Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

t mụn! Ôn Viễn bị hình ảnh trong gương của mình dọa sợ hết hồn, mãnh liệt xoa mặt nghĩ lại xem chuyện này đã xảy ra.
Trong đầu loạn tùm lum, còn chưa kịp hiểu rõ ràng bỗng nhiên có người gõ cửa phòng của cô, là giọng của Ôn Kỳ: "Ôn Viễn, mở cửa!"
Ôn Viễn bị anh gọi sợ hết hồn, lau mặt thật nhanh, vừa vuốt vuốt tóc vừa mở cửa cho Ôn Kỳ.
nói xong đi lên vạch áo khoác của anh ra, Ôn Kỳ dĩ nhiên không thể để cho cô được nhưý, lặp lại chiêu cũ nhấc cổ áo lôi cô vào phòng vệ sinh, “Mười phút, mau đi chải lại cái đầu nấm của em đi."
Đêm qua núi Tước Lĩnh lại có một trận tuyết rơi, nhiệt độ sáng nay thấp hơn hôm qua một chút. Bạn học Ôn Viễn bọc mình trong bộ quần áo phía trước màu trắng sau lưng thì lại đen bị Ôn Kỳ gọi là chim cánh cụt, vừa xoa mặt vừa đi theo Ôn Kỳ ra đại sảnh khách sạn. Có lẽ là bởi vì thời tiết hơi lạnh, nên đầu óc của bạn học Ôn Viễn tỉnh táo hơn rất nhiều. cô nhìn theo bóng lưng của Ôn Kỳ , bắt đầu nhớ lại chuyện tối hôm qua.
Khó trách hôm nay anh kéo cao cổ áo như vậy, tối hôm qua cô thật sự đã cào anh sao? Thế nào lại không nhớ rõ? Chỉ nhớ cô cùng một đám người trẻ tuổi ở xung quanh đống lửa, bị mời một ly rượu, sau đó lại cùng một tên thanh niên ngoại quốc không biết tên họ ngoại nhảy một đoạn lộn xộn lung tung.
Sau đó, sau đó.....
Tầm mắt rơi vào phía bên phải, Ôn Viễn chợt "A" một tiếng, che miệng đứng im tại chỗ không động đậy. Thừa dịp Ôn Kỳ nhìn sang, liền bắt cánh tay của anh lại, vẻ mặt đưa đámmím môi nói: "Em không ăn sáng đâu!"
Ở phía bên phải của phòng ăn bên cạnh bàn ăn có Ôn Hành Chi đang ngồi.
Vẫn ăn mặc chỉnh tề như thế, anh đang cúi đầu đang đọc báo buổi sáng nay, nhìn từ xa cảm thấy anh ôn hòa hơn nhiều. Phục vụ mang đến một cốc nước, Ôn Hành Chi đưa tay nhận lấy, rồi nói cám ơn.
Tầm mắt quét qua nơi nào đó, rồi dừng lại.
Ôn Viễn đang nấp ở sau lưng Ôn Kỳ, chột dạ ngẩng đầu liếc anh, sau khi bị bắt gặp lại vội cúi đầu. Trong lòng âm thầm kêu rên, xong đời rồi, cô nhìn thấy khóe miệng của anh có vết thương rồi ! Hu hu..... !
Ôn Kỳ tức giận liếc nhìn Ôn Viễn trong bộ quần áo chim cánh cụt, sau đó lên tiếng chào Ôn Hành Chi: "Chú út, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Giọng nói có vẻ trầm thấp hơn bình thường, lại còn hơi khàn nữa. Có lẽ Ôn Hành Chi cảm thấy không thoải mái nên uống một hớp nước ấm, nhìn về phía Ôn Viễn đang đứng một bên xoắn ngón tay:”Còn đứng ở đó làm cái gì?"
Ôn Viễn đang trầm ngâm bị anh nói vậy thì sợ hết hồn, ngẩng đầu nhìn anh thấy vẻ mặt anh vẫn như thường, mới gãi đầu ngồi xuống.
