Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
hút không tin nhìn Ôn Viễn và Tô Tiện: “Hai em, hai em đang ở đây học bổ túc?"
"Đúng, đúng vậy." Ôn Viễn gãi gãi đầu, lắp bắp nói.
Tô Mạn nhìn cô bé này rõ ràng đang rất hồi hộp, lại nhìn sang em trai đang vô cùng thản nhiên, cười cười nói: “Ngồi xuống đi. Chị cũng chỉ vừa đúng lái xe đi ngang qua, nhìn qua cửa sổ thấy hai em nên mới vào. Đang học bổ túc tiếng Anh sao? Tại sao không đến chỗ chị hả ?"
Ôn Viễn liền phồng má đáp: "Chú út nói, không làm phiền chị thì tốt hơn."
"Anh ấy nói như vậy sao?" Tô Mạn làm như có chút không tin, quay đầu sang nhìn cô. Thấy Ôn Viễn chớp mắt gật đầu một cái, mới xoay người, nhìn lên quyển sách luyện tập ở trước mặt, có chút vui vẻ nói: "Tiếng Anh của Tô Tiện cũng rất khá, có nó giúp em học thêm cũng giống như chị thôi."
Ôn Viễn vâng dạ một tiếng, hai mắt chợt sáng lên, nhìn chằm chằm Tô Tiện và Tô Mạn một lúc, cho đến khi hai người họ cảm thấy sợ hãi, mới hài lòng cảm thán một tiếng: "Nhìn kỹ thấy thật giống nhau."
Làm cho hai chị em họ cùng bật cười lên.
Bởi vì có hai chị em Tô Mạn và Tô Tiện giúp một tay, nên nhiệm vụ học thêm vào buổi trưa lần này của Ôn Viễn đã hoàn thành vượt mức rồi. Trên đường Tô Mạn lái xe đưa cô về nhà, Ôn Viễn cao hứng nói chờ thi tốt nghiệp trung học xong sẽ khao Tô Tiện và Tô Mạn một bữa tiệc lớn.
Tô Mạn cười yếu ớt: "Tốt nhất phải nhiều thịt một chút"
Ôn Viễn cảm thấy có chút ngượng ngùng: "Cô Tô, cô đừng có trêu em."
Tô Tiện ngồi ở ghế cạnh tài xế chỉ im lặng nghe, nhìn mặt mày Ôn Viễn hớn hở từ trong kính chiếu hậu, khóe môi không tự chủ mà khẽ cong lên.
Tô Mạn vẫn chú ý đến em trai, đưa Ôn Viễn về đến nhà, trên đường trở về mới mở miệng hỏi: "Ôn Viễn, chính là cô bé em nói với chị lúc trước phải không?"
Tô Tiện có chút xấu hổ đỏ mặt.
Đối với đứa em trai này, Tô Mạn hiểu nó rất rõ, trước sau như một, ưu tú và kín kẽ, đối với mọi người, đối với mọi chuyện đều có phương thức biểu đạt của mình. Mà người như nó lại gọi điện thoại hỏi cô về chuyện tình cảm thì chắc chắn là có vấn đề rồi. Nó hỏi cô động lòng là như thế nào, thích là như thế nào.
Tô Mạn nhớ tới bản thân mình thật lâu trước đây, chỉ lặng lẽ cười.
"Cô bé ấy có thái độ với em như thế nào?" Tô Mạn hỏi: “Chị muốn nói đến thái độ trên phương diện tình cảm ."
Tô Tiện nghe vậy trầm mặc một lát, một lúc lâu mới cười khổ: "Chắc là bạn bè, vẫn luôn là như vậy."
Tô Mạn cũng không biết nên an ủi cậu em mình như thế nào không thể làm gì khác hơn là cười một tiếng rồi yên lặng lái xe.
Kỳ nghỉ hè kết thúc rất nhanh, ngày đầu tiên chính là lễ khai giảng năm học mới. Trong buổi lễ nhà trường nêu gương trước toàn thể học sinh những đàn anh, đàn chị khóa trước đã đạt được thành tích cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, sau đó kêu gọi lớp đàn em tiếp theo noi gương bọn họ mà học tập, không kiêu không nóng nảy, ổn định tập trung nhất định sẽ thắng lợi. Ôn Viễn được khích lệ nên nhiệt huyết liền sôi trào, nghiêm túc học tập một hồi lâu.
Những ngày sau đó quả thật Triệu Duy Nhất thật sự không đến trường học nữa, Ôn Viễn gọi điện cho cậu mấy lần, đều do lính cần vụ nhận. Xem ra nhà họ Triệu thật sự dốc hết sức lực để nhổ hết lông của cậu rồi, Ôn Viễn chỉ có thể đồng tình theo mà thôi. Quá trình học tập căng thẳng mà lại nhạt nhẽo kéo dài từ khi bắt đầu tựu trường đến tuần thứ tư của học kỳ.
Đầu tuần thứ năm, sáng sớm bạn học Ôn Viễn phải đến trường học.
Cô đến hơi trễ, tất cả mọi người đã tập hợp ở sân thể dục để kéo Quốc kỳ rồi, trong phòng học chỉ có một mình An Nhiên đang thu thập đồ đạc. Trong lúc vội vàng Ôn Viễn vẫn lên tiếng chào nhưng cô ta lại không thèm nhìn cô một cái mà đi thẳng ra khỏi phòng học. Tuy Ôn Viễn không vui nhưng không thể làm gì khác hơn là sửa sang đồ của mình rồi chạy như bay tới sân thể dục, nhưng chạy quá nhanh, làm một lá thư màu xanh nhạt rơi ra từ trong ngăn bàn.
Ôn Viễn dừng bước, ngồi xuống nhặt lên. Vừa nhìn thấy chữ viết trên lá thư kia nhất thời giật mình.
Là chữ của Tô Tiện!
Sao Tô Tiện lại viết thư cho cô chứ? !
Ôn Viễn toát mồ hôi mở lá thư ra, chỉ nhìn thoáng qua liền nhanh chóng khép lại. Nhìn về phía của Tô Tiện, nhịp tim rầm rầm tăng tốc.
Bởi vì, thư Tô Tiện viết cho cô là một lá thư tình.
Bởi vì lá thư tình này mà cả ngày bạn học Ôn Viễn cứ như phát sốt không tự nhiên. Từ khi cô lên cấp ba, đây là lần đầu tiên nhận được thư tình, nhưng lại từ một người mà cô cho rằng không có khả năng nhất.
Làm sao có thể chứ? Lúc nghỉ trưa, Ôn Viễn nằm ở trên bàn, len lén liếc mắt nhìn Tô Tiện rồi lại nhanh chóng xoay đầu lại.
Không được, cô phải tìm cậu ấy hỏi một chút mới được.
Lúc kết thúc giờ học buổi chiều, cách giờ tự học buổi tối bọn họ còn có một ít thời gian để ăn cơm tối. Thừa dịp này, Ôn Viễn nghiêm mặt kéo Tô Tiện đến phía sau trường học. Sau đó đối diện với vẻ mặt khó hiểu của Tô Tiện thì không biết nên mở miệng thế nào, đành phải đi tới đi lui quanh cậu ấy.
"Dừng lại." Tô Tiện làm ra dấu bảo cô dừng lại: “Cậu làm mình chóng mặt quá."
Ôn Viễn đỏ mặt nhìn cậu bạn, nắm t