Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3474 lượt.

Mặc kia."
"Haiz, lần đầu tiên Ân Kỳ bị đả kích như vậy, về sau chắc cũng không dám phách lối nữa. Ngươi do ta dìu dắt, chắc không có nhiều người dám ức hiếp ngươi....."
"Đại nhân muốn từ quan?" Lê Tử Hà không nhịn được nữa, ngắt lời Phùng Tông Anh. Giọng điệu này, nghe thế nào cũng thấy như đang từ biệt nàng.
Phùng Tông Anh ngừng động tác trong tay lại, vỗ vỗ y thư, những hạt bụi bay lên. Ánh mắt ông hơi mơ hồ, do dự một chút rồi nói: "Chuyện này còn chưa có quyết định cuối cùng, đừng có nói ra ngoài."
Hiếm khi Phùng Tông Anh nói lời nghiêm túc như vậy. Ông ôm lấy một chồng y thư nặng nề đặt lên tay Lê Tử Hà, nói: "Chắc thánh chỉ của Hoàng thượng sắp đến rồi, ngươi đi chuẩn bị đi, chiều nay đi rồi."
Lê Tử Hà chỉnh lại chồng sách, để chúng nằm vững vàng trên tay mình, gật đầu nói: "Vậy đại nhân bảo trọng!"
Sớm ngày rời khỏi hoàng cung, rời khỏi quan trường phức tạp, an hưởng tuổi già, đây là chuyện ông nên làm từ trước mới phải.
Lê Tử Hà xoay người, vừa bước một chân ra khỏi cửa, chợt nghe Phùng Tông Anh lầu bầu: "Đúng rồi..... Cái đó....."
Hình như Phùng Tông Anh hơi ngượng ngùng, dừng một chút rồi nói tiếp: "Ta thấy, Thẩm Mặc kia, cũng không phải là người xấu, ngươi..... Về sau có chuyện cứ đến tìm hắn, cũng không có lỗi gì....."
Lê Tử Hà thấy ấm lòng, quay đầu mỉm cười hiền hòa với Phùng Tông Anh, gật đầu rồi rời đi.
Phùng Tông Anh đứng sững hồi lâu, vuốt cặp mắt, nụ cười vừa nãy..... Chỉ là ảo giác thôi.....
Có Lý ngự y và Chân ngự y tới trước, chuyện Thẩm Mặc và Lê Tử Hà rời đi cũng không gây chú ý mấy, có điều ai ai cũng đặt hi vọng lên Thẩm Mặc. Thấy hắn đến vùng dịch bệnh thì thở phào một hơi, cho rằng bệnh dịch đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Lê Tử Hà vốn tưởng rằng hai sư đồ sẽ lặng lẽ rời cung, vậy mà lúc cùng Thẩm Mặc ra đến cửa cung, chợt thấy hai nhóm Ngự Lâm quân chỉnh tề, khoảng chừng mấy trăm người đang đứng đợi họ. Đằng trước có hai con ngựa, hiển nhiên là để lại cho nàng và Thẩm Mặc. Lê Tử Hà liếc nhìn Thẩm Mặc, hình như điều này nằm ngoài dự liệu của hắn.
Một Ngự Lâm quân tiến lên, chắp tay nói: "Xin mời hai vị!"
Hắn đưa tay chỉ hai con ngựa, Lê Tử Hà chậm rãi đi về phía đó. Cho Ngự Lâm quân bảo vệ hai ngự y ư? Không thể nào. Ngự Lâm quân này cùng đi để áp chế nạn dân để tránh bạo loạn ư? Những chuyện này đã có quân đội lo liệu, không tới phiên Ngự Lâm quân trong cung.
Đang trầm tư, nghe thấy tiếng nói nhẹ nhàng của Thẩm Mặc: "Tử Hà không biết cưỡi ngựa, cưỡi chung ngựa với vi sư cũng được."
Lê Tử Hà Liên gật đầu lia lịa. Nàng biết cưỡi ngựa, nhưng cưỡi ngựa rảo bước vài vòng thì không có vấn đề, nhưng phải phi nước đại tới vùng dịch bệnh thì hơi khó khăn. Huống chi, còn phải bàn với Thẩm Mặc về tình hình ngày hôm nay nữa.
Tên Ngự Lâm quân kia nhìn ngó Lê Tử Hà, thấy hắn gầy tong teo, e rằng gió thổi liền ngã, cũng không nhiều lời, dắt con ngựa kia đi.
Lê Tử Hà ngồi trước Thẩm Mặc, lúc đầu thân thể còn hơi cứng ngắc, nhưng ngựa chạy như bay, không thể không ngả về phía sau, tựa lên ngực Thẩm Mặc. Gió lạnh thổ từng cơn, Thẩm Mặc tung áo choàng lên, quấn cả người Lê Tử Hà lại.
Thân thể lạnh lẽo ấm áp hơn, nhưng nghĩ tới tư thế hai người lúc này, Lê Tử Hà vẫn không được tự nhiên lắm, giùng giằng muốn ngồi dậy. Thẩm Mặc vươn tay giữ chặt hông nàng, giữa tiếng vó ngựa, giọng nói mát lạnh len lỏi vào tai: "Đừng nhúc nhích, hãy nghe ta nói."
Nghe thấy vậy, Lê Tử Hà quả nhiên bất động, phải tĩnh tâm mới có thể nghe rõ lời nói của Thẩm Mặc trong tình cảnh huyên náo như vậy.
"Chắc hẳn Vân Tấn Ngôn đang nghi ngờ thân phận của ta, vì vậy phái một nhóm người đuổi theo để tránh ta mang ngươi chạy mất." Giọng nói của Thẩm Mặc khẽ khàng nhưng dường như có thể xuyên thấu, khắc in bên tai Lê Tử Hà.
"Nghi ngờ người có thân phận gì?" Một luồng hơi nóng chợt xông lên ngực Lê Tử Hà. Nàng không còn để tâm tới lời nói hồi mới kết minh, nàng thật sự rất tò mò với thân phận của Thẩm Mặc, buột miệng hỏi.
Không biết giọng nói của Lê Tử Hà quá khẽ khàng, hay tiếng vó ngựa quá lớn, câu nói kia dường như bị bao phủ trong bụi bậm của vó ngựa. Cũng không biết Thẩm Mặc không nghe thấy, hay cố tình tránh né, chuyển đề tài: "Ngươi có tín vật chứng minh ngươi là người Quý gia không?"
Lê Tử Hà chán nản lắc đầu. Nàng biết Thẩm Mặc có nội lực, không thể nào không nghe thấy câu hỏi của mình, vậy tức là không muốn nói. Nàng không thể có tín vật chứng minh thân phận người Quý gia, nàng chỉ có hồi ức, nhưng những người có hồi ức giống nàng đã chết hết rồi.
Lê Tử Hà cảm thấy Thẩm Mặc thở dài một hơi, đột nhiên yên tĩnh trở lại. Cát bay qua trước mắt, cây cối khóm hoa nhanh chóng lùi về phía sau, tiếng vó ngựa văng vẳng bên tai, thỉnh thoảng còn có tiếng thét của người cưỡi ngựa. Người nàng tựa lên ngực Thẩm Mặc, không hề cảm thấy lạnh lẽo. Được rời xa hoàng cung, cảm giác lạnh lẽo trên cơ thể cũng phai nhạt chút ít.
"Hay là chúng ta chạy đi, không bao giờ trở về hoàng cung nữa, có được không?" Thẩm Mặc đột nhiên lên tiếng, mang theo giọng cười.
Vừa lú