Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3387 lượt.
khẽ thở dài, nói: "Tử Hà có một kế, không biết Trịnh công tử có muốn nghe?"
"Kế gì?"
"Công tử hãy đưa Ngân nhi rời đi!"
Quy Phục
Trịnh Hàn Quân chấn động vì lời nói của Lê Tử Hà, hồi lâu sau cũng chưa thể bình tĩnh lại, há to miệng ấp úng nói: "Ngươi.....Ngươi bảo ta đưa Ngân Ngân đi?"
"Đúng vậy." Lê Tử Hà nhắm mắt khẽ thở dài nói: "Hoặc là trong thời gian ngắn nhất công tử phải tìm cho ra hung thủ, không thì phải tìm được chứng cứ Ngân nhi không hạ độc, hoặc là.....Hãy đưa muội ấy đi......"
Trịnh Hàn Quân ngơ ngác không hiểu gì, đưa Ngân Ngân đi, như vậy là sao? Cướp ngục? Bỏ trốn?
"Cho dù Tử Hà muốn cứu Ngân nhi cũng lực bất tòng tâm. Trịnh công tử hãy về phủ suy nghĩ kỹ càng." Lê Tử Hà xoay đầu sang hướng khác không muốn đối mặt với Trịnh Hàn Quân nữa, mở to mắt nhìn đăm đăm vào vách tường xám tro cạnh mép giường, phía trên có vài sợi tơ mạng nhện khẽ đung đưa theo cơn gió thổi vào cửa sổ.
"Trịnh công tử đừng quên, Ngân nhi nán lại hình bộ một ngày thì sẽ nguy hiểm thêm một ngày, ngộ nhỡ dùng hình....."
"Đừng nói nữa!" Trịnh Hàn Quân hung dữ cắt lời Lê Tử Hà, đứng phắt dậy. Sợ gì chứ, có gì phải sợ? Dù sao với địa vị trong triều của cha, sẽ không bị liên lụy bởi hành động này của hắn. Đưa Ngân Ngân lưu lạc giang hồ, cuộc sống tươi đẹp biết bao! Trịnh Hàn Quân siết chặt nắm tay nói: "Ta sẽ sắp xếp tất cả, nội ngày hôm nay sẽ đưa Ngân Ngân đi."
"Đợi đã...!" Lê Tử Hà vội vàng xoay mặt lại, thấy Trịnh Hàn Quân định rời đi mở miệng gọi lại: "Công tử xem cái giá dưới bàn sách của Tử Hà, bên trong có chút dược liệu có thể dùng được, mong có thể giúp Trịnh công tử một tay."
Trịnh Hàn Quân quay lại, theo lời của Lê Tử Hà, quả nhiên thấy mấy bình sứ, đang do dự lấy toàn bộ hay chỉ lấy vài loại tốt thôi, Lê Tử Hà đã lên tiếng: "Bình sứ bích lục ở giữa, vô sắc vô vị, thuốc mê thượng hạng, bình sứ màu xanh dương bên cạnh là thuốc giải, trước khi gây mê hãy uống thuốc giải trước."
"... ...."
"Tử Hà mong có được cam kết của Trịnh công tử."
"Cái gì?" Trịnh Hàn Quân cẩn thận cất thuốc vào ngẩng đầu lên hỏi.
"Về sau nếu không gặp phải chuyện gì, cố gắng ít trở về Vân Đô. Ngoài ra, hãy đối đãi tốt với Ngân nhi." Lê Tử Hà vùi nửa đầu vào trong gối, giọng nói buồn bã nhưng lại cực kỳ nghiêm túc.
Mặc dù Lê Tử Hà không nhìn thấy, nhưng Trịnh Hàn Quân vẫn gật đầu kiên định, nói: "Nhất định!"
Trịnh Hàn Quân ra ngoài đóng cửa lại, thoải mái rời đi. Lúc này Lê Tử Hà mới gắng sức vực người dậy, cái chăn phủ trên người trượt xuống, sống lưng lạnh toát. Lê Tử Hà quay đầu lại, tấm lưng vốn trơn bóng hiện lên ba vết thương khủng bố dữ tợn. Nàng vừa động đậy liền kéo theo cơn đau đớn. Lê Tử Hà khẽ cắn răng, trở người, liếc thấy bên giường đã có bộ y phục chuẩn bị sẵn, cũng không suy nghĩ nhiều từ từ mặc đồ vào. Còn một người nữa, chắc sắp đến rồi.
Lê Tử Hà mặc y phục rồi nằm xuống, khẽ thở dài nhắm mắt lại.
Trịnh Hàn Quân đồng ý đưa Thẩm Ngân Ngân đi, nàng cũng không cảm thấy bất ngờ. Trước khi Trịnh Dĩnh vào triều làm quan cũng chỉ là một kẻ bình dân. Năm xưa mất vợ, một thân một mình nuôi lớn Trịnh Hàn Quân. Nhưng sớm nghe nói quan hệ hai người bất hòa, nghe đồn bởi vì Trịnh Dĩnh háo nam sắc, Trịnh Hàn Quân rất khinh thường chuyện này, mặc cho Trịnh Dĩnh quản giáo thế nào cũng không phục, suốt ngày rời phủ Thừa Tướng chơi đùa tùy thích.
Rốt cuộc giữa cha con họ tranh chấp chuyện gì, Lê Tử Hà không thể biết được. Nhưng đây là một trong những lợi thế quan trọng để hắn bằng lòng cứu Thẩm Ngân Ngân. Thế còn người kia thì sao? Lê Tử Hà nở nụ cười đắng chát tựa như giễu cợt, tình yêu thời niên thiếu......
Trong phòng dần dần sáng rõ, cuối cùng Thái y viện cũng có chút sức sống. Lê Tử Hà thấy đã gần đến giữa trưa, hình như cả một ngày chưa ăn cơm, thân thể vốn đã mệt mỏi lại càng thêm suy yếu, nằm lỳ trên giường không nhúc nhích.
Phùng Tông Anh bưng thức ăn bước vào thì thấy Lê Tử Hà hình như đang ngủ mê man, đặt thức ăn xuống định kiểm tra vết thương cho Lê Tử Hà thì thấy quần áo toàn thân hắn đã chỉnh tề, vết thương cũng không còn rướm máu, chắc đã xử lý qua, nghi ngờ nhìn hắn thử gọi: "Lê Tử Hà!"
"Tử Hà, dùng bữa đi."
"Lê Tử Hà!"
Phùng Tông Anh đang định lay lay Lê Tử Hà, thấy hắn mơ hồ "hừ" một tiếng, đôi mắt mông lung nhìn lướt qua mình lại quẹo đầu ngủ tiếp.
Phùng Tông Anh đành thôi, trở lại bên cạnh bàn cầm tệp giấy Thẩm Mặc đã sắp xếp gọn ghẽ lật xem từng tờ. Không có, lại lật từ đầu đến cuối lần nữa cũng không tìm thấy cách giải độc hoa Túc Dung. Phùng Tông Anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào giấy tờ trước mắt. Vân Tấn Ngôn vẫn đang ngủ mê man, bệnh tình cũng không có vẻ nặng thêm, nhưng cũng không có dấu hiệu tỉnh lại. Tuy nói mình ghét Vân Tấn Ngôn, nhưng nước không thể một ngày không có vua, mặc dù hắn làm người chẳng mấy tốt đẹp, nhưng vẫn là một hoàng đế tốt, nếu hắn thật sự đột tử trong mộng, vậy Vân Quốc không thể bình an nữa.... ...
"Lê Tử Hà!"
Phùng Tông Anh lại lên tiến