Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
nh Chi xem như không thấy cũng là chuyện đương nhiên rồi.
Giờ phút này, nhìn thấy số điện thoại của anh hiện lên trên màn hình. Việc đầu tiên là Ôn Viễn mím mím môi, rồi mới ấn phím call. Đầu kia vẫn là giọng nói sóng nước chẳng xao vô cùng quen thuộc: "Thi xong rồi à?"
"Vâng." Ôn Viễn ngẩng đầu đưa mắt nhìn Tô Tiện đang đứng đối diện, rồi quay lưng đi nhận điện thoại.
"Như thế nào?"
Ôn Viễn ỉu xìu : "Tiếng Anh thi không tốt....."
Ôn Hành Chi nghe cô nói vậy lại không hề trách mắng mà chỉ nói: "Nghe Tô Mạn nói, kỳ nghỉ hè cháu mời cô ấy bổ túc tiếng Anh?"
"Dạ." Ôn Viễn mở to hai mắt nói: "Có vấn đề gì không?"
Ôn Hành Chi hơi trầm giọng xuống nói: "Kỳ nghỉ hè không nên phiền đến người ta."
Ôn Viễn mếu máo: "Cháu chậm chạp cần bắt đầu sớm một chút."
Ôn Hành Chi nghe cô nói mà hai hàng ông mày thả lỏng ra: "Học nhiều thì cũng vẫn như thế, chuyện học thêm đến khi khai giảng hãy nói."
Ôn Viễn: "╰_╯"
Lần này, Ôn Viễn cúp điện thoại của Ôn Hành Chi trước, mặc dù vẫn còn tức giận. Nhưng khi xoay người, thấy Tô Tiện đang cười tủm tỉm, cô xấu hổ, nên giải thích: "Là chú út của mình."
Tô Tiện ừ một tiếng, đưa sách đang cầm trong tay cho cô rồi nói: "Mình không vào được nữa, đưa cậu đến đây thôi."
Ôn Viễn cảm ơn, mới đi được vài bước lại bị Tô Tiện gọi giật lại: "Ôn Viễn."
Ôn Viễn không hiểu xoay người nhìn cậu, nghe cậu nói: "Nếu cậu đồng ý, nghỉ hè mình sẽ bổ túc tiếng Anh cho cậu?
"Thật chứ?" Cô hỏi lại, hiển nhiên là bị mấy lời trong điện thoại vừa rồi đả kích.
"Thật." Tô Tiện cười nói: "Đừng sợ lãng phí thời gian đâu."
Ôn Viễn và Tô Tiện quen nhau cũng đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên cô tới nhà của cậu. Hơn nữa không đến thì không biết, vừa đến đã giật mình, thì ra nhà của Tô Tiện chính là một tòa biệt thự riêng biệt. Hơn nữa lại còn ở trong khu trung tâm được ca tụng là tấc đất tấc vàng của thành phố B.
Tô Tiện dẫn Ôn Viễn vào cửa, cả đường đi cô đều mắt chữ O mồm chữ A. Tô Tiện lại thấy hơi ảo não, không ngờ phản ứng của cô lại như vậy, sớm biết thì đã trực tiếp dẫn đến KFC rồi.
"Mình cũng biết nhà cậu có tiền, nhưng lại không biết nhà cậu lại giàu như vậy." Ôn Viễn thở dài nói.
Tô Tiện chỉ là cười: "Có tiền cũng không nhất định thật là chuyện tốt ."
Ôn Viễn không hiểu, nhưng cũng không hỏi nữa. Bởi vì một người đang đi tới càng làm cho cô không thể ngờ được, đó chính là An Nhiên? !
An Nhiên hiển nhiên cũng nhìn thấy cô, vốn đang tươi cười đi về phía Tô Tiện trong nháy mắt liền âm trầm xuống, còn phải cố ẩn nhẫn để không phát tác nữa. Cô nàng liếc nhìn Ôn Viễn một cái, rồi quay sang nói với Tô Tiện: "Hôm nay cậu có rảnh không?"
Tô Tiện lắc đầu đáp: "Hôm nay phải giúp Ôn Viễn học thêm, có chuyện gì ngày mai lại nói."
"Vậy thì để ngày mai vậy." An Nhiên cười ngọt ngào, nhưng khóe mắt nhìn về phía Ôn Viễn lại treo ngược lên thật cao: “Cũng nên tổ chức vài khóa bồi dưỡng, học tập mà không tốt, vậy thì hoàn toàn không có ai thèm nhìn đâu."
Khi đi học Ôn Viễn không nói ra gia thế của mình với mọi người. Một là bởi vì cha của cô rất nghiêm khắc, hai là bởi vì cô vẫn có thói quen khiêm tốn, không muốn bởi vì cái này lại chuốc thêm phiền toái. Giờ phút này bị An Nhiên coi thường như vậy, Ôn Viễn thật sự không thèm để ý. Đợi đến khi An Nhiên yểu điệu rời khỏi tầm mắt của mình, Ôn Viễn mới xoay đầu lại le lưỡi, ai oán nói: "Cậu và cậu ấy ở cùng một khu à?"
"Ừ." Tô Tiện không chút để ý gật đầu một cái: “Mẹ của mình với mẹ của cậu ấy cùng dạy ở một trường đại học, còn cha của mình trên phương diện làm ăn cũng có lui tới."
"Ồ, vậy là thanh mai trúc mã rồi." Nói xong đầu liền bị đánh một cái không nặng cũng không nhẹ.
"Nói cái gì vậy chứ." Hiếm có khi Tô Tiện trừng mắt nhìn cô như vậy, thấy cô đầu hàng xin tha mới thôi.
Ngày thứ nhất đã có kinh nghiệm, ngày thứ hai Tô Tiện dời địa điểm đến quán cà phê gần nhà. Cái quán này là do một người bạn của cậu mở, diện tích tuy không lớn, nhưng lại cực kỳ đặc biệt. Bài trí rất có phong cách phương Tây.
Uống xong cà phê chủ quán tự mình đi pha, Ôn Viễn chống cằm nhìn Tô Tiện: "Không ngờ cậu cũng có lúc bình dân như vậy."
"Chẳng lẽ khi ở trường học mình rất kiêu ngạo sao?"
Ôn Viễn đáp lại: "Ngày ngày đều có người xếp hàng đưa thư tình thì làm sao có thể không cao ngạo chứ?"
Nói xong, đầu liền bị gõ lên. Ôn Viễn ôm đầu, cúi xuống làm bài tập. Không gian ở quán cà phê này rất yên tĩnh, nhưng không bao lâu sau sự yên tĩnh này bị một tiếng hô kinh ngạc phá vỡ hoàn toàn.
"Em trai, Ôn Viễn?"
Ôn Viễn ngẩng đầu lên, nhìn thấy người này suýt chút nữa cắn đứt cán bút đang ngậm trong miệng. Lại, lại là Tô Mạn? ! Cô đẩy sách luyện tập trước mặt ra, lễ phép đứng lên, trong lòng lại thầm than rốt cuộc chuyện này là thế nào chứ.....
Thấy Tô Mạn xuất hiện ở nơi này, Tô Tiện cũng ngạc nhiên, cậu đứng lên, cười chào hỏi: "Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây thế này?"
Tô Mạn là giảng viên đại học, bình thường cũng ở nhà bên kia, rất ít khi trở về biệt thự. Giờ này chị ấy đang mở to đôi mắt hạnh, có c