Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3384 lượt.

ật dài xông tới vui mừng nói: "Tấn Ngôn, chúng ta đi thả diều giấy đi, được không?"
"Được. Không sợ cha muội phạt sao?" Cậu bé nắm lấy bàn tay tiểu cô nương cùng nhau đi ra cửa thành.
"Không sợ, hôm nay cha vào cung gặp Hoàng thượng rồi, có lẽ đến hơn nửa đêm mới về." Tiểu cô nương lấy từ sau hông ra con diều giấy đã được quấn sẵn, quơ quơ trước mặt cậu bé cười nói: "Hôm nay cả Diêu nhi mà muội cũng bỏ luôn ở nhà đấy, Tấn Ngôn, hôm nay chúng ta phải chơi cho thật thoải mái một trận có được không?"
"Được."
"Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, huynh xem con diều giấy nó bay kìa!"
"Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, gió bên kia lớn hơn rồi chúng ta đi qua đó đi…."
"Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, huynh chạy về phía trước đi, muội ở phía sau cầm nó cho."
"Lê nhi, vì sao muội lại thích gọi tục danh của ta như thế?" Cậu bé vừa cười vừa hỏi, rút ra chiếc khăn tay cẩn thận giúp tiểu cô nương lau đi mồ hôi rịn ra trên trán.
"Ha ha, bởi vì, rất lâu trước kia huynh không nói cho muội biết tên của mình…." Tiểu cô nương vừa kéo dây diều vừa giựt lấy chiếc khăn trên tay cậu bé đó lau lại mồ hôi cho hắn nói: "Huynh không nói với muội thì cho rằng muội không biết sao, chẵng những muội biết huynh là Tam hoàng tử, mà còn biết tên của Tam hoàng tử là Vân Tấn Ngôn, mai này muội sẽ luôn gọi như thế…..Tấn Ngôn, Tấn Ngôn, Tấn Ngôn!"
"Ta cũng sẽ gọi muội như vậy, Lê nhi, Lê nhi, Lê nhi!"
***
Ao đầm vào tháng sáu, hoa sen nở rộ đầy hồ, chuồn chuồn lướt nước, tiểu cô nương nay đã trở thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, váy lụa đỏ thắm cướp đi vẻ đẹp của trăm hoa khoe sắc, nhưng ý cười suốt ngày nở rộ trên môi nay đã không còn nữa, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt từng hạt rơi xuống, hướng về phía người thanh niên ở đối diện gào lên: "Không lấy, không lấy, muội không lấy! Tấn Ngôn, người muội thích là huynh, người muội muốn gả cũng là huynh, rốt cuộc là huynh muốn cưới hay là không cưới?"
Nước mắt mặn đắng bị làn gió lạnh xua tan ngay tức khắc bốc hơi trong không khí.
Nét mặt người thanh niên đầy vẻ lo lắng mà cũng đau lòng không dứt, ôm thiếu nữ vào lòng khuyên giải an ủi: "Đừng khóc, Lê nhi, đừng khóc, muội không muốn gả thì đừng gả, ngày mai ta sẽ tới chỗ phụ hoàng đề thân, có chịu không?"
"Vậy huynh muốn cưới muội thật sao?" Thiếu nữ dừng hẳn lại tiếng khóc thút thít nghẹn ngào hỏi.
"Cưới, muội là Lê nhi mà ta yêu nhất, sao lại không cưới?" Nam tử giúp nàng lau đi hai hàng nước mắt, kiên định nói: "Ngày mai ta sẽ cùng cha muội đi tìm phụ hoàng, cầu xin người thu hồi mệnh lệnh đã ban ra là được, Lê nhi, đừng khóc nữa."
"Được, Tấn Ngôn, huynh nói đó nha, muội là Lê nhi mà Tấn Ngôn yêu nhất, không được chán ghét, không được vứt bỏ." Thiếu nữ lẳng lặng tựa sát vào lồng ngực nam tử, vệt nước mắt nơi khóe mắt vẫn còn chưa khô, sóng nước trong hai mắt nổi lên tỏa sáng, nhắm mắt khe khẽ thở dài.
Nam tử gật đầu, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của thiếu nữ, trịnh trọng nói: "Không chán, không bỏ!"
Bỗng dưng một luồng hơi lạnh thổi tan hình ảnh vừa mơ hồ vừa chân thật ở ngay trước mắt, cả người Vân Tấn Ngôn đột nhiên thấy lạnh lẽo, dụi dụi mắt, thiếu nữ ấy đã biến đâu mất mà nam tử cũng không còn thấy nữa, trước mắt vẫn chỉ là hai chữ "Tấn Ngôn" quen thuộc kia.
Không chán, không bỏ…..
Vân Tấn Ngôn đem tờ giấy trắng trên bàn vò thành một cục, nhìn về phía bóng đêm dầy đặc ngoài cửa sổ, chỉ một cái nhấc tay cục giấy đó liền bị ném văng tới góc hành lang lăn tròn mấy vòng cuối cùng nằm dừng lại 1 góc khuất ở cuối hàng lanh, chỉ có vậy mới không còn ai chú ý nữa, sẽ không còn ai nhớ đến nó nữa…..
Ngọn đèn cuối cùng trong Cần Chính Điện rốt cuộc cũng được dập tắt…..






Bắt Đầu
Sáng hôm sau, Lê Tử Hà đưa thuốc cho Nghiên phi xong liền đến Phúc Tú cung tìm Thẩm Ngân Ngân, chuyện của nàng xử lý xong sớm thì tốt hơn. Có thể Trịnh Hàn Quân trước sau cũng đã chuẩn bị, người của Phúc Tú cung đều nhắm một mắt mở một mắt với Thẩm Ngân Ngân, còn Lê Tử Hà là sư huynh nàng, còn có thân phận y đồng, tới thăm hỏi cũng không có ai chỉ trích.
Mở cửa thấy Thẩm Ngân Ngân đang cầm một quyển y thư, Lê Tử Hà nhíu mày cười hỏi: "Ngân Nhi cũng đọc y thư ư?"
"Ơ kìa sư huynh, gần đây muội chăm chỉ lắm đó." Thẩm Ngân Ngân đóng cửa lại, quay lại chống đầu ngồi xuống, nói: "Phải nói là muội chăm chỉ xưa nay rồi, chỉ tại sư huynh không thấy mà thôi."
"Hả? Ngân Nhi biết nghe lời từ khi nào vậy?" Lê Tử Hà cười khẽ, không biết muội ấy lại giở trò gì.
"Thôi đi, vậy sư huynh, muội hỏi huynh một chuyện khác nhé." Thẩm Ngân Ngân xua tay, giơ y thư trong tay lên, nói: "Xương gãy lìa, có thể nối lại không?"
Lê Tử Hà nghiêm túc hẳn lên, mặc dù không biết Thẩm Ngân Ngân hỏi chuyện này để làm gì, nhưng vẫn đáp: "Phải xem mức độ gãy như thế nào, thời gian gãy đã bao lâu. Nếu vết thương nhẹ mà cứu trị kịp thời đương nhiên có thể nối liền, nhưng nếu kéo dài quá lâu e rằng sẽ để lại tật, nếu thương nặng thì vô phương cứu chữa."
"A.......Huynh nói sư phụ có cách không?"


XtGem Forum catalog