Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3428 lượt.

, kéo ra ngoài phạt trượng hình vì tội dội trá!"
Tiểu Quất còn chưa phản ứng kịp đã bị người kéo ra ngoài. Nghiên phi chợt ngẩng đầu lên, không thể tin mà nhìn Vân Tấn Ngôn. Nàng cho rằng hắn đã yêu nàng, nàng cho rằng Diêu phi cũng chỉ là vật thay thế, nàng cho rằng ít nhất hắn sẽ điều tra rõ sự thật mới quyết định. Thì ra, cũng không có gì hơn.....
Khóe miệng Nghiên phi đột nhiên cong lên, dập đầu với Vân Tấn Ngôn, nói: "Hoàng thượng, thần thiếp muốn đích thân tạ tội với Diêu phi nương nương."
Vân Tấn Ngôn đỡ Diêu phi tựa vào giường, gật đầu ý bảo nàng tới đây.
Nghiên phi quỳ dịch bước, nhưng thân thể vẫn thẳng tắp không hề yếu thế, đến bên giường, áy náy nói: "Nương nương có thể hạ mình nghe ta rỉ tai một câu không?"
Diêu phi đã không còn vẻ tức giận, chân mày mang nét cười khẽ nói: "Tỷ đứng lên cũng được."
"Tạ ơn nương nương." Nghiên phi đứng dậy, ghé vào tai Diêu phi.
Lê Tử Hà không nghe thấy nàng nói gì, chỉ thấy sắc mặt Diêu phi chợt biến đổi, dường như không chờ Nghiên phi nói xong đã đẩy mạnh nàng ta ra. Nghiên phi lùi lại mấy bước khiến chân bị trẹo, thân thể không thể ổn định đụng phải bình phòng đằng sau.
Lê Tử Hà chỉ lẳng lặng đứng cạnh nhìn, thấy ánh mắt liếc tới của Nghiên phi chỉ cười lạnh trong lòng. Trò cười này thật sự rất hay.






Hợp Tác
Bình phong được thợ thủ công của Vân Quốc đặc chế, một năm chỉ có một bức. Hoa văn óng ánh trong suốt tựa như băng đá. Sau khi vẽ trăm hoa linh điểu, bức bình phong lại càng mang nét độc đáo. Khuyết điểm duy nhất chính là dễ vỡ, cũng như đồ sứ, mảnh vụn lại sắc bén dễ khiến người bị thương. Bước chân của Nghiên phi không vững, đụng phải bình phong. "Uỳnh" một tiếng, tấm bình phong vừa đứng sừng sững vững vàng đã đổ xuống đất theo Nghiên phi, thoáng cái đã vỡ vụn, xé rách tà váy dài của Nghiên phi. Như bị dao sắc cứa phải, máu tươi nhuộm đỏ làn váy.
Không chịu nổi đau đớn, vành mắt Nghiên phi đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi, khổ sở nhìn Vân Tấn Ngôn. Nàng sai rồi, nàng có lỗi với đứa bé trong lòng mình. Sáu năm qua nằm mơ nàng cũng muốn có con với hắn, dù trong bụng là một công chúa, nàng cũng vui lắm rồi. Nàng không nỡ ra tay với đứa bé này, không chỉ bởi vì đây là cốt nhục của mình mà còn vì tình yêu của nàng, nàng yêu người đàn ông trước mắt này. Cho nên nàng đánh cuộc, đánh cuộc bằng chút tình cảm hắn dành cho mình, đẩy Tiểu Quất ra cho xong chuyện.
Cuối cùng mình thua rồi, hắn không tin mình, không muốn điều tra thêm mà võ đoán phán quyết. Một khi bị đẩy xuống làm tần, tú nữ vào cung, nàng không còn ngày nổi danh nữa. Thế nên nàng lại đánh cuộc thêm lần nữa, dùng đứa bé này để đánh cuộc một lần cuối cùng. Diêu phi có thể chiếm được sự thương hại của hắn, vì sao mình không thể? Không thể chấp nhận, hôm nay Diêu phi đẩy ngã nàng, phải kéo Diêu phi cùng hạ bậc với nàng. Nàng không muốn từ nay phải cúi đầu trước nha hoàn này!
Vân Tấn Ngôn giật mình đứng dậy, vội nói với Lê Tử Hà: "Mau xem Nghiên tần thế nào rồi."
"Thần thiếp....Thần thiếp không có......"
"Nghe nói thời gian trước độc mà trẫm trúng phải cũng đến từ quận Tây Nam, tú nữ bị bắt đó, trước khi được trẫm triệu kiến cũng có tới Nghiên Vụ điện của ái phi. Ái phi còn nhớ không?" Vân Tấn Ngôn ngắt lời, không cho Nghiên phi khóc lóc kể, vẻ lạnh nhạt trong giọng nói khiến người ta run rẩy: "Chắc là Cố tướng quân quên nói cho nàng biết, hai vị thuốc này đặt ở Nghiên Vụ điện trong thời gian dài, cũng sẽ có ảnh hưởng tới ái phi thì phải?"
"Không có....Phụ thân thiếp không..."
"Truyền chỉ thị của trẫm, Nghiên tần mưu hại hoàng tử, lòng dạ độc ác, khiến người người người căm phẫn, lập tức đày vào lãnh cung, không cho phép bất kỳ kẻ nào đến thăm!"
Từng câu từng chữ của Vân Tấn Ngôn thốt ra vô cùng khí phách, khiến Nghiên phi chấn động đến mức nước mắt không thể nào chảy ra được nữa, thẩn thờ mở to mắt như thể một nửa hồn phách đã bay mất, ngẩn ngơ quỳ dưới đất không thể phản bác.
"Lê ngự y, đưa cô ta vào lãnh cung, giữ được nửa cái mạng càng tốt."
Diêu phi dựa vào ngực Vân Tấn Ngôn, nhếch miệng khẽ cười. Vân Tấn Ngôn không thấy được nét mặt của nàng, chỉ vỗ nhè nhẹ lên lưng nàng, rồi thuận miệng sai bảo.
Hai thái giám tiến lên, không hề khách khí kéo Nghiên phi đang quỳ dưới đất đi. Nghiên phi không giãy giụa không gào khóc, chỉ quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Vân Tấn Ngôn, để mặc cho người ta càng kéo càng xa, những nơi đi qua đều để lại vệt máu dài.
Lãnh cung ở phía Bắc hoàng cung, còn chưa đến gần đã cảm thấy luồng khí lạnh ập tới. Vào cửa cung rồi lại càng yên tĩnh khiến lòng người hoảng hốt. Rõ ràng ánh dương chiếu rọi, nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác u ám đáng sợ.
Hai thái giám tìm bừa được một tiểu điện trống không, ném Nghiên phi lên giường rồi rùng mình xoa cánh tay đi ra ngoài. Lê Tử Hà ngồi xuống bắt mạch cho Nghiên phi, còn chưa chạm vào nàng đã bị hất ra. Cặp mắt thẫn thờ hồi lâu mới khôi phục thần thái, nhưng trong đó chỉ chứa đầy thù hận, lạnh lùng nói: