Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2533 lượt.
à nho nhỏ, cô đã cất đầy một hộp rồi.
Bên kia điện thoại, Ôn Hành Chi xoay ghế, vén màn nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Thật là trùng hợp.” Nói xong nghe thấy đầu bên kia cười cười.
“Em nghe chị Lại Dĩ Ninh nói, khách sạn anh ở ngày nào cũng có thể thấy tháp đồng hồ Big Ben cùng với khung cảnh thành phố London.”
“Sao vậy?”
“Em cũng muốn nhìn.”
Nhìn đám người náo nhiệt, Ôn Viễn chợt nhớ đến anh. Nhớ đến khoảng thời gian ở thị trấn A, được anh ôm vào trong ngực ngủ cả ngày. Cũng vì vậy mà giọng nói không tự chủ mang theo một chút nũng nịu. Ôn Viễn không quấn anh, nhưng thỉnh thoảng gặp dịp vẫn thể hiện.
“Không được.” Ôn Hành Chi nói: “Mang em theo rất phiền toái.”
“…..” Ôn Viễn bất mãn: “Này.”
Ôn Hành Chi im lặng cười cười: “Không được ở bên ngoài quá lâu, trời lạnh lắm em đi ngủ sớm đi.”
Ôn Viễn ngắt lời, nhìn thấy bóng dáng chơi đùa của Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu, cô nói: “Về sau anh không cần lái xe đến đón em nữa.”
“Tại sao?”
Ôn Viễn cười giảo hoạt một cái: “Làm gì có tại sao, muốn tránh bị nghi ngờ thôi.”
Ôn tiên sinh: “……”
Hiếm khi thấy anh bị lời nói của cô làm cho tức nghẹn, cuối cùng cũng hòa nhau, tâm tình Ôn Viễn rất tốt cúp điện thoại. Mà người đầu bên này nghe thấy tiếng cúp điện thoại liền nhíu mày.
Tình huống này, hình như không được tốt cho lắm.
Sau khi được Xuân Hỉ nhắc nhở, Ôn Viễn đặc biệt chú ý đến phòng bên cạnh ở trong ký túc xá. Có mấy người nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, tuy không trực tiếp nói cái gì ở trước mặt cô, nhưng trong lúc ở phòng tắm Ôn Viễn quay người lại nhìn thấy thấy mấy người này đang lặng lẽ quan sát mình. Đáy lòng cô cảm thấy vô lực, không thể làm gì hơn là bưng chậu đi ra khỏi phạm vi tầm mắt của mấy người đó.
Tình huống như vậy vẫn kéo dài khoảng hai tuần, cho đến khi trong khoa có một xì căng đan của một người khác. Cả ký túc xá khoa tài chính ở chung một lầu đều ồn ào.
Hôm ấy, Ôn Viễn mới đi mua điểm tâm rồi đi về phòng học. Tiết đầu tiên là “Bổ túc”, cô không dám tới trễ. Vừa đi đến cửa lớp, thì có một bạn học gọi cô lại. Cô cau mày nhìn sang, chính là nữ sinh A ở sát vách phòng ký túc xá của cô.
Đối với mấy người này, Ôn Viễn không có một chút hảo cảm nào: “Có chuyện gì vậy?”
Lời nói vừa ra khỏi miệng, Ôn Viễn bị chính mình dọa cho hết hồn. Cô đã bị anh dạy hư, đi học tính cách phúc hắc của anh.
Có lẽ là do nghĩ tới người nào đó, nên sắc mặt cô không lạnh như giọng nói của mình, cô nữ sinh A hỏi linh tinh: “Từ Tiểu Hà ở cùng phòng với cậu?”
“Đúng, sao vậy?”
Vẻ mặt Tiểu A kích động: “Xem ra cậu chưa biết chuyện gì, trong khoa đang truyền ra tin. Tối hôm qua có người nhìn thấy cô ấy cùng với một bạn nam ở phía đông trường đi tản bộ gần rừng cây, không chỉ nắm tay mà còn hôn nhau nữa.”
“Cô nói linh tinh cái gì vậy.”
Chu Nghiêu chợt chen vào một câu, bởi vì những người này từng lan truyền tin đồn của Ôn Viễn cho nên đối với mấy người này Chu Nghiêu không có ấn tượng tốt.
“Ai nói linh tinh, còn có hình đây này, hơi bị mờ nhưng tuyệt đối có thể nhìn ra được.”
“Không xem.”
Chu Nghiêu chặn lại. Mà Ôn Viễn nhìn thấy tay của hai người kia, nhìn kỹ một chút thì phát hiện ra những lời Tiểu A kia nói không ngoa chút nào. Người trong hình đúng là Từ Tiểu Hà.
Ôn Viễn vội đẩy Chu Nghiêu một cái: “Tiểu Nghiêu cậu xem xem có phải Từ Tiểu Hà không?”
Chu Nghiêu nhìn qua cũng cảm thấy kinh hãi.
Tiểu A có chút hài lòng: “Tớ nói không sai chứ, không nghĩ ra, người bình thường nhát gan hay xấu hổ như vậy còn mau lẹ hơn chúng ta, chúng ta còn đơn thuần lắm, người ta đã đến bước này.”
Âm điệu làm hấp dẫn sự chú ý của phần lớn các bạn học trong lớp. Ôn Viễn nhìn cô ta cảnh cáo một cái, tầm mắt di chuyển liền nhìn thấy Từ Tiểu Hà đẩy cửa đi vào.
Trong phòng học lập tức trở lại yên lặng, Từ Tiểu Hà cũng bị sự im lặng quỷ dị này làm cho ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn bốn phía. Cho đến khi thấy tiểu A cầm điện thoại cứng đờ đứng bên cạnh Ôn Viễn, mới chợt hiểu được, sắc mặt chợt trở nên rất khó coi, đỏ bừng lên, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn đè xuống, cúi đầu đi xuống cuối lớp.
Ôn Viễn cảm thấy có chút lúng túng, cô nghĩ Từ Tiểu Hà đã hiểu lầm, muốn gọi cô ấy lại nhưng đúng lúc đó chuông vào học đã vang lên nên cô đành thôi.
Sau khi hết tiết một, Ôn Viễn đều cảm thấy không yên trong lòng. Tiếng chuông hết giờ vừa reo lên, cô vội nghiêng đầu tìm Từ Tiểu Hà, muốn gọi cô lại nhưng không ngờ cô đã sớm đi theo cửa sau ra ngoài.
Đành phải đi ngược lại đám người đông đúc đuổi theo cô ấy, đuổi đến vườn hoa trước phòng học thì gọi cô ấy lại.
Từ Tiểu Hà xoay người, ánh mắt long lanh nhìn cô: “Cậu có ý gì?”
“Cái gì tớ cũng không có nói, là Tiểu A gọi tớ đến nói linh tinh.” Chạy một đường nên sắc mặt Ôn Viễn hơi hồng hồng, hơi thở còn dồn dập: “Mà hơn nữa, tớ cảm thấy chuyện tình cảm không có gì là xấu hổ.”
Nói lời này, Ôn Viễn có chút cảm thấy quẫn trí. Chính cô cũng yêu sớm, có tư cách gì chê cười người khác.
Từ Tiểu Hà nghi ngờ nhìn cô một lát, phát hiện ra lời cô nói là thật lòng mới nhẹ nhàng