Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3485 lượt.
c bước chân con ngựa chao đảo, Lê Tử Hà nắm chặt vạt áo của Thẩm Mặc, nhìn lá vàng rụng xuống không ngừng, cành cây trơ trụi, run rẩy trong gió rét, lá phải rơi xuống mới có thể bay lượn khắp chốn. Mà nàng, phải đứt rễ, mới có thể bắt đầu cuộc sống mới, cây của nàng, chính là nỗi hận thấu xương.
"Có người từng nói với ta, nếu mang hận trên lưng, cuộc đời này không thể sống phóng khoáng thoải mái nữa. Lãnh đạm nhìn thế gian vạn vật, mới có thể giữ lòng mình thanh thản." Giọng nói của Thẩm Mặc có vẻ hơi phiền muộn, như thể vọng tới từ nơi xa xăm.
Lê Tử Hà cười khẽ một tiếng: "Lãnh đạm nhìn thế gian vạn vật? Nếu không có yêu hận tình thù, cuộc sống tựa như tảng đá cây khô, thì có gì vui thú chứ?"
Bàn tay ôm lấy Lê Tử Hà của Thẩm Mặc siết chặt. Hắn không nhiều lời nữa, im lặng hồi lâu, mới mở miệng nói tiếp: "Năm đó thế lực của Quý phủ lớn mạnh, một phần bị Vân Tấn Ngôn diệt trừ, một phần đi theo Trịnh Dĩnh, còn có một bộ phận trung thành với Quý phủ từ quan về ở ẩn."
Thẩm Mặc dừng một chút, Lê Tử Hà nhẹ nhàng gật đầu, tất nhiên nàng biết những điều này, Thẩm Mặc lại nói tiếp: "Ta phát hiện những người từ quan về ở ẩn gần đây có chút động tĩnh."
Lê Tử Hà run lên, thảo nào Thẩm Mặc hỏi nàng có tín vật chứng minh mình là người Quý gia không, nếu có thể sử dụng bọn họ..... Nhưng nghĩ lại, hôm nay bọn họ có động tĩnh, thì tất nhiên đã có người dẫn đường, là ai? Họ muốn làm gì chứ?
"Động tĩnh không lớn, chỉ đi lại thường xuyên hơn chút, hơn nữa..... đang âm thầm thu gom của cải trải đường....." Thẩm Mặc dự đoán được nghi ngờ của nàng, đáp lời: "Về phần kẻ đang âm thầm lãnh đạo, tạm thời không có tin tức. Nhưng Quý phủ còn có người may mắn sống sót ư?"
Chóp mũi Lê Tử Hà cay cay, đôi mắt cũng bị gió tạt mà đau đớn, cố gắng ổn định giọng mình, nàng nói: "Chắc là không có ai."
Hôm đó trên pháp trường, ngay cả quản gia của Quý phủ cũng không bỏ qua, thậm chí còn có những nhà thân cận với Quý gia. Theo lệ thường, những người trong cửu tộc, cho dù không có ở pháp trường Vân Đô, cũng bị chém đầu cùng lúc trên những pháp trường khác. Quan trọng hơn cả, theo tính tình của Vân Tấn Ngôn, ngay cả máu mủ của mình còn không buông tha, liệu có thể dễ dàng để người Quý gia trốn thoát sao?
Nàng có thể trọng sinh đã kì diệu rồi, trừ phi, còn có người giống nàng.....
"Đừng lo lắng, mấy ngày nữa, nhất định điều tra được thân phận của người đứng sau."
Giọng nói của Thẩm Mặc trầm thấp, bờ ngực cũng khẽ rung lên. Lê Tử Hà nhẹ nhàng gật đầu, không phải nàng chưa từng nghĩ tới thế lực Quý phủ còn sót lại. Nhưng khổ nỗi không biết chỗ tìm, hơn nữa dù có tìm được đi nữa, làm sao có thể chứng minh mình là người Quý gia? Chỉ dựa vào hiểu biết của mình đối với Quý phủ, không đủ để làm chứng.....
Cái gọi là vùng dịch bệnh, cũng chỉ do quan phủ ra tay, tạm thời tập trung dân chúng mắc bệnh ở một khu vực trống trải cách xa thành trấn, dựng lều cho người ở. Lý ngự y và Chân ngự y vừa thấy Thẩm Mặc, như thể thấy cứu tinh, chỉ thiếu điều nước mắt tuôn rơi.
Lê Tử Hà không quan tâm tới bệnh dịch lần này, nếu do Thẩm Mặc thao túng, đương nhiên hắn có cách giải quyết.
Nhưng nàng vẫn không thể hiểu bệnh dịch này rốt cuộc có lợi gì, ngoại trừ khiến lòng người bàng hoàng, bệnh dịch cũng không khiến người tử vong, càng không thể có ảnh hưởng tới hai nhà Trịnh Cố.
Rõ ràng Thẩm Mặc đang cố tình kéo dài thời gian. Ba ngày đầu, mỗi lần chẩn mạch đều nhíu mày suy nghĩ, cứ như không nghĩ ra cách. Lúc này Lê Tử Hà mới phát hiện ra, nếu để cho Thẩm Mặc đi diễn kịch, cũng không phải việc khó.....
Ngày thứ tư, gió càng lạnh hơn, mây đen kéo đến từng đám, tuyết sắp rơi. Cuối cùng Lê Tử Hà cũng nhìn ra quan hệ giữa bệnh dịch và Cố gia. Bởi vì ngày hôm nay, Cố Vệ Quyền từ quận Tây Nam trở về Vân Đô, đúng lúc đi qua nơi này, phía sau là mấy vạn nạn dân đi lên phương Bắc xin được chữa bệnh.....
Lê Tử Hà nhíu mày nhìn đám nạn dân với quần áo lam lũ, quay người trở về lều. Nếu muốn báo thù, cần gì phải làm bộ làm tịch.
Ngoài lều vô cùng hỗn loạn, đám nạn dân thấy triều đình cử bốn ngự y tới đây, vốn đã an phận hơn rất nhiều, nhưng gặp được đại tướng quân ngưỡng mộ đã lâu thì lại trở nên kích động. Nỗi khổ khi bị bệnh hành hạ bị niềm hưng phấn hòa tan, từng đám vây quanh Cố Vệ Quyền và quân đội của ông xem náo nhiệt.
"Lê ngự y, tối nay phải phiền Lê ngự y chịu thiệt rồi. Ngự y ở chung lều với Thẩm Ngự y có được không?" Lý ngự y đã lâu không gặp gầy đi rất nhiều. Thấy Thẩm Mặc sắp tìm được cách chữa bệnh, tuy vui mừng nhưng vẫn không che giấu được vẻ mệt mỏi mấy ngày nay.
"Ừ." Lê Tử Hà gật đầu tỏ vẻ thông cảm. Hôm nay Cố Vệ Quyền dẫn theo nhiều người tới như vậy, không đủ lều là điều tất nhiên.
"Thẩm Ngự y đã có thể viết ra phương thuốc chưa?" Lý ngự y hỏi với chút hi vọng.
Lê Tử Hà do dự một chút, đáp: "Sắp rồi, Tử Hà sang xem một chút."
Điều Thẩm Mặc chờ đợi có phải là Cố Vệ Quyền? Cố Vệ Quyền tới, hắn cũng nên đưa ra phương pháp chữa bệnh rồi.
"Ngưỡng mộ đại danh Thẩm y sư đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng