Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3431 lượt.
im lặng một lúc lâu rồi ngẩng đầu nhìn nàng, tròng mắt đen chợt lóe lên, không thể hiện rõ tâm trạng, giọng nói vẫn chỉ hờ hững: "Ngươi là người của Quý phủ?"
Là câu khẳng định không phải câu hỏi. Lê Tử Hà sững sờ, muốn bác bỏ nhưng không thể mở miệng. Nhìn vào đôi mắt đen như mực của hắn liền dứt khoát gật đầu. Nếu là Thẩm Mặc nàng nguyện ý tin tưởng.
"Ngươi vào cung là vì muốn trả thù, do đó đả kích Nghiên phi để nhằm vào Vân Tấn Ngôn."
Lê Tử Hà lại ngơ ngẩn, không phải vì Thẩm Mặc đoán trúng mục đích của mình, mà vì Vân Tấn Ngôn trong miệng hắn. Ngay sau đó nghĩ lại, loại người không quan tâm danh lợi cấp bậc như hắn, gọi thẳng tục danh của đế vương cũng là chuyện bình thường.
Lê Tử Hà thản nhiên gật đầu, Thẩm Mặc kiên định nói ngay không cần nghĩ ngợi: "Ta sẽ giúp ngươi."
"Không cần." Lê Tử Hà từ chối không hề do dự, nàng không muốn kéo theo bất kỳ ai tốt với mình vào bãi nước đục này. Thành công hay không cũng không nhất định. Nàng đã chết một lần đã không còn phải sợ hãi, nhưng Thẩm Mặc không như vậy. Hắn nên sống cuộc sống vốn có của mình, tiếp tục làm thần y cứu giúp thiên hạ.
Dường như Thẩm Mặc cũng đoán được câu trả lời của nàng, nhẹ nhàng cười nói: "Ngươi cho rằng, ta vào cung chỉ vì muốn giúp ngươi?"
Đầu óc Lê Tử Hà trống rỗng, nàng thật sự nghĩ như vậy. Là con gái, cho nên cực kỳ nhạy cảm với chuyện tình cảm, tự phụ cho rằng Thẩm Mặc vứt bỏ nguyên tắc vào cung là vì mình. Nhưng nếu hắn hỏi vậy, đúng là bản thân quá mức tự phụ rồi.
"Nếu ta nói, ta vào cung, cũng vì báo thù, ngươi có tin điều đó không?" Ánh mắt của Thẩm Mặc sáng lên, mang thần thái phấn khởi chưa từng có, mỉm cười nhìn Lê Tử Hà, lại đột nhiên khiến nàng cảm thấy xa lạ. Nụ cười này ẩn chứa quá nhiều thứ, không còn vẻ coi thường quyền thế, không còn vẻ lạnh nhạt xuất trần.
"Người nói với Tử Hà những điều này để làm gì?" Lê Tử Hà dằn lại nỗi thất vọng trào dâng. Quãng đường dài này, có người yên lặng chia sẻ cùng, cũng chỉ là cách nghĩ của riêng nàng mà thôi.
"Hợp tác với ngươi." Thẩm Mặc đáp lời như đinh đóng cột, nói: "Ta không hỏi cặn kẽ lai lịch xuất thân của ngươi, ngươi cũng không cần chú ý tới ta. Ta vận dụng sức lực của mọi người, ngươi dựa vào tài trí mưu kế của mình, còn có.....Những chuyện người bình thường không biết. Dù điểm xuất phát của ngươi và ta từ đâu, nhưng mục đích cũng chỉ có một người."
"Được." Lê Tử Hà cũng nói như đinh đóng cột, nhưng trong lòng thì đang cười mỉa. Đã nói đến nước này, nếu Thẩm Mặc có thể điều tra được nàng là người Quý gia, nhất định thế lực không nhỏ. Lực lượng có trong tay, vì sao lại từ chối? Tự cho là đúng, còn cho rằng lòng quan tâm mà hắn dành cho mình là xuất phát từ tình cảm chân thật, không ngờ cũng chỉ vì hai chữ lợi dụng.
Như thế cũng tốt!
Trắng trợn lợi dụng lẫn nhau, không có ràng buộc, càng không có dính líu đến tình cảm. Về sau sẽ bớt đi tổn thương, bớt đi áy náy, bớt đi băn khoăn. Đạt được mục đích rồi mỗi người một ngả.
"Tử Hà muốn biết tung tích của Hách công công ở bên Vân Tấn Ngôn sáu năm trước."
"Nhiều nhất ba ngày, ta sẽ cho ngươi câu trả lời thuyết phục."
Thẩm Mặc đứng dậy rời đi, ánh mặt trời bên ngoài phòng xuyên qua từng lớp mây, càng khiến gian phòng nhỏ lộ vẻ mờ ảo. Lê Tử Hà dằn nỗi chua xót trong lòng, bật ra tiếng cười nhẹ. Như thế càng tốt, không vướng không víu, một thân một mình, con đường báo thù cũng dần dần bằng phẳng.
Quân Cờ
Thái y viện đột nhiên có thêm hai ngự y, một sư một đồ, nhưng lại ngồi ngang hàng. Ngày thứ hai sau khi Thẩm Mặc vào cung đã được Hoàng thượng triệu kiến, nghe đồn hai người ở trong Cần Chính điện cả một buổi chiều, cũng chỉ đánh một ván cờ. Nội dung nói chuyện trong quá trình thì không một ai biết, chỉ biết sau khi hắn đi ra liền được Hoàng thượng tấn thăng chức thái y, cũng chính xác là hắn đi chẩn bệnh theo ý nguyện cá nhân. Mọi người ở Thái y viện đều bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Thẩm Mặc ngoài vẻ ngưỡng mộ và tôn kính còn mang phần tò mò.
Kể từ sau cuộc nói chuyện đó, Lê Tử Hà đã không còn coi trọng mối quan hệ sư đồ của hai người nữa. Bình thường nếu không có việc gì, càng hiếm khi ngồi chung với nhau. Phùng Tông Anh rất hài lòng với chuyện này. Ông không thể không thừa nhận, dù mình ghét tên sư phụ đó, nhưng lại thích tên đồ đệ này. Mối quan hệ giữa Lê Tử Hà và Thẩm Mặc không mấy tốt đẹp, nhưng hắn lại một mực cung kính với mình, khiến cho ông có cảm giác thỏa mãn khi đoạt được bảo bối từ tay người khác.
"Tử Hà, hôm nay ta không đi chẩn bệnh cho Hoàng thượng cùng ngươi nữa. Đã hai ngày rồi, chắc ngươi cũng tự ứng phó được."
Phùng Tông Anh cười tủm tỉm mở miệng. Gần đây tâm trạng của ông rất tốt. Y đồng mình dẫn dắt chỉ mới một tháng đã tấn thăng ngự y, khiến ông vô cùng nở mày nở mặt. Quan trọng nhất, nữ nhân khiến ông hận đến nghiến răng kia rốt cuộc cũng bị tống vào lãnh cung. Chao ôi, ánh mặt trời đầu mùa Đông rực rỡ biết là bao.
Có thể nhìn ra ý đồ của hắn, theo ý của hắn mà lôi