Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3386 lượt.
g giấy trên đó ra mới biết là hoa Túc Dung.
Hoa Túc Dung, ở dải đất ẩm ướt vùng Tây Nam, ưa ánh nắng mặt trời. Hoa nở hai mùa, một Hạ một Đông, sắc hoa đỏ tươi vô cùng mỹ lệ, mùi hoa khoan khoái có tính chất dưỡng khí an thần. Bản thân loài hoa không có độc, hoa Túc Dung một bông có mười hạt, hình dáng đen như mực vô cùng quái lạ, có thể làm thuốc, giảm đau, gặp lửa thành tro, không có mùi lạ thường, nhưng dược hiệu tản ra khắp nơi. Không thể hít trong thời gian dài, nếu không sẽ sinh ra ảo giác. Nếu quen với thuốc sẽ ngủ mê man không dậy nổi dẫn đến đột tử trong mộng.
Tay Phùng Tông Anh run lên, xem đến phần sau, lại càng run dữ dội hơn. Nghĩ đến Vân Tấn Ngôn hiện đang hôn mê vội xé tờ giấy nhét vào trong tay áo, vội vàng lao đến bên cạnh Lê Tử Hà lay lay: "Lê Tử Hà, hoa Túc Dung này là thứ gì? Lê Tử Hà!"
Lay hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, cuối cùng Phùng Tông Anh đành bỏ cuộc, cũng không để ý đến chuyện rửa vết thương nữa. Nếu Vân Tấn Ngôn đột tử trong mộng thật thì.... ...
Phùng Tông Anh toát mồ hôi lạnh đầy đầu bước nhanh rời đi.
Nằm lỳ trên giường nãy giờ lúc này Lê Tử Hà mới nhúc nhích xoay đầu lại mở to đôi mắt sáng rỡ vô cùng trong suốt rõ ràng…..
Tội Trạng
Đến khi được người của Nghiên phi đưa về Thái y viện thì trời đã tối. Lê Tử Hà nằm lỳ trên giường nhìn ánh sáng trong phòng dần mờ đi, ý thức vẫn rõ ràng nhưng đầu óc lại mê man. Lúc nàng được đỡ về có không ít y đồng đến xem náo nhiệt. Sau đó Phùng Tông Anh cũng chạy tới rồi cầm lấy tờ giấy rời đi, Thái y viện chợt yên tĩnh trở lại, như thể trong viện chỉ có mỗi mình nàng.
Đã đi chẩn bệnh cho Vân Tấn Ngôn rồi sao?
Lê Tử Hà liếc nhìn giấy tờ tán loạn trên mặt bàn, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ thật say. Trước mắt, việc nàng nên làm chính là nghỉ ngơi thật tốt, an tâm dưỡng thương.
Một làn gió mát bỗng ập vào phòng, thổi bay giấy tờ trên bàn nhẹ nhàng rơi xuống đất. Cánh cửa vốn khép hờ lại khe khẽ mở ra. Thẩm Mặc mặc áo đen gọn gàng, tóc dài xõa trên vai tung bay trong làn gió.
Lê Tử Hà nghe vậy lập tức quay mặt sang, vội cất giọng khàn khàn nói: "Không cần! Người làm cũng được."
Thẩm Mặc xoay người nhìn Lê Tử Hà, thấy nàng lại rũ mí mắt xuống quay mặt đi, nghĩ đến bây giờ đã muộn, muốn dẫn Thẩm Ngân Ngân đến đây cũng phiền toái mà lại nguy hiểm, huống chi bản thân hắn cũng không phải loại người cổ hủ, nếu Lê Tử Hà không để ý, hắn cũng không do dự nữa, nên xử lý vết thương sớm mới tốt.
Lấy rượu thuốc và chút bột thuốc đã chuẩn bị từ trước, lại rút một chiếc khăn từ trong tay áo ra, đặt hết lên giường nhỏ nhẹ căn dặn, "Có thể hơi đau một chút, cố gắng chịu đựng."
Y phục rách toác trên lưng Lê Tử Hà bị máu nhuộm đỏ, dính lên miệng vết thương. Thẩm Mặc nhíu mày, vô cùng cẩn thận chậm rãi cởi y phục ra.
Tay Thẩm Mặc rất lạnh, thỉnh thoảng chạm phải làn da nóng bỏng của Lê Tử Hà thì lại rời đi như bị đả thương, rồi lại đưa tay về chạm lên lưng Lê Tử Hà. Cảm nhận được cơ thể cứng ngắc của Lê Tử Hà khẽ run, Thẩm Mặc vận nội lực dồn vào đầu ngón tay truyền sang miệng vết thương nhằm giúp cho Lê Tử Hà giảm bớt cơn đau.
Cuối cùng cũng gỡ được hết lớp y phục dính trên miệng vết thương ra. Tuy nói không tốn bao nhiêu hơi sức, nhưng Thẩm Mặc vẫn thở phào nhẹ nhõm. Hai tay gồng lên, xé rách y phục khỏi lưng nàng vang lên một tiếng “xoạt”. Bờ lưng trần trụi của Lê Tử Hà hiện ra trước mắt Thẩm Mặc, ngoại trừ vết thương dữ tợn, dưới ánh trăng làn da trắng noãn nõn nà như được phủ ánh sáng bàng bạc. Thẩm Mặc lúng túng quay mặt đi, đổ rượu thuốc ra khăn bắt đầu rửa sạch vết thương cho Lê Tử Hà.
Lúc đầu Lê Tử Hà cảm thấy vết thương khó khăn lắm mới đóng vảy cứ như bị xé rách một lần nữa, thân thể không tự chủ mà căng cứng. Sau đó một dòng nước ấm lan tràn ra thấm hết cơn đau đớn, dần dần chảy vào trái tim làm cho cả người thoải mái ấm áp. Toàn thân mệt mỏi tới bây giờ mới hoàn toàn buông lỏng, không để ý đến cơn đau trên lưng nữa, ý thức dần dần mơ hồ chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Mặc bôi thuốc xong, băng kín vết thương, thấy nàng đã ngủ liền đắp chăn cho nàng. Sau đó lục tìm quần áo trong tủ của Lê Tử Hà rồi đặt bên giường, lo xong hết những việc này mới ngồi lại bên bàn hờ hững nhìn Lê Tử Hà. Nhìn lướt qua bột Diễm Diên Thảo trên bàn, chất kịch độc này hắn rõ ràng hơn bất cứ ai không ngờ lại phát hiện nó ở trong tủ của Lê Tử Hà.
Hoa Túc Dung và Diễm Diên Thảo đều là loại thuốc chỉ có ở Tây Nam, phía bắc chỗ Vân Đô ít có người biết, dùng nó để hạ độc ở nơi như hoàng cung quả thực rất khó bại lộ. Hoa Túc Dung này dùng cũng không sao, nhưng còn Diễm Diên Thảo này.....Rốt cuộc vì sao nhất định phải đưa người khác vào chỗ chết? Và kẻ mà nàng muốn đưa vào chỗ chết là ai?
Thẩm Mặc nắm Diễm Diên Thảo trong lòng bàn tay, do dự trong chốc lát rồi nhét vào tay áo, ngẩng đầu nhìn Lê Tử Hà thở dài khẽ nói: "Nếu đã như thế, ta sẽ cùng ngươi.... ..."
Câu nói khẽ khàng, kèm theo tiếng thở dài như có như không bị gió đêm thổi tan hòa vào không kh