Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3391 lượt.

í, như thể chưa bao giờ tồn tại. Thẩm Mặc liếc nhìn Lê Tử Hà lần cuối cùng rồi đứng dậy rời đi.
***
Lê Tử Hà tỉnh lại là vì có người lay tỉnh.
"Lê Tử Hà! Lê Tử Hà!" Trịnh Hàn Quân muốn đánh thức Lê Tử Hà nhưng không dám quá lớn tiếng, chỉ có thể hạ thấp giọng liên tục đẩy đẩy bả vai Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà cảm thấy lưng mình đau buốt, mới nghe thấy có người đang gọi nàng. Mơ hồ mở mắt, lại thấy khuôn mặt phóng đại của Trịnh Hàn Quân trước mặt mình, lập tức tỉnh táo trở lại.
"Chuyện gì thế?" Lê Tử Hà hờ hững hỏi.
"Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi! Mau mau, ngươi mau dậy đi!" Trịnh Hàn Quân thấy Lê Tử Hà tỉnh, vui mừng rạng rỡ, ngay sau đó lại nhớ đến chuyện gì đó, lo âu thúc giục Lê Tử Hà, một tay định vén chăn của Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà nhíu mày, lạnh lùng nói: "Khoan đã! Hôm qua bị phạt roi, sợ là không xuống giường được, có gì Trịnh công tử cứ nói đi."
Lê Tử Hà bị phạt? Hình như cũng có nghe loáng thoáng. Trịnh Hàn Quân buông tay, vừa rồi quá nóng lòng đã quên mất chuyện này.
"Không được! Đằng nào ngươi cũng phải xuống giường, Ngân Ngân.....Ngân Ngân đang chờ ngươi tới cứu đó!" Trịnh Hàn Quân vừa nghĩ tới Thẩm Ngân Ngân gấp đến độ đỏ hết cả mắt, đi đi lại lại trước mắt Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà thản nhiên hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có thể nói cặn kẽ chút được không?"
Trịnh Hàn Quân dằn lại nỗi sốt ruột ngồi xuống cạnh bàn, trầm giọng nói: "Hôm qua Hoàng thượng cả ngày không ra khỏi Cần Chính điện, mọi người cầu kiến ở ngoài điện thế nào đi nữa cũng cánh cửa vẫn đóng im lìm. Cuối cùng Phùng viện sử cả gan phá cửa mới phát hiện Hoàng thượng đã ngủ mê man trong điện không dậy nổi, cũng không tìm được nguyên nhân cụ thể. Cuối cùng Phùng viện sử đoán có thể là do Hoàng thượng bị mệt, sai người đưa Hoàng thượng về Long Hoàn cung nghỉ ngơi. Vốn cho rằng như vậy là xong, chờ Hoàng thượng tỉnh lại nữa thôi. Nhưng đêm qua Phùng viện sử lại đột nhiên nói Hoàng thượng bị đầu độc, bảo là cái gì Dung gì đó không nhớ rõ nữa. Nói như vậy sự tình càng nghiêm trọng rồi, đêm qua hoàng cung náo loạn thấu trời, bắt đầu truy tìm hung thủ từ Tây Uyển. Nhưng! Nhưng.....Thuốc độc đó không ngờ lại ở chỗ Ngân Ngân! Đêm qua Ngân Ngân đã bị người bắt đi rồi, ngươi mau nghĩ cách gì đi. Tại sao Ngân Ngân có thể hạ độc được chứ?"
"Vì sao không thể?" Lê Tử Hà giương mắt bình thản nhìn Trịnh Hàn Quân.
Trịnh Hàn Quân nhướng mày, trong lòng bỗng thấy hụt hẫng, giống như bị ai đó ném từ trên cao xuống. Vì sao không thể? Hắn nói không thể thì là không thể!
"Ngân Ngân là cô nương đơn thuần thiện lương, vốn dĩ vào cung chỉ vì ngươi, đầu độc Hoàng thượng làm gì chứ? Huống chi nguồn gốc của chất độc kia rốt cuộc từ đâu có cũng không ai biết, chỉ tìm được trên người Ngân Ngân. Ngân Ngân luôn mang theo mấy vật kỳ quái theo người, cũng không thể vì vậy mà định tội bừa bãi được!"
"Trịnh công tử, tranh đấu chốn cung đình, công tử lớn lên ở nhà quan thì phải hiểu rõ hơn Tử Hà chứ. Ngày trước Ngân nhi bị Hoàng thượng gọi đến, đơn độc chung đụng với Hoàng thượng. Hôm nay Hoàng thượng trúng độc, lại tìm thấy độc dược trong người nàng. Tội này không phải chỉ một câu không thể nào là có thể giải thích được."
"Ngươi!" Trịnh Hàn Quân không nhìn nổi dáng vẻ không mặn không nhạt của Lê Tử Hà, đập bàn cả giận nói: "Con mẹ nó rốt cuộc ngươi có phải là sư huynh của Ngân Ngân không? Nàng vào cung là vì ngươi, hôm nay xảy ra chuyện chẳng lẽ ngươi không có chút nào đau lòng? Đã vậy còn muốn đổ tội lên đầu nàng!"
"Trịnh công tử!" Lê Tử Hà trầm giọng ngắt lời Trịnh Hàn Quân lạnh lùng nói: "Tử Hà không phải không quan tâm đến Ngân nhi, mà đang phân tích tình thế trước mắt. Nếu la to có thể giải quyết vấn đề thì cho dù bị thương Tử Hà cũng không ngại đi cùng với Trịnh công tử."
"Tình thế ngươi nói chính là bọn họ bắt Ngân Ngân, xác nhận Ngân Ngân chính là kẻ đầu độc, cho dù có hung thủ thật sự, cũng dùng Ngân Ngân làm hình nhân thế mạng!" Trịnh Hàn Quân không kiên nhẫn lớn tiếng quát lại. Mặc dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng tội đầu độc Hoàng thượng, trừ phi tìm được hung thủ thật sự, nếu không cho dù không có chứng cứ thiết thực là Ngân Ngân gây nên, nàng cũng không thể thoát thân.
"Đúng vậy, ý của Tử Hà chính là thế."
"Chuyện đó ngươi có biết không? Rốt cuộc là độc dược gì? Chẳng lẽ không có khả năng do người khác hạ độc sao?" Trịnh Hàn Quân cố gắng khống chế tâm tình, trầm giọng hỏi.
"Căn cứ theo lời Trịnh công tử vừa nói, làm cho người ta ngủ mê man không tỉnh, mạch tượng bình thường, còn có chữ Dung kia, thì đó hẳn là hoa Túc Dung. Hoa Túc Dung sinh trưởng ở miền Tây Nam nước ta, ở Vân Đô chỉ có trên núi Vân Liễm mới có.... ..."
Trịnh Hàn Quân nghe vậy, vẻ hoảng hốt hiện rõ trên mặt, thừ người ra không biết phải làm thế nào. Vốn định tìm Lê Tử Hà nghĩ cách minh oan cho Thẩm Ngân Ngân, nhưng hắn nói như vậy khiến mình càng thêm chắc chắn lần này Ngân Ngân lành ít dữ nhiều rồi!
"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ......" Vẻ mặt Trịnh Hàn Quân nhất thời mất đi thần thái, giọng nói cũng không có sức lực.
Lê Tử Hà