Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3388 lượt.
Tử Hà lắc đầu, chỉ biết ý thuật của Thẩm Mặc rất uyên thâm, nhưng không biết uyên thâm đến mức nào. Thường ngày nàng theo hắn xuống núi chẩn bệnh, tất cả đều là bệnh chứng tương đối bình thường, cũng chưa thấy hắn nối xương bao giờ.
"Ngân Nhi, sao hôm nay muội hỏi nhiều chuyện thế? Muội muốn chữa bệnh cho ai?"
"Ồh.......Một người bạn, xương đùi bị gãy, không thể đi lại, thật đáng tiếc.... ..." Thẩm Ngân Ngân buông sách xuống, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ đến tên nam nhân gặp ở phủ thừa tướng kia, áo trắng phiêu lẵng, lịch sự tuấn nhã, mãi mãi làm cho người ta cảm thấy ấm áp, mang theo nụ cười khoan dung, nhưng lại không thể đi lại.... ...
Xương đùi? Lòng Lê Tử Hà chùng xuống, không muốn nhiều lời, liền nói sang chuyện khác, hỏi: "Ngân Nhi, hôm nay tới đây ta cũng có một chuyện muốn hỏi."
"Dạ, có chuyện gì ạ?" Sư huynh còn có chuyện không hiểu nữa sao.... ...
"Nếu để muội và Trịnh Hàn Quân rời khỏi hoàng cung, muội có bằng lòng không?" Lê Tử Hà không muốn quanh co lòng vòng, hỏi thẳng.
Thẩm Ngân Ngân há to miệng, không ngờ sư huynh lại hỏi mình chuyện này, trong lòng trống rỗng. Lại nghĩ đến những ngày cùng Trịnh Hàn Quân chơi đùa ở Vân Đô, đến các quán rượu hoành hành, thỉnh thoảng ra ngoại ô săn thú, cũng không tồi thì phải? Gật đầu, nói: "Chỉ cần có thể tránh việc cả đời vùi trong hoàng cung, thế nào cũng được!"
"Được, vậy ta về trước, nhớ những lời hôm nay ta nói." Lê Tử Hà dứt khoát đứng dậy, không chờ đến Thẩm Ngân Ngân trả lời liền ra ngoài.
Thẩm Ngân Ngân chán nản ngồi xuống cạnh bàn, đi thì đi thôi, bám theo sư huynh cũng chỉ làm gánh nặng, dù sao tiểu tử họ Trịnh kia cũng không dám ức hiếp nàng!
Nghĩ tới đây, Thẩm Ngân Ngân nhếch môi cười, định cất kỹ y thư, bất giác liếc xuống dưới bàn. Chỗ sư huynh vừa ngồi hình như rơi vật gì đó, vội vàng chạy tới nhặt lên. Là một túi vải nhỏ, không thêu thùa gì, màu xám tro, quả nhiên là phong cách của sư huynh. Mở ra xem, thì ra là một túi hoa Túc Dung, lần sau gặp sư huynh trả lại cũng được!
Thẩm Ngân Ngân phủi bụi trên túi vải, nhét vào trong ngực bước vào phòng ngủ.
Thuốc của Nghiên phi một ngày hai lần sáng tối, Lê Tử Hà ra khỏi Thái y viện đi về phía Nghiên Vụ điện.
Tiểu Quất vừa thấy Lê Tử Hà, vội vàng mỉm cười ra đón, nói: "Lê y đồng đến thật đúng lúc, nương nương vừa mới thức dậy." Nói rồi nhận lấy nồi thuốc trong tay Lê Tử Hà, khẩn khoản vào điện, bỗng quay đầu lại nói: "Lê y đồng đứng sững người ra đó làm gì? Cùng ta vào trong đi."
Lê Tử Hà dõi mắt theo, thuốc đã đưa đến rồi, vì sao còn muốn nàng vào trong?
Tới ngoại điện đã nghe thấy giọng nữ lanh lảnh quen thuộc, "Tỷ tỷ thật đúng là đơn thuần thiện lương! Hôm qua y đồng này được Hoàng thượng gọi tới, hôm nay Hoàng thượng ở Cần Chính Điện suốt cả một ngày, còn không lâm triều, đến giờ vẫn chưa ăn cơm. Bây giờ ngoài Cần Chính Điện, nô tài quỳ đầy đất, sáng nay tỷ tỷ còn không hỏi y đồng kia hôm qua đã xảy ra chuyện gì?"
"Lê y đồng cũng chỉ phụng mệnh đưa thuốc cho ta, chuyện của Hoàng thượng, lúc ấy ta cũng không nghe nói." Trong lời nói của Nghiên phi mang vẻ tức giận hiếm hoi.
Lê Tử Hà vào điện liền thấy Nghiên phi và Diêu phi nhìn chằm chằm vào nhau không hề nhượng bộ, rũ mắt xuống an phận đứng một bên.
"Ơ, còn tưởng rằng tỷ tỷ tâm tình bình lặng như nước, thản nhiên xuất trần rồi, thì ra vẫn còn lòng quan tâm sao." Diêu phi đặt tách trà xuống, nhíu mày nhìn Lê Tử Hà, phục trang màu đỏ diễm lệ hoàn toàn đối lập với màu trắng tinh khôi của Nghiên phi ngày hôm nay.
"Nô tài tham kiến Diêu phi nương nương, Nghiên phi nương nương, nương nương vạn an." Lê Tử Hà quỳ xuống bái kiến, hôm nay nhất định không thể rút lui vẹn toàn rồi.
"Ha ha, ngươi tới thật đúng lúc, nói cho bổn cung nghe, hôm qua Hoàng thượng gọi ngươi qua, đã xảy ra chuyện gì?"
Diêu phi cất cao giọng làm như lười biếng, Lê Tử Hà lại ngửi thấy rõ hơi thở nguy hiểm, cúi đầu trầm giọng đáp: "Bẩm nương nương, Hoàng thượng bảo nô tài viết chữ."
Trong điện nhất thời yên lặng, Diêu phi không nói gì tiếp, Nghiên phi chỉ hờ hững nhìn, tựa như phiêu đãng ngoài cửa sổ, thái giám cung nữ càng không dám thở. Đột nhiên Diêu phi cười khẽ như chuông bạc vang dội, mang theo vẻ giễu cợt không nông không sâu, nói: "Vậy ư? Cũng bảo ngươi viết tên ư? Viết tên của người sao?"
"Vâng."
"Tiếp theo thì sao?"
"Nô tài đã viết."
"Ta hỏi ngươi tiếp theo thì sao? Sau khi viết thì sao nữa? Người cười hay khóc, vui mừng hay giận dữ, hoặc là sợ hãi?" Diêu phi bỗng chốc đứng bật dậy khỏi ghế, một tay giữ chặt lấy cằm Lê Tử Hà để nàng ngẩng mặt lên đối diện với mình, móng tay sắc nhọn cắm mạnh vào mặt Lê Tử Hà.
"Hoàng thượng ôm nô tài." Lê Tử Hà dằn lại cơn đau, khó khăn cất tiếng giữa hàm răng, nhưng vẫn hạ mí mắt, không muốn nhìn thấy cô gái thân như tỉ muội ngày xưa lại trở thành một người phụ nữ xảo quyệt đáng ghê tởm như ngày hôm nay.
"Sau đó thì sao?" Diêu phi hiển nhiên đã sốt ruột không kiềm nổi, tay dùng sức mạnh hơn, móng tay lúc này đã thấm máu của Lê Tử Hà.
"Hoàng thượng