Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3349 lượt.
ng rối loạn, đủ loại suy nghĩ quay cuồng khiến cho nàng tưởng chừng như không thể khống chế nổi. Muốn đứng lên chất vấn, chất vấn người đàn ông ngày xưa đã từng yêu thương nàng còn có những lời ngon tiếng ngọt, rất nhiều rất nhiều, là tại vì sao? Muốn đứng lên hung hăng châm chọc chế giễu, có phải cho rằng nàng đã chết rồi thì có thể được sống ung dung tự tại hay không?
Khi nàng nghĩ từng cái đầu của mọi người lăn xuống ở trên pháp trường thì đủ loại xúc động tan thành mây khói. Người này, căn bản chính là máu lạnh vô tình, làm gì có nguyên nhân?
“Tạ ân điển Hoàng thượng.” Lê Tử Hà cương cứng thân mình dập đầu một cái, đứng dậy nhìn Thẩm Ngân Ngân liếc mắt ra dấu.
Thẩm Ngân Ngân được sư huynh cho phép, hận không thể bay qua ngay lập tức, nhìn ngó nam tử một thân minh hoàng ngồi ở trước bàn đọc sách, trong lòng hơi chột dạ vẫn còn có chút e dè theo quy củ đi qua, học theo bộ dáng sư huynh quỳ xuống dập đầu nói, “Tạ ân điển Hoàng thượng.”
Mục đích tối nay đến đây đã đạt được, Phùng Tông Anh không còn lý do để nói nữa, “Hừ” nhẹ một tiếng xoay người đi ra, Lê Tử Hà cùng Thẩm Ngân Ngân theo sát ở phía sau.
Canh giờ không còn sớm, ngoài điện chỉ còn lại Ngự lâm quân đi tuần, gió đêm từng trận đã thổi tan nỗi lo lắng dành cho Thẩm Ngân Ngân. Thoát khỏi ánh mắt của Vân Tấn Ngôn, Lê Tử Hà cảm thấy mệt mỏi lã người giống như vừa trải qua một hồi đại chiến, bị gió đêm thổi nhẹ qua trong lòng lại thêm một mảnh lạnh lẽo.
Phùng Tông Anh cảm thấy vừa rồi mình chẳng còn chút mặt mũi nào cả, lại đi rơi nước mắt ở trước mặt hai đứa trẻ, cái mặt già này đều mất hết, không nói lời nào bước nhanh đi ở phía trước.
Thẩm Ngân Ngân cảm thấy không còn áp lực như ban nãy nữa, lại có thể được ở bên cạnh sư huynh, mặt mày hớn hở lôi kéo Lê Tử Hà nói, “Sư huynh, muội biết ngay huynh nhất định sẽ tới cứu muội mà.”
Lê Tử Hà có chút bất đắc dĩ, Thẩm Ngân Ngân vốn không ý thức được nguy hiểm nơi thâm cung, giữ tay Thẩm Ngân Ngân lại nói. “Nam nữ thụ thụ bất thân, thị vệ qua lại nhiều như vậy, Ngân nhi, muội bây giờ là tú nữ đợi tuyển, bị người khác nhìn thấy lại sinh thêm rắc rối.”
“Dạ.” Thẩm Ngân Ngân ngoan ngoãn buông tay rồi cười nói, “Đợi muội làm cũng nữ thì tốt rồi, nói không chừng được phân đến Thái y viện, là lúc nào cũng có thể được ở cùng một chỗ với sư huynh rồi.”
“Hồ đồ! Muội còn chưa hiểu được ý ba chữ mà ta đưa cho muội sao?” Lê Tử Hà hạ thấp giọng lạnh lùng quát.
Thẩm Ngân Ngân tủi thân nói, “Muội hiểu, muốn muội giả bệnh đi ra ngoài tìm sư phụ…..Nhưng mà, Ngân nhi muốn ở lại với sư huynh…”
Phùng Tông Anh đi ở phía trước nghe vậy liền rùng mình một cái, xoay người lại gỡ xuống thẻ bài ở thắt lưng, kín đáo đưa cho Lê Tử Hà, không kiên nhẫn nói, “Ngươi đưa nàng ta về Phúc Tú cung, ta đi về trước.”
“Vâng.” Lê Tử Hà gật đầu.
“Lão gia gia kia vừa mới làm sao vậy? Tại sao nói xong liền khóc? Còn nữa, tại sao Hoàng thượng lại hỏi về chữ viết của sư huynh hả?” Thẩm Ngân Ngân thấy Phùng Tông Anh đi xa, lần lượt hỏi ra từng điểm nghi giữ ở trong lòng, cuộc nói chuyện của Hoàng thượng và Phùng Tông Anh, nàng nghe chẳng hiểu gì cả.
Lê Tử Hà không muốn trả lời, cũng không biết nên trả lời như thế nào, tăng nhanh bước chân nói, “Mau đi nhanh trở về, rồi nói cho ta biết rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
“Dạ.” Thẩm Ngân Ngân chạy đuổi theo Lê Tử Hà, thấy bốn phía quá mức yên tĩnh lớn tiếng cũng không hay, hạ thấp giọng nói, “Vốn là muội đi theo Nghiên phi nương nương cùng nhau trở về, Nghiên Vụ điện của nàng ta rất đẹp, còn có món điểm tâm kia, vừa thơm vừa mềm còn ngon miệng, đáng tiếc muội mới ăn được có hai miếng…”
“Trọng điểm!” Lê Tử Hà không có thời gian cũng không có tâm tình để nghe nàng cảm thán cuộc sống ở Nghiên Vụ điện có bao nhiêu là hứng thú.
“Dạ.” Thẩm Ngân Ngân dừng lại câu chuyện, gãi gãi đầu nói tiếp, “Muội vừa mới ăn xong hai miếng điểm tâm, Nghiên phi còn chưa nói với muội được mấy câu, đã nghe thấy bên ngoài hô to Hoàng thượng giá lâm. Muội thấy mọi người trong phòng đều quỳ xuống nên cũng quỳ theo, kế tiếp Hoàng thượng đi tới. Sau đó hắn ngồi xuống cạnh cái bàn mà muội ngồi ăn điểm tâm khi nãy, khi đó muội mới phát hiện lúc ăn điểm tâm đã để tờ giấy huynh viết cho muội ở trên đó, tất nhiên là Hoàng thượng cũng nhìn thấy, tiếp theo muốn muội cùng trở về với hắn. Muội cũng không biết được vì sao Hoàng thượng tìm đến muội nữa, có chút sợ liền mượn cớ đau bụng rồi tìm đại một tên thái giám, nhét cho hắn chút bạc bảo hắn tìm huynh tới cứu muội…”
Suy nghĩ của Lê Tử Hà đã bay xa, không còn nghe rõ lời nói kế tiếp của Thẩm Ngân Ngân nữa, Vân Tấn Ngôn quả nhiên bởi vì mấy chữ này mới chú ý đến Thẩm Ngân Ngân, nếu hôm nay bọn họ chưa từng tới đây, hắn muốn đối với Thẩm Ngân Ngân như thế nào?
“Sư huynh!” Thẩm Ngân Ngân thấy Lê Tử Hà đứng đờ người ra, bất mãn mà lắc lắc hắn, “Huynh có nghe muội nói không?”
“Ừ.” Lê Tử Hà thuận miệng trả lời.
“Sư huynh, thực ra Hoàng thượng cũng rất tốt đấy, không có hung ác giống trong tưởng tượng, còn rất dịu dàng, hắn vẫn luôn h