Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.
nữa Ôn Viễn cũng không thấy anh biểu hiện lên trên mặt bao giờ. Đoán chừng nhìn thấy tấm thiếp "Sinh nhật vui vẻ" mà cô tự tay viết lúc ấy chỉ nhíu nhíu mày thôi. Nghĩ đến đây, bạn học Ôn Viễn thấy phiền muộn. Thôi, cứ đưa đi, không nên nghĩ nhiều nữa.
Ôn Viễn xoa xoa mặt, tự động viên mình rồi lấy điện thoại di động ra bấm số của Ôn Hành Chi. Thật ngoài dự đoán Ôn Hành Chi nhận rất nhanh: “Ôn Viễn?"
Ôn Viễn ồ lên một tiếng, từ trong điện thoại nghe được tiếng ầm ĩ vọng lại liền hỏi: "Chú út, đang bận sao?"
Ôn Hành Chi từ chối cho ý kiến, nhìn xuống phòng làm việc của mình có vẻ hơi rối ren nên đi tới bên cửa sổ nói:”Có chuyện gì sao?"
Lần trước cơm nước xong Ôn Hành Chi đưa cô về nhà, trước khi đi còn dặn dò cô phải học tập cho tốt. Từ sau lần đó đến bây giờ, Ôn Viễn cũng không gặp anh thêm lần nào. Hôm nay gọi điện thoại, mở miệng ra vẫn là những câu như vậy khiến cho bạn học Ôn Viễn buồn bực không thôi.
Cô chau mày lại nhìn những cây hoa bà Thành trồng ở trong sân, ỉu xìu hỏi: "Chú út, sắp đến tết rồi, bao giờ chú về ?"
Mỗi lần đến cuối năm ngân hàng đều vắt chân lên cổ mà chạy vì thế Ôn Hành Chi rất ít khi ở nhà ăn tết. Ông cụ Ôn cũng không trông mong gì vào anh ngay cả tết âm lịch còn không về nhà chứ đừng nói đến tết Tây. Ôn Viễn cũng không nghĩ anh sẽ trở lại chỉ muốn thử dò xét một chút xem trước tháng 12 anh có về đây hay không thôi.
Ôn Hành Chi không ngờ Ôn Viễn gọi điện thoại tới để hỏi vấn đề này. Sau khi nghe cô hỏi vậy anh mới chợt phát hiện đã nhiều năm mình không có ở nhà vào những ngày lễ như vậy rồi.
Anh xoay người nhìn lại lịch làm việc rồi nói: “Hai ngày nữa thôi", nghe thấy Ôn Viễn ở đầu bên kia ồ lên một tiếng, Ôn Hành Chi lại hỏi: “Không lo học lại gọi điện thoại hỏi vấn đề này làm gì?"
Ôn Viễn lập tức mếu máo: "Cháu quan tâm chú không được sao!"
"Vậy thì tôi thật thụ sủng nhược kinh." Ôn Hành Chi mỉm cười nói tiếp: “Đừng để cho tôi phải chịu thêm mệt mỏi thì coi như cháu đã hiếu thuận rồi."
Ôn Viễn nổi giận, rầm rì nửa ngày, mới thốt ra một câu phản kích: "Cháu thèm vào hiếu thuận với chú."
Nói như vậy hình như cũng hơi quá phận thì phải!
"Được rồi, cúp đi. Tôi còn phải đi họp, hai ngày nữa sẽ trở về thành phố B." Giáo dục được người đó, tâm tình của Ôn Hành Chi hình như cũng khá lên nhiều, những mệt mỏi vì công việc của mấy ngày qua cũng được hóa giải đi không ít .
Ở đầu này Ôn Viễn cũng không nhìn thấy được tâm tình của ai kia nên sau khi cúp điện thoại nhìn chằm chằm vào cái di động mà phẫn uất bất bình. Cô cũng không tài nào hiểu được, tại sao mỗi lần anh nói với chuyện với cô đều giống như đang giáo dục trẻ con vậy, rất có bài bản. Không thể khen cô một chút hay sao trong khoảng thời gian này cô cũng biểu hiện khá tốt mà.
Ôn Viễn chống cằm, đang bày ra một bộ mặt như đưa đám thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Ôn Viễn vội vàng đem túi quà ở trên giường cất đi, sửa lại tóc tai mới đi ra mở cửa.
Vừa mở ra đã nhìn thấy Ôn Kỳ đang đen mặt đứng ở ngoài cửa, thấy Ôn Viễn nhìn mình tránh né càng thêm tức giận: "Bạn học Ôn Viễn, em vào phòng anh lục lọi tủ quần áo đúng không?"
"A, cái đó ....." Ôn Viễn xoa đầu, mắt đảo như bi, đang muốn nghĩ xem nên giải thích như thế nào. Cô vào phòng của Ôn Kỳ bởi vì thân hình của anh và Ôn Hành Chi không chênh lệch lắm, cho nên cô muốn tham khảo số đo và nhãn hiệu một chút.
Nhìn lên thấy bộ mặt đang chột dạ kia của cô, Ôn Kỳ cũng không cần phải hỏi nữa nói thẳng: "Gan lớn đấy, ngay cả gì đó của anh cũng dám bới."
Ôn Viễn rụt cổ lại, vội vàng bảo đảm: "Em chỉ xem quần áo của anh thôi!"
Ôn Kỳ liền vỗ bốp một cái lên đầu cô hỏi: "Xem quần áo của anh làm gì?"
"Anh sợ gì chứ." Ôn Viễn ôm đầu, trừng anh: “Sợ em nhìn thấy cái gì chứ, cái đĩa phim cấm anh nhét trong hộc em cũng không thèm xem đâu!"
"Cái gì đĩa cấm! Cái đó được gọi là phim hành động tình yêu!" Ôn Kỳ giáo dục cô, khi phản ứng kịp liền cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn về phía Ôn Viễn đã chạy trốn ra bên ngoài cửa gầm lên: “Em...em trở lại cho anh....."
Ôn Viễn quay đầu lại làm mặt quỷ, rồi nhanh chóng chạy xuống lâu.
Nhìn theo bóng lưng đang chạy trốn của cô, Ôn Kỳ thu lại vẻ giận dữ, lên tiếng chê cười: "Con gấu nhỏ không ngờ chạy nhanh như vậy." Đứa nhỏ này trời sinh không thể làm chuyện xấu, con gấu Teddy mà anh đưa cho cũng bị bỏ quên ở trong ngăn kéo tủ làm sao mà không phát hiện được. Cũng không phải sợ cô nhìn thấy đĩa phim kia chỉ là có một ít đồ không thể để cô nhìn thấy được.
Tiện tay đem gấu Teddy đặt ở một chỗ, đá đá thùng rác ở cạnh cửa, đang chuẩn bị rời đi, Ôn Kỳ vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy cái gì đó. Cánh tay dài duỗi một cái, vật kia bị cầm lên. Ngón tay lưu loát mở cái hộp ra, nhìn thấy thứ đồ kia khiến cho chân mày anh không khỏi giương lên.
Một cái áo sơ mi. Nhãn hiệu cũng là nhãn hiệu mà anh thích mặc. Lại liên tưởng đến câu Ôn Viễn vừa mới nói, Ôn Kỳ lập tức sửng sốt.
Ngày hai mươi tháng mười hai rơi vào đúng thứ bảy, trường học cho học sinh nghỉ đông hai tuần cũng vào đúng dịp này.
Ôn Viễn dậy t