Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342235

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2235 lượt.

hật sớm, đi tới phòng bếp. Kiều Vũ Phân còn chưa dậy, chỉ có bà Thành đang nấu cơm, nhìn thấy cô đi tới thì cười nói: "Thật vất vả mới được nghỉ, sao không ngủ thêm một lúc nữa?"
Ôn Viễn nắm cả cánh tay của bà làm nũng đáp: "Cháu tới giúp bà làm việc."
Bà Thành dí tay vào mũi của cô nói: “Chỉ làm ta thêm phiền thôi."
Ôn Viễn mếu máo, đứng ở một bên nhìn bà Thành nấu nước, lại nhìn lên trên lầu mấy lần rồi mới nói: "Bà Thành, mọi chìa khóa trong nhà để ở đâu ạ."
"Ừ, sao thế?"
"Sách lớp mười lớp mười một của cháu mẹ đã cho tất cả lên lầu ba khóa lại rồi, bây giờ cháu cần dùng cho nên muốn mượn bà chìa khóa." Ôn Viễn nói thế tuy mặt không đổi sắc nhưng tim trong lồng ngực thì lai nhảy binh binh. Bởi vì cô đang nói dối.
"Vậy chờ bà làm xong đồ ăn ngon cho cháu rồi sẽ đi tìm."
"Dạ, cám ơn bà Thành."
Ôn Viễn vui mừng trả lời. Cô nhớ, Ôn Hành Chi ở thành phố B cũng có một căn hộ. Căn hộ này lần trước lúc cô và Triệu Duy Nhất ở quán bar uống rượu say được anh dẫn đến một lần, lúc rời đi cô cũng đã nhìn được tên của tiểu khu, đại khái vẫn còn có chút ấn tượng. Đó là một chung cư rất bình thường, cũng không phải là khu nhà cấp cao, cho nên cũng không dùng đến khóa mật mã... Phương thức mở cửa thì Ôn Viễn nghĩ, mỗi tuần nhà đều có người định kỳ đến dọn vệ sinh, nên cái chìa khóa này cũng không khó tìm.
Quả nhiên, Ôn Viễn làm bộ tò mò, sau một hồi quấn lấy bà Thành đã tìm ra được cái chìa khóa kia. Giữ lại trong lòng bàn tay, cầm chặt đến nỗi nóng rát cả tay lên.
Ôn Viễn muốn đưa quà tặng cho anh, nhưng lại sợ anh hỏi quá sâu, mà cô lại không biết cách trả lời như thế nào vì vậy không thể làm gì khác hơn là đem quà tặng lặng lẽ đặt ở trong nhà của anh. Về việc lúc nào anh nhìn thấy, Ôn Viễn cũng không muốn nghĩ đến.
"Sẽ nhìn thấy thôi."
Ôn Viễn đeo cặp sách lên, nhìn chằm chằm hộp quà tặng trong tay, nhủ thầm trong lòng. Ăn sáng xong tìm lý do học thêm để đi ra ngoài, giờ này cũng chính là giờ cao điểm để đi chợ nên đường phố rất đông đúc, cho đến khi đến tiểu khu của Ôn Hành Chi mới cảm thấy yên tĩnh lại.
Xe dừng ở cửa, Ôn Viễn vừa xuống xe, nhìn thấy một chiếc xe ô tô màu đen đang đỗ ở cửa chung cư. Ôn Viễn cảm thấy mí mắt chợt giật giật, không tin liền dụi dụi mắt của mình lúc này mới khẳng định đã nhìn lầm rồi.
Đều là xe màu đen, vừa nhìn Ôn Viễn còn tưởng rằng là xe của Ôn Hành Chi chứ. Nhưng nhìn kỹ, mới phát hiện biển số xe không giống nhau, người ở bên trong cũng không phải. Ôn Viễn lặng lẽ liếc mắt một cái, chỉ thấy hai người đàn ông mặc vest đen ngồi ở đằng trước, cả hai đều đeo kính đen, nhìn rất giống với đại ca xã hội đen. Thấy Ôn Viễn nhìn chăm chú, bọn họ cũng quay sang nhìn cô, không hề che giấu vẻ không vui của mình. Ôn Viễn thấy vậy da đầu run lên, vội vàng xoay đầu lại, đi tới cửa của chung cư.
Chung cư này cũng không lớn lắm nhưng được cái rất yên tĩnh. Ôn Viễn dựa vào miêu tả của bà Thành về nơi đó và cô đã tìm được nhà của Ôn Hành Chi. Đứng ở trong căn phòng có chút xa lạ lại có chút quen thuộc, cô thở phào một cái.
Cách bài trí vẫn giống trong trí nhớ của cô, theo đúng như phong cách của con người anh vậy. Rất có trật tự, cẩn thận tỉ mỉ, bố trí tinh tế, chỉ hai màu trắng đen đơn điệu, bố cục vô cùng lạnh lẽo.
Ôn Viễn nhẹ nhàng bĩu môi, đẩy cửa phòng ngủ ra. Cửa sổ đã được đóng chặt lại, không khí trong phòng không quá tốt, nhưng lại không có nhiều bụi bặm, chắc là thường xuyên có người đến đây quét dọn. Ôn Viễn mở ra cửa tủ ra, bên trong một hàng tây trang vừa nhìn vào đã thấy chói mắt. Ngón tay từ từ lướt qua, Ôn Viễn cắn môi suy sét. Toàn là những nhãn hiệu mà cô không biết, cũng không biết đồ cô mua anh có thích hay không.
Có thể anh sẽ không thích, nhưng đây là tâm ý của cô nên nhất định phải đưa đến.
Suy nghĩ một chút Ôn Viễn quyết định không bỏ vào trong tủ nữa mà trực tiếp đặt ở trên giường của anh, sợ anh không để ý đến, tiện tay nhét vào đâu đó.
Làm xong tất cả, Ôn Viễn đi một vòng quanh nhà, sau khi xác định tất cả đều hoàn hảo mới đóng cửa rời đi.
Lúc cô đi ra, chiếc xe màu đen kia vẫn đỗ ở ngoài cửa, nhưng hai người trong xe lại đi ra. Ôn Viễn liếc bọn họ một cái đồng thời phát hiện bọn họ cũng đang nhìn cô chăm chú . Ánh mắt ấy khiến cho Ôn Viễn có chút sợ hãi, cũng không còn thắc mắc những người này là người nào, chỉ cố cách thật xa, cúi đầu đi qua mặt bọn họ.
Nhưng dù cho như thế, Ôn Viễn cũng cảm thấy bọn họ vẫn một mực nhìn chăm chú vào mình, cô cảm thấy hơi phiền não rồi đấy, đến khi đi thật xa cô mới nghiêng đầu nhìn lại, càng làm cho cô giật mình! Hai người kia thế nhưng vừa nói vừa đi về phía cô! Cảm giác như đang xông tới bắt người vậy!
Ôn Viễn không dám nhìn nữa, xoay người co cẳng chạy, cũng thật may là có một chiếc taxi dừng ở trước mặt, Ôn Viễn nhanh chóng mở cửa xe ra, thở hổn hển nói với tài xế: "Chú ơi, đi nhanh lên, lái nhanh lên một chút!"
Lái xe thấy cô vừa gấp gáp, vừa sợ cười đáp: "Nhưng trước tiên cháu cần phải nói đi đến đâu thì chú mới có thể lái được chứ?"
Ôn Viễn không có tâm tư nói đ


Old school Swatch Watches