Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3385 lượt.
>Hơi ấm quanh quẩn bên trong Cần Chính Điện, trong điện có bốn ngọn đèn nhưng chỉ thắp có một ngọn. Ánh sáng ảm đạm lúc sáng lúc tối, rọi ra trên mặt đất một cái bóng chập chờn nhấp nháy. Vân Tấn Ngôn vẫn đang ngồi ở trước bàn đọc sách, hai mắt mơ màng nhìn ba chữ trên tờ giấy trắng, năm ngón tay vuốt ve tới tới lui lui ở hai chữ "Tấn Ngôn".
Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, là ai đã từng kề bên tai hắn nhẹ giọng nỉ non, là ai đã từng nũng nịu kêu gọi mỗi khi ở bên cạnh hắn?
Vân Tấn Ngôn chỉ cảm thấy trước mắt lờ mờ mê muội, trong đầu hỗn độn, muốn chìm vào giấc ngủ thật say nhưng làm thế nào cũng không nỡ bỏ ra ba chữ ở trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào nó không hề chớp lấy một cái, vết mực nước đọng trên tờ giấy trắng dần lan ra. Một đen một trắng, đừng nét bút nằm ngang nằm dọc thật có cảm giác như đã biết nó mấy đời, lờ mờ như được nhìn thấy có hai đứa bé. Một đứa mặc áo gấm chần gòn màu đỏ chót, chải hai cái bím tóc nhỏ cột lại cùng nhau, dây cột tóc cũng màu đỏ phất phơ theo gió, vui cười chạy nhảy giữa rừng tuyết trắng mênh mông. Đứa còn lại thì khoác áo choàng tuyết nhung màu vàng nhạt, núp ở dưới gốc cây tùng phủ đầy bông tuyết trắng xóa nhỏ giọng khóc thút thít.
"Nè, huynh làm sao vậy? Có người khi dễ huynh sao?" Tiểu cô nương ấy thôi cười ngưng chạy, đi chầm chậm tới chỗ cậu bé ấy, mặt mày tươi tắn trắng mịn đỏ ao, khuôn mặt dào dạt ý cười mới đó trong nháy mắt chuyển thành lo lắng, đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn cậu bé đó, thấy hắn xoay mặt đi thì cười nhỏ nhẹ nói: "Huynh đừng mắc cỡ, ta cũng hay khóc đến đỏ cả mũi luôn đấy."
Dứt lời, chui vào gốc cây ngồi xuống cạnh cậu bé, từ trong lòng ngực móc ra thứ gì đó, sau đó vươn tay đưa đến trước mặt cậu bé nói: "Nè, cho huynh ăn kẹo nè, ăn kẹo này rồi, mấy cái buồn gì đó cũng sẽ biến thành ngọt ngay, còn nữa mùa Đông mà ăn kẹo sẽ không có bị lạnh đâu."
"Nói bậy!" Cậu bé rốt cuộc dùng tay áo chùi chùi mắt, xoay người lại trợn mắt liếc cô bé, rồi nhìn nhìn một đống màu sắc sặc sỡ trong tay cô bé khinh thường nói: "Thái phó nói, phải nếm trải mùi vị đắng trong nỗi khổ đau đó mới là Nhân Thượng Nhân, ăn kẹo có ích lợi gì." (NTN cũng có nghĩa là dưới một người mà trên vạn người)
"Ha ha, huynh thật là biết nói đùa, lời của mấy lão đầu tử kia đều chỉ dùng để dọa người mà thôi, huynh xem Phùng gia gia đi, không cho ta ăn kẹo còn mình quay lưng lại cùng với Phùng nãi nãi ăn đến cười hí hửng, lần đó bị ta bắt quả tang, ha ha, về sau ông không còn nói với ta về mấy cái vấn đề gì mà khổ hay không khổ kia nữa." Trong lúc nói chuyện, mặt mày tiểu cô nương liến thoắng hiếu động, niềm hạnh phúc dạt dào trong tròng mắt đen tưởng chừng như sắp vọt ra ngoài.
Cậu nhỏ không hiểu: "Phùng gia gia?"
"Đúng vậy, chính là Phùng gia gia ở Thái y viện, hôm nay ta tới tìm ông đi chơi, á á, không phải là tập viết! Ta thường hay theo Phùng gia gia luyện chữ." Tròng mắt tiểu cô nương chuyển động xoay tròn, tinh nghịch che miệng cười nói.
"Ngươi là Quý Lê nữ nhi của Quý thừa tướng?" Cậu bé chau mày lại nghiêm túc hỏi.
"Đúng vậy, cả huynh cũng biết ta ư?" Tiểu cô nương hơi cười hỏi lại, không chờ cậu bé trả lời lại nói tiếp: "Huynh tên là gì? Hôm nay ta sẽ luyện viết thử tên huynh nha!"
"Ta? Vân Tấn Ngôn!"
Giọng của cậu bé có phần hơi nhỏ và nhẹ, bị làn gió lạnh thổi phân ra rải rác thành từng mảnh nhỏ, tiểu cô nương nhướng lên hàng lông mi cong vút hỏi, "Hả? Tấn Ngôn? Á, Tấn Ngôn ư, chỉ có hai chữ này thôi sao?"
Nói xong tiện tay lượm đại một cành cây khô, rất nghiêm túc vẽ ra từng nét ở trên mặt tuyết, lẩm nhẩm nói: "Tấn.......Ngôn.... ..."
"Hả, Vân Tấn Ngôn, huynh là Tam hoàng tử sao?" Tiểu cô nương cầm theo nhánh cây quay đầu lại hỏi.
"Ừ." Cậu bé gật nhẹ đầu.
"Thật sao?" Hai mắt Tiểu cô nương tỏa sáng, bỏ lại nhánh cây kéo lấy tay áo cậu bé kích động nói: "Huynh không nhớ ta sao? Trước kia hàng năm vào cung, chúng ta đều cùng nhau đi chơi đó, chỉ là, huynh bây giờ có vẻ cao hơn ta rồi, bộ dáng cũng không còn giống như ban đầu cho nên vừa rồi không nhận ra huynh! Về sau nếu ta có cơ hội được tiến cung nhiều hơn, ta sẽ tới tìm huynh đi chơi nha, có được không?"
Tiểu cô nương nói cười ríu rít, tựa như một đóa hoa sen đỏ rực của ngày mùa Đông, ngâm ấm cả trái tim người, cậu bé hoàn toàn quên mất đi sự uất ức bi thương mới vừa rồi, trịnh trọng gật đầu.
***
Trong chớp mắt, từ một câu bé bảy tuổi nãy đã được mười tuổi, cậu bé ấy cầm thư tín trong tay đọc hàng chữ trên đó viết: "Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, Tấn Ngôn….Giờ ngọ ngày mai hẹn gặp ở thành Tây, không gặp không về."
Cậu bé cười khẽ, đem thư tín cất vào trong ngực, xoay người lại nói với thái giám bên cạnh: "Ngày mai ta bị nhiễm phong hàn, hiểu rồi chứ?"
"Da, nô tài đã hiểu rõ, Tam điện hạ nhiễm bệnh không chịu nổi khí lạnh, ngày mai đóng cửa nghỉ ngơi." Tiểu thái giám cúi đầu trả lời.
Thời tiết vào tháng ba cỏ dài chim tung tăng bay lượn, mây trôi gió thoảng, tiểu cô nương mặc một bộ trang phục nam tử nhìn thấy người mà mình luôn một lòng nghĩ tới đang khoan thai bước đến, sải một bước th