Cúi đầu buồn bực một lát, Ôn Viễn lại không nhịn được ngẩng đầu lên quan sát. Khóe môi của Ôn Hành Chi quả thật có vết thương, tuy không lớn nhưng vẫn rất rõ ràng. Hơn nữa, bị thương ở chỗ này, khó tránh khỏi làm cho người ta nghĩ lung tung. Dù thế nào thì cũng sẽ không phải là cô chứ, nào có người đần như vậy. Ôn Viễn càng nghĩ càng tuyệt vọng.
Nhận thấy được ánh mắt đốt người kia, Ôn Hành Chi liền liếc cô một cái, lúc này Ôn Viễn lại không hề trốn tránh, mím môi lại, vẻ mặt đáng thương nhìn anh. Ôn Hành Chi trầm ngâm nhìn chăm chú một lát, mặt không đổi sắc rồi di dời tầm mắt. Vì vậy bạn học Ôn Viễn càng thêm đáng thương rồi.
đang lúc đầu của Ôn Viễn sắp đụng vào cái bàn thì Tần Chiêu đi đến. Dưới thời tiết dưới 0 độ mà cô ta lại mặc váy, không hề mặc quần áo mùa đông giống Ôn Viễn chút nào. Ôn Viễn thấy vậy không nhịn được mà chậc lưỡi hít hà. Cho đến khi Tần Chiêu mỉm cười nhìn cô thì cô mới phục hồi lại tinh thần, nhớ tới tối hôm qua Tần Chiêu cũng ở chỗ đó, không khỏi cảm thấy lúng túng.
"Xin lỗi, tôi tới muộn." Tần Chiêu nói: “Nhận được điện thoại của giáo sư, nói có chương trình biểu diễn tôi có thể phải đi về trước." Nhìn như làđang giải thích với ba người, nhưng tầm mắt của cô ta luôn rơi vào trên người Ôn Hành Chi.
"không sao." Ôn Hành Chi cười nhạt: “Tôi sẽ đưa cô về."
"Làm phiền anh rồi." Khóe môi của Tần Chiêu hơi nhếch lên nhưng đáy lòng lại hơi ảm đạm bởi vì thái độ xa cách của người đàn ông này.
Hai anh em nhà họ Ôn ngồi ở phía đối diện vẫn không lên tiếng. Ôn đại thiếu là lười nói chuyện, bởi vì ấn tượng của anh đối với Tần Chiêu vẫn luôn luôn không tốt. Còn Ôn Viễn thì lại không biết nên nói gì, chỉ nhìn vào khóe môi của Ôn Hành Chi rồi lại yên lặng cúi đầu xuống.
Bỗng nhiên cảm giác là lạ ngày hôm qua lại nổi lên, Ôn Viễn cố gắng hết sức đè nó xuống.
Ăn sáng xong, Tần Chiêu trở về phòng dọn dẹp hành lý còn Ôn Hành Chi đi thẳng ra bãi đậu xe lấy xe. Ôn Viễn lặng lẽ đứng trước bậc thang một lát, đầu chợt bị người nào vỗ một cái. Ngẩng đầu nhìn lên, là Ôn Kỳ, anh ném cho cô hai cái túi mà lúc tới đây bọn họ đã cầm tới.
Thấy Ôn Viễn nhìn mình không hiểu, Ôn Kỳ nhún vai giải thích: "Cha về rồi, mẹ gọi điện thoại nói không được ở bên ngoài quá lâu nên về nhà sớm một chút."
Bọn họ mới tới đây có một ngày thôi. Ôn Viễn có chút không đành lòng, chỉ chỉ vào xe của Ôn Hành Chi mới nói: "Vậy chúng ta phải theo chân bọn họ cùng nhau trở về rồi sao?"
không biết vì sao, Ôn Viễn theo bản năng


Polly po-cket