Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

hật chặt lá thư màu xanh dương trong tay, cất tiếng hỏi: "Có phải cậu viết hay không ?"
Tô Tiện không lên tiếng, chỉ nhìn cô chằm chằm. Phản ứng này khiến cho Ôn Viễn không nhịn được lại đoán: "Thật là cậu viết sao? Sao cậu lại có thể như vậy chứ? Mình vẫn xem cậu như bạn tốt mà! Hơn nữa cậu xem, chúng ta cũng học lớp mười hai rồi, sao có thể phát sinh những vấn đề này được? Cô mập đã dạy cậu như thế nào! Chúng ta vẫn còn nhỏ, không nên nghĩ đến những chuyện này có được hay không?"
"Ôn Viễn." Trong lúc bạn học Ôn Viễn xù lông lải nhải cả một tràng, thì Tô Tiện mở miệng bảo cô ngưng lại.
Ôn Viễn giống như là đĩa đang phát chương trình vậy, chợt ngừng lại, sau khi hai người bọn họ nhìn nhau mấy phút, từ trong ánh mắt của cậu Ôn Viễn không thấy được bất kỳ sự dao động nào. Cho đến khi cậu cong ngón tay gõ lên đầu cô một cái. Tô Tiện chợt cười nói: "Cậu nói huyên thuyên cái gì đó? Mình viết cái gì chứ?"
"Cái này." Giọng của Ôn Viễn bây giờ chỉ như con muỗi đang vo ve.
Tô Tiện đưa tay cầm lấy, giả vờ nhìn một lát rồi nói: “Ừ, viết là thật tốt. Tình cảm dạt dào, cảm động vô cùng."
"Nhưng chữ của cậu mà." Ôn Viễn trừng mắt nhìn cậu.
Tô Tiện bày ra vẻ mặt rất khoa trương, tiếp theo lại cốc lên đầu cô một cái: "Chữ của mình mà khó nhìn như vậy sao? Mình đã từng nhận được giải đặc biệt trong cuộc thi thư pháp toàn quốc đấy."
Ôn Viễn lại trợn mắt nhìn cậu hỏi lại: “Thật không phải cậu viết chứ?"
Tô Tiện lắc đầu.
Ôn Viễn thở phào nhẹ nhỏm: “Làm mình sợ muốn chết."
Tô Tiện bật cười lên: "Đừng nói với mình, cậu vì chuyện này mà phiền não suốt một ngày đấy."
"Dĩ nhiên..... sẽ không!" Ôn Viễn mếu máo: “Mình chỉ muốn biết, là ai đáng ghét như vậy, có phải lại muốn giống như lần trước, viết một lá thư tình để hãm hại mình hay không đây. Xong rồi lại phải mời phụ huynh đến." Nói xong liền bày ra một vẻ mặt đầy thù hận: “Mình nghĩ nếu là nguyên nhân này mà bị gọi phụ huynh đến, chú út nhất định sẽ không tới đâu."
Tô Tiện nhìn miệng Ôn Viễn liến thoắng, không ngừng oán trách, đột nhiên hỏi: "Nếu như lá thư này, thật là do mình viết cho cậu thì sao?"
"Hả?" Ôn Viễn miệng chữ O mắt chữ A rồi.
Tô Tiện thấy vậy bất chợt hăng hái: “Giả thiết thôi, như trong thư đã nói, mình thích cậu, muốn cùng cậu thi một trường đại học, về sau sẽ luôn ở bên cạnh nhau, nếu thế thì cậu thấy như thế nào?"
Ôn Viễn nhìn cậu như đang nhìn người ngoài hành tinh cuối cùng vẫn vụng về cự tuyệt: "Không được, chú út của mình đã nói, bao giờ hai mươi lăm tuổi mới có thể nói chuyện yêu đương."
Tô Tiện lẳng lặng nhìn cô, khóe miệng cuối cùng giương lên một nụ cười: "Ôn Viễn, cậu có biết cảm giác thích một người là như thế nào không?"
"Gì cơ?"
"Thích, nhưng không nhất định phải giữ lấy. Cậu có thể sẽ thỉnh thoảng gặp mặt nghe những lời mà người đó với cậu, nhìn người ấy cười, thấy người ấy tốt với người khác thì trong lòng thấy khó chịu, vô ý thức làm bản thân khổ sở. Biết cái gì gọi là vô ý thức không? Đó là chính bản thân cậu cũng không biết từ khi nào thì bắt đầu có những cảm xúc.....” Thấy vẻ mặt của cô từ từ trở nên mơ hồ Tô Tiện nói tiếp: “Nói tóm lại, cũng không biết từ lúc nào thì rất hay nhớ tới người đó, sau đó lại không thể nào dễ dàng bỏ ra khỏi tâm trí được."
Hả.....
Ôn Viễn lặng lẽ nghiền ngẫm những lời này của Tô Tiện.
Mỗi một câu, mỗi nụ cười của người đó, thấy người đó đối tốt với người khác thì trong lòng sẽ khó chịu? Khổ sở? Cảm giác lạ lẫm, vô ý thức này, không biết sẽ có cảm giác như thế nào?
Tựa như cô đối với chú út sao?
Nghĩ đến điểm này, Ôn Viễn cảm thấy trong lòng như chợt nứt ra một khe hở, điều này làm cô đờ đẫn đứng nguyên tại nguyên chỗ, không thể động đậy.
Làm sao có thể!
Ôn Viễn bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ hết hồn.
Nghe xong những lời nói của Tô Tiện, phản ứng đầu tiên của cô lại là nghĩ đến chú út Ôn Hành Chi? Ôn Viễn lắc đầu phủ nhận, nhưng trái tim thì lại đập binh binh trong ngực không ngừng tăng tốc.
Bạn học Ôn Viễn cố gắng coi thường phản ứng này. Nhưng nỗ lực luôn hoàn toàn ngược lại, lời nói của Tô Tiện chính là một đường phân cách, đem một chút sáng tối đến cùng một chỗ, tạo thành phản ứng hóa học liên tiếp. Ôn Viễn cảm thấy đầu óc trở nên vô cùng hỗn loạn.
Cô bị bệnh gì chứ? Cô đang thích một người không nên thích, không biết bắt đầu từ khi nào, đợi đến khi phát hiện thì đã là bệnh hiểm nghèo thời kỳ cuối rồi.
Điều này làm cô bó tay vô phương cứu chữa, hơn nữa không chỗ nào có thể trốn được.
Trong khoảng thời gian này Ôn Viễn có chút rối loạn .
Bởi vì cái cảm giác khác lạ từ lần trước sau khi nghe Tô Tiện thuyết giáo xong, phản ứng duy nhất của Ôn Viễn lại là chạy trối chết. Không dám nhìn thẳng vào mắt của cậu, tựa như chỉ cần nhìn vào mắt của cô thì cậu ấy có thể đọc được hết ý nghĩ trong đầu cô vậy. Mặc dù sau đó khi gặp nhau Tô Tiện vẫn bình thường như trước đây nhưng Ôn Viễn lại cảm thấy rối loạn . Giống như đáy lòng cất giấu bí mật đã lâu, bị người khác theo dõi hoặc như là trái tim đang ẩn dấu hai con thỏ nhỏ, cả ngà


Old school Swatch Watches