Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3427 lượt.
khi nhắm mắt lại, màu đen ập đến, khiến thời gian bỗng trở nên chậm rãi, các giác quan lại càng nhạy bén. Mùi Long Tiên chưa bao giờ để tâm tới phảng phất nơi chóp mũi, sau lưng thi thoảng có cảm giác lạnh lẽo. Những nơi ngân châm đi qua gợi lên cảm giác tê dại như có như không, như thể mang đi sự mệt mỏi lắng đọng nhiều ngày trong cơ thể, không khí tĩnh lặng không màng danh lợi cùng với hơi thở tản mát của người sau lưng khiến hắn cảm thấy thoải mái dễ chịu chưa từng có.
"Hoàng thượng, châm cứu xong rồi." Lê Tử Hà rút ngân châm ra, bỏ vào bó châm, quỳ xuống bẩm báo.
Vân Tấn Ngôn đứng dậy, khi mở mắt mở mắt ra, cảm xúc vừa rồi đã tan thành mây khói. Thuận tay choàng y phục lên, nói: "Y thuật của ngươi, chỉ làm một y đồng, có phải hơi uất ức không?"
Lê Tử Hà dập đầu định trả lời, Vân Tấn Ngôn đã lên tiếng: "Lê y đồng có công cứu giá, từ hôm nay tấn thăng làm ngự y, cùng Ân ngự y thay phiên chẩn bệnh cho trẫm."
Giọng điệu của Vân Tấn Ngôn rất tùy ý, nhưng lại mang vẻ quả quyết không thể chối từ. Lê Tử Hà không ngờ lại thuận lợi như vậy, lập tức phản ứng dập mạnh đầu nói: "Tạ Hoàng thượng ân điển!"
Vừa dứt lời, đã nghe thấy Ngụy công công đứng canh ngoài cung hoảng hốt nói: "Bẩm Hoàng thượng, Nghiên phi nương nương và Diêu phi nương nương ở Đào Yểu điện..... Hình như..... Hình như xảy ra chút chuyện....."
Nghe vậy, Vân Tấn Ngôn lạnh mặt nói với Lê Tử Hà: "Đi cùng trẫm."
Lê Tử Hà thầm kinh ngạc. Nghiên phi ra tay nhanh vậy sao? Hơn nữa, hình như hành động thuận miệng cho nàng đi theo của Vân Tấn Ngôn thật sự có ý đồ sâu xa. Hắn đã sớm ngờ tới cuộc tranh đấu nơi đó cần phải dùng đến ngự y sao? Nếu không sao lại nghĩ tới chuyện cho mình đi theo chứ.....
Đào Yểu điện vẫn luôn náo nhiệt, ngày hôm nay lại càng ồn ã. Nghiên phi dạo gần đây ít xuất hiện, bỗng dưng mang cả đám thái giám cung nữ, xếp hai hàng trái phải chỉnh tề trước điện. Trong điện đều là người bên cạnh Diêu phi. Mọi người nghe thấy Ngụy công công hô lên, đều run rẩy quỳ xuống hành lễ hô vạn tuế.
Diêu phi nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, gương mặt không thoa phấn còn thanh lệ hơn bình thường. Nàng định xuống giường hành lễ, Vân Tấn Ngôn cất bước tiến lên đỡ nàng nói: "Ái phi miễn lễ."
Diêu phi cười duyên, dựa vào lòng Hoàng thượng, chỉ vào Tiểu Quất quỳ gối giữa điện yếu ớt nức nở nói: "Hoàng thượng, chính là cô ta.....Cô ta nói, là cô ta bỏ thuốc hại con của chúng ta....."
"Tiểu Quất nhất thời hồ đồ, Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng....." Tiểu Quất run rẩy, vừa cuống quít dập đầu, vừa khàn giọng nức nở nói.
Vân Tấn Ngôn không thèm liếc mắt nhìn nàng lạnh lùng nói: "Là ngươi gây nên?"
"Tiểu Quất đáng chết, Tiểu Quất đáng chết! Xin Hoàng thượng định tội! Tiểu Quất muôn lần chết cũng không chối từ!" Trán Tiểu Quất đã rỉ máu, nhưng vẫn không ngừng dập đầu, tiếng bịch bịch vang dội.
"Muôn lần chết? To gan muốn tính mạng của con ta, một mạng hèn hạ của ngươi có thể đền được sao? Chém cả nhà ngươi cũng không đủ!" Vân Tấn Ngôn ôm Diêu phi, tàn nhẫn quát mắng Tiểu Quất.
Tiểu Quất nghe vậy càng thêm run rẩy, gần như có thể nghe thấy tiếng răng lập cập của nàng. Khổ sở nhìn Nghiên phi cũng quỳ dưới đất không được cho phép đứng dậy, lại thấy Nghiên phi quay mặt đi, nước mắt càng tuôn rơi lã chã, dập đầu nói: "Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng! Già trẻ lớn bé trong nhà Tiểu Quất không xứng để chôn theo hoàng tử, Hoàng thượng tha mạng!"
"Lôi xuống. Tất cả những kẻ có liên quan đến ngươi không chừa một ai." Vân Tấn Ngôn không thèm liếc nhìn, lạnh nhạt nói.
"Nương nương, nương nương, người đã nói....." Tiểu Quất bị hai tên thái giám kéo ra khỏi điện, vừa lùi lại vừa kêu gào, Nghiên phi thấy thế vội lớn tiếng nói: "Thiếp không biết quản giáo nô tỳ, xin Hoàng thượng giáng tội!"
Mọi ánh mắt đều đều tập trung chỗ hai phi tử và Tiểu Quất, chỉ có Lê Tử Hà nhìn thấy rõ Ngụy công công nháy mắt với hai công công kéo Tiểu Quất. Hai người dường như bị Tiểu Quất kìm chân, động tác chậm lại.
"Không! Không! Nương nương đã nói bảo vệ người nhà của nô tỳ, nô tỳ không hại Diêu phi nương nương, không hại..... Hoàng thượng, nương nương nói là Diêu phi tự hại con mình. Hoàng thượng..... Hoàng thượng minh xét....."
"Hoàng thượng, bọn họ nói gì vậy? Lại còn nói thần thiếp ác độc tự hại con mình?" Diêu phi giật mình tránh khỏi vòng ôm của Vân Tấn Ngôn, cất tiếng nghẹn ngào nước mắt tuôn như mưa.
Vân Tấn Ngôn liếc mắt nhìn Nghiên phi quỳ gối ở bên, nghiêm nghị nói: "Sao ái phi lại nói như vậy?"
"Thần thiếp không có nói!" Nghiên phi trả lời kiên định.
"Vừa rồi Tiểu Quất còn nói mình bỏ thuốc, bây giờ lại lên tiếng phủ nhận. Sao vậy? Định tới lừa gạt trẫm sao?" Ánh mắt của Vân Tấn Ngôn rét lạnh hờ hững nói.
Nghiên phi nghẹn họng, hai thái giám kéo Tiểu Quất cũng dừng tay, trong điện nhất thời yên tĩnh.
Vân Tấn Ngôn lau giọt lệ bên khóe mắt cho Diêu phi, bực mình liếc nhìn Nghiên phi và Tiểu Quất, mở miệng nói: "Từ hôm nay Nghiên phi cách chức làm Nghiên tần, lui xuống Hàn Ngọc điện. Tiểu Quất