Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
có chút kháng cự.
"không." Ôn Kỳ cầm chìa khóa xe nói tiếp: “Tần Chiêu biểu diễn ở thành phố T, nên chú út đưa cô ta tới đó."
Núi Tước Lĩnh nằm giữa thành phố B và thành phố T cho nên đường bọn họ đi sẽ trái ngược với nhau. Biết được điều này Ôn Viễn không khỏi thở phào một cái.
Xe của Ôn Hành Chi mới dừng cách đó không xa, nhân lúc Ôn Kỳ đi lấy xe Ôn Viễn liền vuốt vuốt mái tóc, tay xách hai cái túi đi tới phía trước, gõ gõ vào cửa xe của Ôn Hành Chi.
Ôn Hành Chi đã sớm nhìn thấy cô, vốn dĩ muốn xuống xe. Nhưng nhìn thấy mặt của cô vừa muốn lấy lòng lại vừa đáng thương ở ngoài cửa sổ thì anh liền đổi chủ ý chỉ từ từ hạ cửa kính xe xuống thôi.
"Mang theo hai cái túi làm gì?"
Ôn Viễn chớp chớp mắt: “Ba cháu đã trở về rồi, cháu và anh trai chuẩn bị về nhà."
Ở trước mặt trưởng bối, cô vẫn hết sức lễ độ gọi Ôn Kỳ là anh trai. Ôn Hành Chi ừ một tiếng, rồi dặn dò: "Bảo nó trên đường lái xe cẩn thận."
Ôn Viễn liền gật đầu, nhìn hai bên phải trái một lúc, lại quan sát vẻ mặt của anh rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Chú út, chú, sao khóe môi của chú lại có vết xước vậy?"
cô biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi bởi nếu anh giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, thì cô cũng giả vờ như không biết gì. Tuy bạn học Ôn Viễn đã tính toán đâu vào đấy như vậy mà người trước mắt này đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô rồi.
Ôn Hành Chi nheo mắt nhìn cô, bình thản nói: "Chuyện không liên quan cháu, mèo cào thôi ."
Ôn Viễn: "~~o(>_
Con người ta tuy nỗ lực và kiên trì nhưng cũng phải cần phương hướng và sự tín niệm, những lời như thế Ôn Viễn đã sớm nghe người ta nói qua, nhưng chân chính thể nghiệm thì đến bây giờ mới có. Bạn học Ôn Viễn cảm thấy, bởi vì đã có mục tiêu nên khi nhìn lại những môn học khó nhằn trước đây cũng cảm thấy không còn khó như vậy nữa.
Thời gian thoắt một cái đã đến cuối tháng sáu, thi cuối kỳ xong, học kỳ sau Ôn Viễn đã trở thành học sinh cuối cấp rồi. Với chế độ giáo dục như hiện nay, có rất nhiều trường học vì để cho học sinh có kết quả cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học đã đẩy nhanh quá trình học của lớp mười, lớp mười một để kết thúc nhanh, thời gian còn lại toàn bộ dùng để lớp mười hai tập trung học tập cho cuộc thi tốt nghiệp. Do thành phố B có điều kiện nên còn chưa tới mức nghiêm trọng như vậy. Bộ giáo dục đã có quy định, tất cả trường học để thời gian cho lớp mười hai tập trung thi tốt nghiệp, hơn nữa còn chiếm dụng luôn thời gian nghỉ hè. Ôn Viễn đã quen thoải mái, mới chịu tí cực khổ của một học kỳ vừa rồi mà thôi, vừa nghe thời gian nghỉ hè chỉ có hai mươi ngày liền thấy muốn khóc.
Tô Tiện cũng cảm thấy khó hiểu, không biết tại sao cứ mỗi khi thi xong cô bạn này đều trưng vẻ mặt đưa đám, vừa cầm sách giúp cô vừa nói: "Thế nào? Lại không làm được bài sao?"
Nhìn vẻ mặt cười tủm tỉm của cậu Ôn Viễn cảm thấy tức, bĩu môi nói: "Đừng có rủa mình."
Tô Tiện cười cười, đem toàn bộ sách vở của cô đặt lên chiếc xe đạp, rồi đẩy xe đưa cô về nhà. Thời gian tự học buổi tối của lớp mười một thường về trễ nên trong nhà không yên tâm để một mình Ôn Viễn đi tới đi lui, nên mỗi tối đều phái một người tới đón cô về. Cùng Tô Tiện đi về như thế này chỉ có khi kết thúc cuộc thi mới xảy ra. Đây cũng là thời gian duy nhất bọn họ đi chung với nhau.
Thật là một người đơn thuần đến cố chấp. Tô Tiện cười cười, chỉ nói qua loa: "Sự phân biệt này chỉ có người trong cuộc mới có thể hiểu được, nói trắng ra thì Duy Nhất là con người rất đơn thuần mà Trần Dao thì cậu cũng nhìn ra rồi đấy, dã tâm bừng bừng, lòng dạ thâm sâu. Hai người họ ở chung một chỗ sẽ không có kết quả tốt. Giải tán sớm ngày nào thì tốt ngày ấy."
Ôn Viễn chỉ im lặng. Cô nhớ lại lời mình đã nói với Ôn Hành Chi mấy ngày trước, đạo lý tuy giống nhau, nhưng đặt ở trên người của Triệu Duy Nhất lại cảm thấy không tiếp nhận được. Loại cảm giác khác biệt này khiến Ôn Viễn thấy là lạ.
Thấy mày cô chau lại, Tô Tiện thở dài: "Thôi, chúng ta nên thảo luận xem lát nữa đi tới khúc quanh kia ăn kem gì thì tốt hơn."
Bị xem thường như vậy bạn học Ôn Viễn không thể làm gì khác hơn là cố gắng trừng mắt nhìn cậu.
Lúc đi tới cửa nhà, điện thoại di động của Ôn Viễn chợt vang lên. Đây là điện thoại là Kiều Vũ Phân mua cho cô từ khi cô tham gia lớp tự học buổi tối của lớp mười một, chuyên dùng để liên lạc với người nhà. Nói đến cái này Ôn Viễn lại cảm thấy có chút uất ức, Kiều Vũ Phân sợ sau khi có điện thoại di động thì cô sẽ không chuyên tâm vào học nữa nên vẫn chưa cho cô mua. Cho dù là hiện tại có một cái nhưng cũng chỉ có chức năng nghe gọi mà thôi.
Tuy vậy Ôn Viễn vẫn có chút vui mừng, ngày hôm sau khi mua sim điện thoại, hớn hở nhắn cho Ôn Hành Chi báo cáo đây là số điện thoại mới của mình. Đây cũng là tin nhắn đầu tiên khi cô dùng cái máy này nhưng đổi lại kết quả chỉ là mấy chữ của Ôn Hành Chi: "Biết rồi."
Ôn Viễn nhìn thấy mấy chữ này thì không nhịn được dùng điện thoại cùi bắp kia gửi tiếp một vẻ mặt "╰_╯" đến để bày tỏ sự bất mãn của mình, kết quả, dĩ nhiên bị Ôn Hà