhắc đến nha đầu kia, sao hả? Nhắc tới con bé liền cảm thấy áy náy? Đã giết hết cả nhà con bé vậy lưu lại cái mạng già như ta thì có ích lợi gì cho ngươi? Nha đầu. . . . .”
“Câm miệng!” Sắc mặt Vân Tấn Ngôn càng lúc càng tệ, lạnh lùng quát to cắt đứt lời nói của Phùng Tông Anh.
Hai mắt Phùng Tông Anh đỏ bừng, một hơi nói ra những lời đó xong rồi cuối cùng rơi lệ. Ông và thê tử không con không cháu, đối xử với Quý Lê cũng giống như cháu gái ruột thịt của mình. Vân Tấn Ngôn công bố với bên ngoài rằng Quý Hoàng hậu chết do khó sinh, nhưng ông rất rõ ràng, nếu không phải thời gian ấy ông ốm đau nằm trên giường, thì đời nào ông để cho Vân Tấn Ngôn tướt đi mạng sống của Quý Lê dễ dàng như vậy? Mỗi khi nghĩ đến việc Quý Lê chết thảm, mặc cho ngày thường có sĩ diện đến mấy, mặc cho bản thân có bao nhiêu kiên cường, nước mắt tựa như đê vỡ tuôn trào ra mãnh liệt.
“Người muốn tú nữ kia, mang nàng ta đi là được.” Vân Tấn Ngôn quay mắt đi, nhìn vào lò sưởi phía bên phải trong phòng.
Phùng Tông Anh dùng hai ống tay áo chùi lau khóe mắt, không cam lòng trừng mắt nhìn Vân Tấn Ngôn, mỗi lần nhắc tới Quý Lê thì Vân Tấn Ngôn sẽ không cho phép ông nói tiếp, nhưng ông lại cố tình không hắn đạt được ý nguyện, gặp một lần nhắc tới một lần, hận không thể cứ hễ mỗi lần gặp mặt là lấy châm đâm vào lòng dạ hiểm độc của hắn để xem xem có phải máu chảy ra cũng là màu đen hay không?
“Thế nào? Không muốn đi?” Vân Tấn Ngôn đã khôi phục lại vẻ ôn tồn như lúc ban đầu, nhíu mày hỏi, khóe mắt thoáng nhìn đến Lê Tử Hà vẫn còn đang quỳ trên mặt đất nói, “Đứng lên đi, đưa sư muội cùng sư phụ của ngươi lui xuống.”
Toàn thân Lê Tử Hà đã muốn cứng ngắc, cuộc nói chuyện giữa Vân Tấn Ngôn và Phùng Tông Anh mới vừa rồi, liên tục làm cho đầu óc nà