Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3430 lượt.

"Cút ngay, không cần ngươi giả vờ giả vịt."
"Tử Hà phụng mệnh mà thôi." Lê Tử Hà hờ hững trả lời nhưng vẫn tiếp tục bắt mạch cho nàng.
"Thuốc kia là ngươi cố ý cho ta phải không?"
"Vâng."
"Sau đó hãm hại ta?"
"Không, Tử Hà cũng chỉ nghĩ cho nương nương mà thôi. Không ngờ Tiểu Quất lại giấu đi. Diêu phi đã phi sảy thai, nếu nương nương quyết tâm tự hại đứa bé trong bụng mình, sẽ không lưu lạc đến đây." Nếu nàng đẩy hết chuyện sảy thai lên đầu Tiểu Quất, tất nhiên sẽ không khiến ai ngờ vực.
Nghiên phi giận dữ, quát lên: "Nói thì dễ đấy, tiện nhân như ngươi có thể hiểu được nỗi đau mất con sao?"
Đang lúc nói, hất tay Lê Tử Hà ra, giáng một cái tát lên mặt Lê Tử Hà. Lê Tử Hà đanh mặt lại giơ tay lên giữ chặt cổ tay của nàng, trở tay kia tát mạnh vào mặt Nghiên phi lạnh lùng nói: "Con người Lê Tử Hà xưa nay vốn là, người khác cho ta một bạt tai, ta sẽ trả lại gấp bội! Hôm nay đối xử với nương nương như vậy, xem như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi!"
Nghiên phi hoàn toàn không kịp đề phòng, che má trái nhìn Lê Tử Hà với vẻ không thể tin, giọng nói cũng bị cơn giận làm cho run rẩy: "Ta....Đã từng hại ngươi bao giờ? Diêu tiện nhân kia mới là kẻ hại ngươi nhiều nhất! Nếu không phải ta...."
"Nếu không phải nương nương, ta cũng không phải chịu ba roi kia." Lê Tử Hà trầm giọng ngắt lời Nghiên phi, rồi khẽ cười nói: "Huống chi Tiểu Quất cũng đã nói, nương nương đã hại máu mủ của người khác, hôm nay coi như bị trừng phạt là đúng tội!"
"Ha ha, ta không thẹn với lương tâm!" Nghiên phi đột nhiên cười lớn, không còn vẻ đoan trang, như thể cơn đau trên người cũng biến mất, cuồng loạn hô lên: "Trong hậu cung này muốn sinh tồn đều phải tranh đoạt, Quý hoàng hậu đó ngây thơ ngu xuẩn, có kết cục đó cũng là đáng đời! Người trong cung đều biết đứa bé kia không còn cũng vì thuốc sảy thai Hoàng thượng ban cho, không ai dám giận, không ai dám nói, sao lại đổ hết lỗi lên đầu ta, tại sao?"
"Hay là nương nương đợi đến lúc mang thai tám tháng quỳ trong mưa một đêm, xem có còn giữ được đứa bé không?" Lê Tử Hà siết chặt nắm tay, dằn lại cơn giận, cười khẩy nói: "Nhưng mà, e rằng nương nương không còn cơ hội ấy rồi."
"Đứa bé của nương nương không thể giữ lại, dược đồng sẽ đưa thuốc đến, Tử Hà xin được cáo lui trước." Lê Tử Hà lạnh giọng bỏ lại những lời này, dứt khoát rời đi. Tự tay hại con mình, đẩy chính mình vào lãnh cung, ôm hận cả đời cô đơn tới già. Kết cục này còn sảng khoái hơn giết chết nàng ta.
Cơn gió lạnh thổi qua, mang tiếng cười to ngông cuồng ra khỏi lãnh cung: "Ta không sai, ta không sai! Có sai cũng chỉ sai vì không biết bản thân mình là con cờ, sai vì dễ dàng nói yêu, sai vì dễ dàng tin người, sai vì vội vã muốn được lợi....Ha ha, tình yêu của đế vương, các ngươi tranh giành, các ngươi chém giết....Ta ở đây đợi từng người các ngươi bước vào......"
Ánh mặt trời rực rỡ ngoài cung bỗng chốc trở nên u ám. Lê Tử Hà bước từng bước nặng nề. Chưa từng hại mình ư? Năm đó là ai mỗi ngày sai người đến Hồng Loan điện gây chuyện, trắng trợn tỏ ra Nghiên phi xinh đẹp thế nào, được sủng ái ra sao? Là ai nhiều lần đầu độc thai nhi trong bụng mình? Là ai giả truyền tin để mình phải quỳ khóc cả đêm trong mưa? Là ai mang binh lính bao vây các môn đệ của Quý gia, lùng bắt cả Quý gia?
Đúng vậy, kẻ đầu sỏ là Vân Tấn Ngôn, nhưng các ngươi chính là kẻ đồng lõa, đều không thể tha thứ!
Khí trời dần dần rét lạnh, thời buổi rối ren dường như sắp qua đi, cuộc tranh đấu giữa hai phi Nghên Diêu cũng đã kết thúc. Nghiên phi bị tống vào lãnh cung, mặc dù Diêu phi đau lòng mất một đứa con, nhưng lại trở thành sủng phi duy nhất trong hậu cung này. Độc của Hoàng thượng đã khỏi, kẻ đầu độc rốt cuộc là ai vẫn chưa có kết luận, Hoàng thượng cũng không truy cứu. Y đồng Lê Tử Hà có công cứu giá, tấn thăng ngự y. Việc tuyển chọn tú nữ vì thị phi chốn hậu cung mà bị trì hoãn một tháng. Hoàng cung thoáng chốc trở lại yên bình.
Mặc dù Lê Tử Hà đã trở thành ngự y, nhưng ngày nào cũng đi theo Phùng Tông Anh học tập. Ân ngự y biết khúc mắc giữa hắn và Ân Bình nên thường xuyên làm khó, nhưng cũng không gây ra sóng gió gì. Mọi người cho rằng tất cả đã trở lại bình thường thì Thẩm Mặc biến mất không thấy bóng dáng lại trở về.
Lúc Lê Tử Hà nhìn thấy hắn ở chỗ Thái y viện, tâm trạng hỗn loạn đến cả bản thân cũng không thể hình dung. Kinh ngạc, cho rằng hắn không bao giờ trở lại nữa. Khó hiểu, cho rằng hắn bị mình làm xấu mặt, không thể tha thứ cho mình nữa. Còn bất chợt thoáng qua cảm giác an tâm, như thể rốt cuộc cũng có người cùng mình bước đi trên con đường dài vô tận lại vô vàn gian khổ này. Không cần hắn vỗ về, không cần hắn chở che, gục ngã cũng không muốn kéo theo hắn. Chỉ cần thỉnh thoảng quay đầu lại, phát hiện mình không chỉ cô đơn một mình là đủ rồi.
Thẩm Mặc chỉ hờ hững liếc nhìn Lê Tử Hà, nhíu mày không nói một lời, bước vào phòng Lê Tử Hà. Thấy nàng đuổi theo mở miệng nói: "Đóng cửa lại."
Lê Tử Hà làm theo, do dự cất lời: "Người....Trở lại làm gì?"
Dường như Thẩm Mặc không nghe thấy câu hỏi của nàng,