Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3389 lượt.
gọi Lê nhi."
Ánh mắt Diêu phi rét lạnh, tay ra sức hất mạnh cằm Lê Tử Hà, móng tay xẹt qua tạo thành hai vết máu sâu hoắm trên mặt.
"Người đâu, kéo ra ngoài đánh cho ta!" Diêu phi không hề che giấu hận ý mà nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà quát lên.
Lập tức có hai thái giám vào điện, tóm lấy Lê Tử Hà định kéo ra ngoài. Lê Tử Hà tránh né quỳ xuống nói: "Nô tài đáng chết, chọc giận nương nương, xin tự quất roi!"
Diêu phi bị lời nói của nàng làm cho kinh ngạc trong thoáng chốc. Cho rằng hắn xin tha không ngờ lại muốn được đánh, sau đó cười to nói: "Ha ha, đúng là biết điều. Sao vậy, cho rằng những trò biết lỗi này có thể hiệu quả với bổn cung, tha thứ cho ngươi một lần ư? Kéo ra ngoài, bổn cung đích thân đánh!"
Nắng chiều đã tắt, sắc trời u ám, ngoài điện gió mát hây hây thổi từng cơn. Lê Tử Hà quỳ trên mặt đất cúi đầu nhắm mắt. Quất roi dù sao cũng đỡ hơn trượng hình, xương đùi của nàng không thể chịu nổi trượng hình, nếu không e rằng cả đời này sẽ không đứng lên nổi nữa.
Nghiên Vụ điện có mấy tên thái giám và nô tài đứng ngoài điện, Duyệt nhi được Diêu phi dẫn theo đứng bên cạnh nàng, khoác áo choàng cho nàng. Diêu phi cầm roi dài trong tay, tròng mắt đen ửng hiện nét lạnh lùng nhìn chòng chọc vào Lê Tử Hà.
"Muội muội hà tất phải làm như vậy? Cũng chỉ là một y đồng nhỏ nhoi, đừng để bẩn tay của muội." Nghiên phi ở bên cau mày bất đắc dĩ khuyên giải.
"Tỷ cũng biết hắn chỉ là một y đồng nhỏ noi, tên thân mật của Quý hoàng hậu mà hắn có thể tùy tiện gọi ra miệng được sao? Hôm nay không để hắn chịu đau khổ, e rằng mai này sẽ còn không hiểu chuyện!" Diêu phi trừng mắt không chút khách khí đốp chát lại.
Mắt Nghiên phi chợt xao động, không đành lòng nhìn Lê Tử Hà cuối cùng chuyển mắt đi.
Diêu phi cười hả hê, vung tay lên, quất mạnh lên lưng Lê Tử Hà, cười lạnh nói: "Dựa vào mấy chữ liền cho rằng mình có thể cá chép hóa rồng ư, đừng mơ tưởng hão huyền!"
"Ngươi cho rằng có thể thay vị trí của người sao? Đừng ai hòng mơ tưởng!" Diêu phi trở tay quất thêm một roi, căm hận nói: "Dù là ai cũng không thể!"
Roi dài quất mạnh tạo thành vang tiếng giữa không trung, quét qua mặt đất, khuấy tung bụi mù. Lê Tử Hà vẫn thẳng lưng cắn chặt răng không kêu một tiếng.
"Trong hậu cung này, nếu muốn sinh tồn, hãy biết đường quản tay chân của ngươi, miệng của ngươi!"
Vút, lại thêm một roi quất qua tai Lê Tử Hà, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, cùng với hai roi vừa nãy, ba vết roi giống như đang cười điên cuồng dữ tợn với người, từ từ rỉ máu. Vải áo bị quất nát nhuộm vết máu, bay lên theo gió để lội ra nội y đã đỏ sẫm.
"Không hổ là người tỷ tỷ nhìn trúng, thật khí khái!" Diêu phi vung tay lên, đang định vụt thêm một roi.
"Nương nương, nương nương, Hoàng thượng.......Hoàng thượng hôn mê bất tỉnh ở Cần Chính Điện!" Một tiểu thái giám chạy ra từ bên cạnh, vừa hấp tấp chạy vừa sợ hãi kêu gào, giọng lanh lảnh khiến tất cả mọi người đều nghe thấy rõ ràng.
Diêu phi thảy chiếc roi dài xuống giao cho Duyệt nhi, trừng mắt liếc nhìn Lê Tử Hà, nói: "Đi!"
Màu đỏ thẫm rực rỡ, mang theo một đám cung nữ thái giám rời đi như gió. Tai Lê Tử Hà ù đi, nhắm chặt mắt lại, chịu đựng cơn đau trên lưng định đứng lên nhưng vừa mới nhúc nhích toàn thân cứ như bị xé rách, cuối cùng thân thể chao nghiêng ngã nhào xuống đất.
Nghiên phi mở đôi mắt vẫn nhắm chặt ra, vội vàng chạy tới, váy dài dính vết bẩn dưới đất, định đưa tay đỡ Lê Tử Hà dậy nhưng bị Tiểu Quất ở bên giữ lại chỉ đành phải lo lắng hỏi: "Lê y đồng, có ổn không?"
Lê Tử Hà khó khăn lắm mới nghe rõ câu hỏi của Nghiên phi, chỉ gật nhẹ đầu.
"Ta gọi người đưa y đồng về."
Trời xanh thăm thẳm, mặc dù không có ánh mặt trời, mây rất nhạt, mặc dù mắt thường không thể nào nhìn thấy. Chóp mũi phảng phất mùi bùn đất, bụi đất dính đầy tay dù lau thế nào cũng không hết. Lê Tử Hà nhắm mắt lại, muốn gạt bỏ ý nghĩ, gạt bỏ đau đớn, gạt bỏ khuất nhục. Đây là một lần cuối cùng.
Lúc Phùng Tông Anh chạy tới phòng nàng thì trông thấy máu tươi trên lưng đã đóng vảy, Lê Tử Hà nhắm mắt ngủ mê man, hai mắt ông nhất thời đỏ bừng. Mình sai rồi, mình muốn mượn nét chữ tương tự để tưởng niệm về niềm vui một thời, nhưng không ngờ lại mang tới khổ nạn cho người khác. Là mình đa lôi kéo Lê Tử Hà vào cuộc, để hắn bị hai vị quý phi dồn ép, thậm chí còn dẫn đến bị Vân Tấn Ngôn chú. Một cậu bé đang yên đang lành lại bị mình hủy hoại như vậy!
"Tử Hà.... ..." Giọng nói Phùng Tông Anh hơi run rẩy, lay nhè nhẹ Lê Tử Hà nhưng người trên giường hoàn toàn không có động tĩnh.
Phùng Tông Anh thở dài một hơi, nhíu nhặt hàng mày bạc phơ, chứa chan nỗi lo âu nồng đậm không thể tan biến. Nhìn quanh quất phòng, định tìm chút đồ để trị thương cho Lê Tử Hà, liếc thấy một chồng giấy trên bàn Lê Tử Hà, không khỏi tiến lên lật xem. Thằng bé này luôn khiến người ta cảm thấy có rất nhiều bí mật, khiến người ta quá tò mò.
Trên giấy Lê Tử Hà viết thuộc tính của các dược liệu. Phùng Tông Anh lật giở qua loa, đang định đặt xuống thì trong đầu bỗng "uỳnh" lên một tiếng, lấy một tờ giữa chồn